Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Bị Bạn Trai Chê Bai, Tôi Và Anh Em Của Anh Ta Đã HE
Bị Bạn Trai Chê Bai, Tôi Và Anh Em Của Anh Ta Đã HE
Bạn trai tôi chê ngực tôi quá lớn.
Anh ta đưa cho tôi năm mươi vạn yêu cầu tôi đi phẫu thuật thu nhỏ ngực.
Lúc đó, một người bí ẩn đột nhiên chuyển khoản cho tôi năm trăm vạn.
Còn ghi chú là “Đừng nghe lời anh ta”.
Tôi nắm chặt điện thoại, lén gửi tin nhắn cho anh em tốt của bạn trai: “Muốn tôi nghe lời anh, chỉ chuyển tiền thôi không đủ đâu.”
Đối phương trả lời với tốc độ ánh sáng: “Cô đang nói gì vậy, tôi nghe không hiểu.”
Tôi: “Vậy thôi, tôi đi bệnh viện đây.”
Anh ấy quả nhiên đã hốt hoảng: “Cô còn muốn gì nữa?”
“Anh đã 18 chưa?”
“Tôi 24.”
“Chỉ nói miệng không đủ, cho tôi xem.”
Sau đó, anh ấy đã dùng hành động thực tế khiến tôi mãn nhãn.
Chim Hoàng Yến Trong Tim Kim Chủ
Chim Hoàng Yến Trong Tim Kim Chủ
Kim chủ dẫn tôi tham gia một buổi tiệc, tôi và ánh trăng sáng của anh ta đánh nhau một trận ra trò.
Anh ta kéo tôi ra khỏi đám hỗn chiến.
Tôi vén mái tóc rối bù nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Anh thiên vị à?”
Anh ta im lặng không đáp.
Tôi tháo xuống chiếc nhẫn ném thẳng vào mặt anh ta: “Là tôi chia tay anh.”
Làm Dâu Nhà Hào Môn
Làm Dâu Nhà Hào Môn
Trong ngày cưới, chú rể trước mặt toàn thể quan khách bỏ mặc tôi mà rời đi.
Tôi chẳng nói một lời, xoay người bước vào phòng thay đồ tháo váy cưới.
Mọi người đều tưởng tôi quá đau lòng nên định bỏ đi.
Ai ngờ, tôi thay đồ xong lại mỉm cười vui vẻ bước ra mời rượu từng bàn.
Một người đàn ông đổi lấy một tỷ, chỉ có kẻ ngốc mới từ bỏ cơ hội này.
Tôi Ly Hôn Trong Tiệc Mừng Thọ Của Anh
Tôi Ly Hôn Trong Tiệc Mừng Thọ Của Anh
Ông xã tôi, Hạ Hoài An, trong tiệc mừng thọ 60 tuổi, đột nhiên tuyên bố muốn cùng bạch nguyệt quang về quê sống ẩn dật.
Mọi người đều nghĩ tôi sẽ phản đối, nhưng tôi lại gật đầu đồng ý.
Mấy chục năm còn chẳng làm anh ta yêu tôi, vậy thì… thả tự do cho anh ta thôi.
Nhưng trước khi anh ta đi, tôi yêu cầu, ra đi tay trắng.
Bởi vì căn nhà này, khối tài sản này, gần như đều do tôi một tay gây dựng.
Hạ Hoài An lạnh lùng cười nhạo:
“Cô chỉ biết tiền! Tôi về quê sống đời thanh đạm, không cần tiền cũng sống tốt!”
Tôi chỉ thấy anh ta quá ngây thơ.
Cái mà anh ta tưởng tượng là “ẩn cư nơi điền viên” sống trong ngôi nhà tiện nghi, trồng ít rau, có hàng xóm thân thiện.
Nhưng thực tế anh ta sắp đối mặt chính là, căn nhà cũ nát từ lâu, mỗi sáng mở mắt ra là đống việc đồng áng không bao giờ hết, một thôn làng vắng ngắt không bóng người, gián và chuột chạy đầy nhà, bệnh tật thì không có nổi một bệnh viện kịp thời cứu chữa.
Tra Nam Thì Nên Ra Đi Trắng Tay
Tra Nam Thì Nên Ra Đi Trắng Tay
Tin vui, em họ tôi mang thai rồi.
Tin buồn, đứa bé trong bụng nó là của chồng tôi.
Giúp Đỡ Sai Lầm
Giúp Đỡ Sai Lầm
Chỉ vì tôi gửi cho anh trai một đường link nhờ trợ lực mà bị chị dâu chửi tới tấp.
“Không biết xấu hổ hả? Anh mày có vợ rồi mà còn định quyến rũ ảnh!”
“Tao nói cho mày biết, chừng nào tao còn sống trong nhà này thì mày đừng hòng bước chân vào.”
…
Quay Lại Năm 1977 Tôi Rời Bỏ Gia Đình Tra Nam
Thanh mai trúc mã của tôi vì trong lúc cứu người đã ra tay quá nặng, lỡ tay giec người, bị kết án mười năm t/ù.
Trước khi vào trại giam, anh ấy nhờ tôi chăm sóc bố mẹ anh.
Tôi cứ tưởng…
Đó là vì anh xem tôi là vợ tương lai, nên mới tin tưởng giao phó trọng trách lớn như vậy.
Tôi cảm động đến rơi nước mắt, gật đầu đồng ý.
Mười năm tiếp theo, tôi sống cẩn thận từng li từng tí, làm lụng vất vả, không hề than oán, dốc lòng phụng dưỡng cha mẹ anh.
Thậm chí, vì để chữa bệnh cho mẹ anh, tôi đã đi bán máo… rồi bán cả thận…
Chỉ để giữ lời hứa với anh năm xưa.
Nhưng không ngờ…
Anh ta năm đó căn bản không phải lỡ tay giết người, mà là tự nguyện đi t/ù thay người khác.
Ra tù rồi, anh ta không chỉ mang về mười vạn tệ, mà còn dắt theo một người phụ nữ… và một đứa trẻ mười tuổi.
“Hề Hề, cảm ơn mười năm qua em đã chăm sóc bố mẹ thay anh.”
“Đây là một nghìn tệ, coi như là tấm lòng của anh cảm ơn và bù đắp cho em.”
“Sau này, em sẽ vẫn là em gái ruột của anh.”
Tới lúc đó tôi mới hiểu, năm đó tôi đã hiểu lầm.
Anh ta chỉ đơn giản là nhờ tôi chăm sóc bố mẹ, chứ chưa bao giờ nghĩ sẽ lấy tôi.
Nhưng suốt bao năm qua, tôi đã vì gia đình anh ta mà hao tổn tâm huyết, thân thể tàn tạ, sức khỏe suy sụp…
Một nghìn tệ thì bù đắp được gì?
Cuối cùng, tôi vì bệnh nặng và uất ức mà phun máo chec ngay tại chỗ.
Khi mở mắt ra lần nữa…
Tôi quay về đúng ngày anh ta nhờ tôi chăm sóc bố mẹ…
…
Cô Ấy Sẽ Không Chết
Cô Ấy Sẽ Không Chết
Hai chiếc xe va chạm, tôi và một thai phụ khác được đưa vào phòng sinh cùng lúc.
“Vị sản phụ này đã vỡ ối, cần cấp cứu ngay, mau tìm người nhà ký tên!”
Ngay khi sắp được đẩy vào phòng phẫu thuật, tôi nói với bác sĩ:
“Chồng tôi bận lắm, tôi có thể tự ký!”
Vừa dứt lời, chồng của thai phụ kia xông tới.
“Cứu cô ấy trước, tình trạng cô ấy nghiêm trọng hơn, cô ấy bị bệnh tim!”
Anh ta lo lắng đến mức máu me đầy mặt, nhưng tôi vẫn nhận ra anh ta.
Phó Thận, rõ ràng anh là chồng tôi mà, là chồng của tôi cơ mà.
“Tôi là bác sĩ khoa sản của Bệnh viện Trung tâm, Phó Thận, mong mọi người tin tưởng vào phán đoán chuyên môn của tôi.”
Tôi giơ tay định chạm vào anh ta, nhưng anh ta hất tay tôi ra không chút nương tình.
“Nhưng bệnh nhân này đã vỡ ối rồi.”
Phó Thận liếc tôi một cái, lạnh nhạt nói: “Cô ấy không ch .t được. Tôi là chồng cô ấy, tôi có thể ký cam kết miễn trừ trách nhiệm.”
Sau Lưng Là Ánh Mặt Trời
Sau Lưng Là Ánh Mặt Trời
Em gái tôi vừa thi đại học xong, tôi dự định sẽ đưa con bé đi du lịch thư giãn.
Bạn trai tôi sau khi biết chuyện liền âm thầm tìm tôi nói:
“Sau này em gả vào nhà họ Vương, là người nhà anh. Sao có thể tùy tiện tiêu tiền cho người ngoài được?”
Nói xong, anh ta đẩy em gái mình đến trước mặt tôi:
“Em hoàn vé máy bay của em gái em đi. Vừa hay em gái anh cũng vừa thi xong, em làm chị dâu, dẫn nó đi chơi thư giãn một chuyến.”
Em gái anh ta cũng gật đầu:
“Đúng đó chị dâu. Ăn cơm nhà họ Vương mà chân ngoài dài hơn chân trong thì không hay đâu.”
Tôi nhìn ba tấm vé đã đặt trước, mặt không đổi sắc mà hoàn lại một tấm.
Họ nói không sai.
Tôi đâu phải người ngốc.
Vì sao tôi phải chăm sóc cho em gái người khác chứ?
Trọng Sinh Vả Mặt Chị Gái Vô Liêm Sỉ
Tôi đã cover lại ca khúc của người chị và bất ngờ vụt sáng thành ngôi sao trên mạng.
Sau khi danh tiếng vươn xa, tôi gần như chiều theo mọi khao khát của chị. Dâng tặng chị những món hàng hiệu xa xỉ, siêu xe đắt đỏ, biệt thự nguy nga tráng lệ.
Thế nhưng, chỉ vì một lời châm biếm từ nam thần màn bạc rằng chị không sánh bằng tôi, chị đã âm thầm ôm mối hận sâu đậm trong lòng.
Vào chính ngày tôi đăng quang Nữ hoàng Âm nhạc, chị lao vào phòng nghỉ riêng của tôi, rút lưỡi dao lam sắc lẻm cắt đứt thanh quản tôi:
"Nếu không nhờ bản nhạc của tôi, cô dựa vào đâu mà nổi danh? Chiếc cúp này vốn dĩ phải thuộc về tôi!"
Sau khi tôi trút hơi thở cuối cùng, chị cũng tuyệt vọng kết liễu đời mình.
Điều kỳ diệu là, cả hai chúng tôi đều được tái sinh về lớp học âm nhạc năm nhất đại học.
Chị nhanh nhạy giành trước tôi một bước, cất cao giọng hát bản nhạc của mình.
"Lần này, đến lượt tôi xưng bá trong làng giải trí, còn cô chỉ xứng làm bóng mờ phía sau tôi."