Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Giấu Anh Trong Một Giọt Sớm Mai
Tôi mang thai rồi.
Thế nhưng tôi không dám nói cho Lục Hoài Chu biết.
Bởi vì tất cả bắt đầu từ một lần say rượu ấy.
Ngoài việc dịu dàng với tôi trên giường.
Ở ngoài đời anh ta lúc nào cũng lạnh nhạt với tôi.
Thế nên tôi ôm bụng mang con của anh ta bỏ đi.
Bốn tháng sau.
Anh ta ép tôi vào góc tường nói
“Giang Thính Lan, em giỏi lắm đấy!”
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Tôi trúng số, được năm chục triệu tệ.
Tôi định mua cho mỗi đứa con một căn hộ view sông, rồi chia thêm cho mỗi đứa mười triệu tiền mặt.
Tuần sau là sinh nhật tuổi sáu mươi của tôi. Tôi muốn giữ lại món quà bất ngờ này, đợi đến hôm đó con cháu tụ họp đông đủ sẽ trao cho tụi nó.
Không ngờ, đợi đến nửa đêm, vẫn không thấy bóng dáng ai.
Hôm sau tôi mới biết, bọn chúng đi dự tiệc kỷ niệm ngày cưới của chồng cũ và người đàn bà kia.
Chúng tặng bà ta quà đắt tiền, miệng còn ngọt xớt gọi bà ta là “mẹ”.
Đứa cháu gái tôi luôn nâng như nâng trứng, hứng khởi ngẩng đầu nói:
“Bà Thu à, bà xinh đẹp quá, còn dịu dàng hơn cả bà nội của cháu nữa. Cháu muốn bà làm bà nội cháu luôn. Tuần sau trường cháu có hội thao, bà với ông nội tới xem cháu thi đấu nhé?”
Vợ Cả Không Biết Đẻ
Vợ Cả Không Biết Đẻ
Kết hôn 3 năm chưa có con, mẹ chồng ngang nhiên dắt cô em họ bên ngoại tới, trước mặt tôi hùng hồn tuyên bố muốn cho chồng tôi cưới vợ nhỏ.
“Muốn trách thì trách bụng dạ mày không chịu nghe lời, đừng làm lỡ việc nhà họ Tiêu ta khai chi tán diệp!”
“Các người đưa Tiểu Vân 50 vạn tiền đền ơn, tối nay động phòng luôn cho tôi!”
Chồng tôi sợ đến tái mét, giơ tay thề thốt sự chung thủy son sắt.
Tôi ngoan ngoãn mỉm cười:
“Sao lại hoảng? cưới vợ là chuyện vui, cứ nghe theo ý mẹ đi.”
Ngày hôm sau, tôi liền giới thiệu cho bố chồng một người phụ nữ dịu dàng, xinh đẹp, tao nhã.
“Một người cố gắng chẳng bằng cha con cùng chung sức. Dù sao sinh ra cũng đều là dòng giống nhà họ Tiêu, mẹ, mẹ thấy có đúng không?”
Tôi Sẽ Khiến Hai Người Trả Lại Tất Cả
Tôi Sẽ Khiến Hai Người Trả Lại Tất Cả
Trong buổi tụ tập bạn học, bạn trai tôi chỉ thuận tay đưa cho cô bạn thân – cũng là pháp y – một chai nước suối tinh khiết. Thấy vậy, tôi lập tức sầm mặt, buông đũa xuống.
“Nếu cậu dám nhận chai nước này, sau này chúng ta khỏi liên lạc.”
Cô ấy khựng lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy khó tin, buột miệng nói:
“Cậu bị sao vậy? Một chai nước thôi mà cũng không cho tôi uống?”
Tôi gật đầu, giọng chắc nịch:
“Không cho. Đây là nước bạn trai tôi mang tới. Cậu muốn uống thì lần sau tự mang theo. Còn nếu không thì tình bạn này dừng ở đây.”
Nhận ra tôi không hề đùa, bên cạnh, Thẩm Tự Ngôn hiếm hoi mất kiên nhẫn ngay trước mặt mọi người, lạnh giọng quát:
“Em phát gì vậy? Sơ là bạn duy nhất của em, có cần so đo với cô ấy vì một chai nước hai đồng không?”
Vừa nói, anh vừa ra vẻ dỗ dành, đưa chai nước trong tay về phía bạn tôi.
Tôi cau mày, nhìn anh thật sâu, cố nén lại cơn thôi thúc muốn hắt thẳng lọ dầu ớt lên mặt anh.
Mở miệng lần nữa, giọng tôi mang theo sự châm chọc xen lẫn uy hiếp.
“Thẩm Tự Ngôn, nếu chai nước này đưa cho người khác, chuyện thăng chức của anh… đừng mơ.”
Cố Thị Trở Về
Cố Thị Trở Về
Năm thứ năm sau kết hôn, chồng tôi ngoại tình.
Người phụ nữ anh ta ngoại tình cùng chẳng ai xa lạ – chính là hoa khôi đại học năm xưa mà anh từng theo đuổi nhưng không có được.
Tôi không làm ầm, chỉ lặng lẽ đưa ra yêu cầu ly hôn.
Lục Khánh Thần nghe vậy, lập tức trừng mắt, giọng đầy phẫn nộ:
“Anh đã nể mặt em nên chưa bao giờ đưa cô ấy về nhà. Cùng là phụ nữ, sao em lại nhỏ nhen đến vậy? Nhà họ Cố sớm đã phá sản, em vẫn còn tưởng mình là thiên kim hào môn chắc?”
Ánh mắt anh ta từ trên xuống dưới, đầy khinh miệt, sau đó bật cười nhạt rồi quay người bỏ đi thẳng thừng.
Từ hôm đó, anh ta dọn vào căn biệt thự sang trọng trăm tỷ, công khai mối quan hệ với tiểu tam – Lý Tân Di. Còn hào phóng tổ chức tiệc rượu ra mắt, mời truyền thông rình rang.
Trong bữa tiệc ấy, anh ta điên cuồng tuyên bố:
“Tân Di là đóa hồng trắng trong lòng tôi – người phụ nữ tôi trân trọng nhất. Còn Cố Thi Thi? Cô ta không muốn chấp nhận cũng phải chấp nhận.”
Khách mời nửa thật nửa giả tiếc nuối thở dài, háo hức chờ xem vở kịch bi hài của tôi.
Thế nhưng tôi không rơi nước mắt, chẳng oán than, chỉ âm thầm vùi đầu vào công việc như chưa có chuyện gì xảy ra.
Bởi vì, cách đây hai tháng, anh trai tôi đã gọi một cuộc điện thoại quốc tế…
Nhờ những nỗ lực không ngừng nghỉ, cha tôi được xóa sạch tội danh cũ, tập đoàn Cố thị sắp trở lại thị trường – lần này là với tư cách ứng cử viên sáng giá cho sàn chứng khoán Bắc Kinh.
Tái Sinh 1980: Ly Hôn Cặn Bã, Làm Giàu Nuôi Thân
Kết hôn bốn mươi năm, chồng tôi lại dắt chị dâu góa bụa bỏ trốn.
Không ngờ, trên đường đi, họ gặp tai nạn giao thông.
Trong cơn hấp hối, anh ta nắm chặt tay tôi, gương mặt đầy không cam lòng:
“Lâm Vân, hãy chôn anh cùng Lý Cầm.
Kiếp sau, anh phải được làm chồng của cô ấy.”
Tôi vừa khóc vừa run rẩy hỏi:
“Vu Kiến Quốc, anh thật sự yêu chị ấy đến vậy sao?”
Anh ta gật đầu, hơi thở mong manh:
“Yêu… tình yêu của anh với cô ấy, biển cạn đá mòn cũng không đổi!
Nếu có kiếp sau, anh muốn cùng cô ấy một đời một kiếp, trọn vẹn đôi lứa!”
Anh yêu chị dâu góa bụa của mình.
Vậy thì cả nửa đời tôi hy sinh, cuối cùng tính là gì?
Cảm giác bị phản bội khiến toàn thân tôi run rẩy.
Tôi lau khô nước mắt, lạnh lùng cười đáp:
“Vu Kiến Quốc, anh cứ yên tâm mà chết đi!
Nếu có kiếp sau, tôi nhất định sẽ cho hai người toại nguyện!”
Chúng Tôi Không Cần Người Mẹ Ấy Nữa
“Mẹ gọi hai con về hôm nay là để nói chuyện tiền đền bù.”
Trước đây, nhà mẹ được đền bù, tổng cộng 640 vạn.
Mẹ liếc nhìn tôi và em gái.
“Dù sao cũng đều là con của mẹ, mẹ nào nỡ thiên vị đứa nào, tay trái tay phải đều là thịt.”
Em gái tôi là người nóng nảy, lập tức hỏi: “Mẹ, nói thẳng đi, tiền đền bù này mẹ định chia thế nào?”
Tôi cũng nhìn mẹ.
Mẹ vui vẻ vỗ tay chúng tôi, cười rạng rỡ nói:
“640 vạn này, mẹ đã chuyển cho em trai 639.99 vạn rồi, tiền đã vào thẻ của nó. Còn lại 100 tệ, hai chị em mỗi đứa 50.”
Mặt tôi và em gái lập tức thay đổi.
Đây là đang sỉ nhục ai?
640 vạn.
Mẹ không nói nửa lời đã âm thầm chuyển 639.99 vạn vào thẻ em trai.
Chúng tôi hai chị em chỉ xứng đáng chia nhau 100 tệ còn lại, chia đôi.
Hóa ra tình mẹ cũng có thể chia như vậy.
640 vạn tình thương, tôi và em gái mỗi người chỉ được 50 tệ.
Hai chị em đều biến sắc mặt.
Khà, 50 tệ, khác gì bố thí cho ăn mày?
Học Thần Hóa Trăn
Tôi bắt gặp dáng vẻ say rượu mất kiểm soát của vị học thần cao lãnh, sợ đến mức nuốt ngược lá thư tỏ tình vào bụng.
Người tôi thầm mến – bông hoa trên núi cao ấy – thế mà lại biến thành một con rắn đen nhỏ! Còn không ngừng chui rúc vào lòng tôi!
“Tôi… tôi sợ rắn…”
Tôi run như cầy sấy, cầu xin anh tha cho mình, hôm nay thực sự không thích hợp để tỏ tình.
Anh ấm ức cuộn cái đuôi lại, hơi thở nóng rực, nhưng làn da lại lạnh lẽo rùng mình.
“Đừng sợ, tôi không phải rắn.”
“… Thật sao?”
“Không tin thì em chạm thử đi.”
Sau một đêm hỗn loạn, cuối cùng tôi cũng tin.
Lục Kỳ Dã quả thực không phải rắn.
Mà là trăn.
Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn
Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn
Sau khi bị cả mạng xã hội tẩy chay vì sự cố đạo văn, tôi tuyên bố giải nghệ ngay tại buổi họp báo.
Bạn trai tôi – người đang giận dữ lên án tôi – lập tức sững sờ.
“Em làm gì thế? Không phải em còn phải trả một đống nợ sao?”
Còn “bạch nguyệt quang” của hắn – kẻ bị cho là nạn nhân trong vụ đạo văn – cũng hoảng hốt.
“Vi Vi, cậu không cần phải tự trừng phạt mình như vậy. Mình đồng ý cho cậu một cơ hội bắt đầu lại.”
Tôi nhìn những tia sáng lóe lên liên tục từ các ống kính, sắc mặt không hề dao động.
Kiếp trước, hai người bọn họ vừa nhục mạ tôi, vừa âm thầm câu kết, đánh cắp toàn bộ tác phẩm tôi khổ sở viết nên.
Cuối cùng, những lời văn tôi dành cả thanh xuân tạo nên lại trở thành huy chương vinh quang của “thiên tài văn học” Tần Nhược Nhược.
Kiếp này quay lại, tôi chẳng buồn tranh cãi, trực tiếp hủy bỏ bút danh mình đã dùng suốt sáu năm.
Thay muội gả hòa thân, Nhiếp chính vương hối không kịp
Thay muội gả hòa thân, Nhiếp chính vương hối không kịp
Trước ngày đại hôn một ngày, ta chủ động xin chỉ gả xa sang Bắc Ngụy.
Bởi kiếp trước, vị hôn phu của ta – Nhiếp chính vương Thẩm Dự – lại chọn gả muội muội cùng cha khác mẹ của ta đi hòa thân.
Nhưng kiệu hoa vừa đến biên cảnh, nàng liền lập tức t ự v/ẫ .n ngay trước mặt sứ đoàn.
Nàng nói, đời này nàng chỉ yêu một mình Thẩm Dự, thà ch .t chứ tuyệt không gả cho kẻ khác.
Cái ch .t ấy phá vỡ bang giao hai nước, Bắc Ngụy lập tức kéo quân áp sát biên giới.
Vị hôn phu của ta khi ấy chỉ hơi cau mày, vẫn chuẩn bị đại hôn như không có chuyện gì xảy ra.
Mãi đến khi bái đường, hắn mang theo mấy vạn tinh binh thẳng tiến vào cung, m/á u chảy thành sông.
Đệ đệ mới 10 tuổi của ta bị ch é/m đến thân thể n/át//v ụ.n, còn ta thì rơi vào đại lao, chịu đủ mọi cực hình.
Hắn ôm th i t h //ể của ta và A đệ, ném xuống trước mộ muội muội, rồi ôm bia mộ mà gào khóc:
“A Dữu, đều là do Hạ Minh Châu chiếm vị trí trưởng công chúa, bằng không ta sao lại bỏ lỡ nàng?
Bây giờ ta đã đưa nàng xuống gặp muội, kiếp sau chúng ta nhất định sẽ nên duyên.”
Sau đó hắn lên ngôi, trở thành “minh quân si tình” được ca tụng muôn đời.
Còn ta và A đệ lại bị hậu thế khắc sâu hai chữ “ác độc”, ngàn năm bị người đời nguyền rủa.
Mở mắt ra, ta trở về đúng ngày trước khi hòa thân.
Lần này, ta xé nát thánh chỉ để muội muội đi thay, không chút do dự bước lên kiệu hoa.