Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Cưới Nhầm
Cưới Nhầm
Nhiệm vụ thất bại, trước khi bị x/óa tôi hỏi hệ thống:
“Bây giờ tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?”
“Được.”
Tôi chậm rãi cởi đồ, đứng trước mặt Lục Kính Diệu.
“Xin lỗi, đã lừa anh, thực ra em là con gái.”
Lục Kính Diệu trợn mắt nhìn. Anh cũng thật tội nghiệp, đấu với nhau mấy năm trời mới biết kẻ thù truyền kiếp lại là con gái.
Trong ánh mắt kinh ngạc của anh, tôi an tâm nhắm mắt, đón chờ c/ái c/h/ết.
Nhưng tôi không ch/ết — tôi lại một lần nữa trở về thế giới này.
Hệ thống xin lỗi rồi nói:
“Khi cô ch/ết, tiến độ nhiệm vụ bỗng dưng tăng vọt, để bù đắp cho cô, cho cô cơ hội hồi sinh.”
“Giờ thân phận của cô là một quả phụ nhà giàu, chồng không về nhà, tiền tiêu thoải mái loại đó.”
Tôi gật đầu: “Tốt đấy, cuộc sống mơ ước. À, chồng không về nhà của tôi tên gì?”
“Lục Kính Diệu.”
Tạm Biệt Vai Phụ, Chúc Em Rực Rỡ
Tạm Biệt Vai Phụ, Chúc Em Rực Rỡ
Tôi mang bài tập đến cho anh bạn thanh mai trúc mã đang bị sốt, thì đột nhiên một dòng chữ nổi lướt ngang qua trước mắt:
【Chính là đêm nay, nữ phụ bị nam chính là/m cho mang thai, đến kết cục thì ch .t trên bàn mổ của một phòng khám nhỏ.】
Tôi ch .t sững tại chỗ.
Ngay lúc đó, cánh tay rắn rỏi của Giang Dã bỗng siết lấy eo tôi.
Cằm anh tựa lên vai tôi, giọng nói khàn khàn đầy uể oải và mập mờ:
“A Vụ, anh thấy khó chịu quá, đêm nay ở lại với anh nhé.”
Chiếc Nhẫn Cưới Trên Tay Kẻ Khác
Trước ngày cưới, tôi phát hiện người yêu cũ của chồng sắp cưới – Phí Lâm – đăng ảnh khoe nhẫn kim cương xanh lên vòng bạn bè.
Chỉ nhìn thoáng qua, tôi liền nhận ra: đó là chiếc nhẫn cưới độc bản tôi tự tay thiết kế cho mình và Thẩm Khiêm.
Chỉ có duy nhất một chiếc trên đời. Thế mà, hiện giờ nó lại nằm gọn trên ngón tay của cô ta.
Tôi mất ngủ cả đêm, sáng hôm sau, lạnh nhạt mở lời:
“Chia tay đi.”
Thẩm Khiêm không thay đổi sắc mặt, chỉ nhíu mày nói như dạy dỗ:
“Diệp Ngôn, chúng ta sắp cưới rồi. Em nên cân nhắc kỹ, đừng để sau này hối hận.”
Tôi trả lời ngắn gọn: “Tôi không hối hận.”
Đêm hôm đó, anh uống say rồi gọi cho tôi:
“Ngôn Ngôn, em đâu rồi? Anh tìm mãi chẳng thấy em trong nhà…”
Người Duy Nhất Trong Mắt Anh
Bạn trai tôi gặp tai nạn xe, mất trí nhớ, cùng thanh mai trúc mã của anh ta ngọt ngào hôn nhau trong phòng bệnh.
Tôi vừa định bước vào cắt ngang, trước mắt bỗng trôi qua một hàng chữ bình luận.
“Nữ chính sao không nhìn thử chú nhỏ đi, anh ấy yêu cô đến phát điên mà chẳng dám nói, thật sự rất đáng thương.”
“Chú nhỏ lòng nguội lạnh đi uống rượu, trợ lý đang tìm người thay thế cho cô, nhưng không ai giống cả.”
“Đáng tiếc, chú nhỏ với thân phận phản diện cuối cùng sẽ rơi vào cảnh nhà tan cửa nát, chết thảm ngoài đường.”
… Chết thảm ngoài đường?
Tôi do dự một lát, xoay người đi đến quán bar.
Trong phòng bao quả nhiên có mấy cô gái ăn mặc giống tôi.
Chú nhỏ xoa mi tâm, giọng có chút bực bội.
“Tôi nói rồi, không cần, ai cũng không thể thay thế được cô ấy.”
Lời vừa dứt, tôi đẩy cửa bước vào.
Ánh mắt anh lập tức rơi xuống người tôi, nhìn rất lâu.
“Cô này, ở lại.”
TRẬN CHIẾN HÀO MÔN
Tôi là con gái ruột, nhưng lại sống trong khu ổ chuột suốt mười bảy năm. Nhưng cuối cùng, ba mẹ ruột cũng tìm lại được tôi.
Trong một đại sảnh nguy nga tráng lệ.
Người mẹ ruột nhìn tôi đầy áy náy.
“Tri Tri, mẹ đã sớm coi Gia Hân như con gái ruột, nên đã quyết định giữ con bé ở lại với chúng ta. Con sẽ không để bụng chứ?”
Tôi mỉm cười khẽ:
“Đương nhiên là không rồi ạ. Thật ra, con cũng rất khó rời xa ba mẹ nuôi của mình… Vậy con có thể để họ ở lại đây ở cùng không ạ?”
…
Tráo thân phận: Em gái song sinh trở về
Tôi và chị gái song sinh đã hoán đổi thân phận.
Thay chị trở về nhà chồng làm mẹ toàn thời gian.
Kết quả chỉ vì cơm làm mặn.
Anh rể liền ném bát đũa vào tôi!
Tôi quay lại, đập luôn cái tivi LCD mới mua của hắn.
“Có bản lĩnh thì đập đồ đắt nhất! Không có thì đừng lắm mồm!”
Trước khi đổi lại thân phận với chị, tôi phải dạy cho bọn họ biết điều đã!
Mẹ Tôi – Người Đàn Bà Giả Vờ Dịu Dàng
Mẹ Tôi – Người Đàn Bà Giả Vờ Dịu Dàng
Mẹ tôi luôn mang vẻ dịu dàng như hoa cúc, còn cha tôi thì tính tình nóng nảy, dễ giận dữ.
Kiếp trước, khi cha mẹ l/y h/ôn, tôi đã chọn đi theo mẹ.
Nhưng cũng chính từ đó, bi kịch một đời của tôi bắt đầu.
Mẹ tái hôn, còn người đàn ông kia – kẻ mang danh “cha dượng”lại thừa lúc đêm khuya lén lút bò lên giường tôi.
Tôi hoảng sợ cầu cứu mẹ, nhưng bà chỉ thản nhiên nói:
“Ông ấy là cha dượng con, chỉ muốn gần gũi với con thôi. Con còn nhỏ mà sao suy nghĩ lại b/ẩn th/ỉu thế?”
Đến kỳ thi trung học, thẻ dự thi của tôi bị người anh cùng cha khác mẹ lấy mất.
Mẹ lạnh lùng buông lời:
“Có lẽ con không có số học hành. Đến tấm thẻ dự thi cũng giữ không nổi, trách ai được?”
Sau đó, cha dượng n/ợ n/ần c/ờ b/ạc, é/p tôi gả cho ch/ủ n/ợ. Tôi quỳ xuống, khóc lóc cầu xin mẹ cứu mình.
Nhưng bà chỉ phẩy tay, bảo tôi nhận mệnh.
Thậm chí, bà còn cùng cha dượng h/ạ thu/ốc, tự tay đưa tôi lên giường người đàn ông kia.
Rồi sau đó, tôi bị h/ành h/ạ đến ch/ết trong những trận b/ạo hà/nh.
Đến khi ch/ết đi, tại tan/g l/ễ, mẹ lại cao giọng tha thứ cho kẻ đã gi/ết tôi:
“Đều là do con gái tôi phúc mỏng, lại đ/ộc m/iệng, bướng bỉnh. Bị đ/ánh cũng là đá/ng đ-ời. Chỉ trách nó không biết ngoan ngoãn.”
Trời cao cho tôi sống lại.
Lần này, tôi trở về ngay ngày cha mẹ ly hôn.
Mười Năm Khép Lại, Một Đời Mở Ra
Đêm giao thừa, ngay trước mặt cả gia đình, anh ta dẫn về một nữ sinh đại học đang mang thai.
Tôi không nói một lời, không ầm ĩ, vẫn giữ vẻ mặt bình thản, thậm chí còn gắp thêm vài món ăn cho cô ta.
Sáng mồng Một Tết, tôi rời khỏi nhà họ Thẩm.
Cả nhà đoán tôi vì giận mà bỏ đi.
Thẩm Thì Đình vẫn hờ hững: “Tết nhất, một đứa mồ côi như Dư Duyệt thì còn có thể đi đâu được chứ?”
Nhưng đến tận rằm tháng Giêng, tôi vẫn không quay lại.
Cùng lúc đó, một video tôi nấu ăn bất ngờ viral trên mạng.
Trong nền video, có một giọng nam vang lên đầy thân mật gọi tên tôi.
Cuối cùng, Thẩm Thì Đình cũng không nhịn được mà gọi điện:
“Dư Duyệt, em đi đâu vậy? Anh… à không, cả nhà đều nhớ món ăn em nấu.”
Nhưng bắt máy lại là một người đàn ông khác.
Hàn Dĩ Nghiêu lạnh nhạt đáp, trong giọng còn có chút mỉa mai:
“Thẩm tổng, nghe nói anh thích ăn vụng lắm, vậy sau này ra ngoài mà ăn đi.”
Chim Hoàng Yến Và Kẻ Mộng Mơ
Làm chim hoàng yến đã chán, tôi muốn bỏ đi.
Không cẩn thận lại mang thai.
Đứa bé cũng không muốn giữ.
Một là không làm, đã làm thì làm cho tới, tôi ném tờ báo kết quả khám thai lên bàn làm việc của Tạ Vực, lạnh lùng nói: “Tôi có thai rồi, anh phải chịu trách nhiệm.”
Ai cũng biết, Tạ Vực ghét trẻ con, càng ghét loại phụ nữ mượn con để trèo cao.
Chắc chắn sẽ cho tôi một khoản tiền, bắt tôi phá thai, rồi vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt anh nữa.
Quả nhiên, anh nhướng mày: “Dùng đứa trẻ để uy hiếp tôi?”
Tôi gật đầu, anh bỗng nhiên nghiêng lại gần, giọng cười ẩm ướt khẽ quấn lấy vành tai tôi.
“Em yêu, chọn nhầm con bài rồi, tôi không thích trẻ con.”
Báu vật của tôi
Nghe giọng mẹ trong điện thoại, tôi bỗng lặng đi.
Buổi chiều xem vòng bạn bè, thấy chị dâu đăng ảnh mì trộn tương bò, tôi nhìn mà thèm, mới hỏi chị có thể gửi link mua không, tôi cũng muốn mua một ít.
Chị dâu ngạc nhiên, gửi cho tôi tin nhắn thoại, nói nhà có, tương bò là mẹ tôi làm, hương vị thật sự không tệ.
Thế là tôi nhắn cho mẹ, bảo mẹ gửi cho tôi hai hũ.
Kết quả, tin nhắn như đá chìm đáy biển, cả buổi chiều mẹ cũng không trả lời.
Trớ trêu thay, tôi còn thấy mẹ đang trò chuyện rôm rả với họ hàng trong nhóm gia đình.
Trong lòng tôi thắc mắc, không hiểu vì sao mẹ cầm điện thoại mà lại không đáp lại tôi.
Tối đến, khi tôi đang ăn cơm, mẹ gọi điện sang.
Hơi thở tôi treo lơ lửng cả buổi, cuối cùng cũng buông xuống được.
Vội vàng bắt máy, lòng vẫn còn mong chờ.
“Cái tương bò đó, con còn muốn nữa không? Muốn thì chuyển cho mẹ năm trăm tệ, con cũng biết thịt bò bây giờ đắt lắm, mẹ đâu có tiền.”
Niềm vui vừa nhen nhóm trong lòng, ngay lập tức bị từng lời của mẹ như một gáo nước lạnh dội từ đầu xuống chân.
Tôi bỗng im lặng, không biết nên đáp thế nào.
Thấy tôi không nói gì, mẹ lại mất kiên nhẫn, tiếp tục hỏi:
“Sao thế? Năm trăm tệ cũng không nỡ à? Con biết mẹ bệnh đấy chứ, phải dậy từ sáng sớm đi chợ mua thịt bò, rồi về nhà còn phải rửa, băm, xào nấu cực nhọc thế nào không? Con thì nhẹ tênh mở miệng đòi ăn hai hũ tương bò, mà mẹ thì phải bỏ ra bao nhiêu công sức.”
Từng lời trách móc của mẹ, càng nghe lòng tôi càng nghẹn đắng.