Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Chú Cún Ngoan Của Chi Mộng
Cố tình đăng ký cùng một nguyện vọng với kẻ thù không đội trời chung.
Ngày giấy báo trúng tuyển về đến nhà, tôi hớn hở khoe khoang trước mặt anh:
“Cùng một trường đại học đấy nhé~”
“Ôn Cảnh Khiêm, chỉ cần tôi còn ở đây, anh đừng hòng mơ tới vị trí hạng nhất.”
“Cả đời này, anh đều phải bị tôi đè ở dưới.”
Ôn Cảnh Khiêm khẽ cười, không nói gì.
Tôi tức đến phát điên.
Thế nhưng ngay trong buổi tiệc cảm ơn thầy cô hôm đó, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện dòng chữ chạy:
【Hôm nay Tiểu Chi Mộng đã trưởng thành rồi đúng không? Có thể yêu đương rồi nha~】
【Bảo bối nhà mình lúc nào cũng tưởng Ôn Cảnh Khiêm đang khiêu khích mình, thật ra tên biến thái đó vẫn luôn cố tình giữ điểm.】
【Cả đời bị bảo bối đè ở dưới, hắn ta cầu còn không được ấy chứ.】
Tôi sợ đến mức tay cầm ly rượu cũng không vững, suýt nữa trượt chân ngã.
Ngẩng đầu lên, đụng phải đôi mắt hoa đào của Ôn Cảnh Khiêm đang nhìn tôi dịu dàng như nhìn thú cưng.
Anh khẽ đỡ lấy tôi một chút, giọng nói trong trẻo vang lên bên tai, mang theo vẻ dụ dỗ:
“Bảo bối ngoan, có muốn thử một cách khác để đè tôi không?”
Em Không Còn Là Vợ Anh
Em Không Còn Là Vợ Anh
Năm thứ 4 sau khi kết hôn, dưới sự cổ vũ của đám bạn, Cố Đình Chu đã bí mật bao nuôi một nữ họa sĩ xinh đẹp.
Hôm đó, tôi vô tình nghe thấy anh ta tranh cãi với đám bạn.
“Việc Hứa Chỉ làm ầm ĩ đến tai Hạ Ý Đồng rồi đấy, lúc đầu là do các người đẩy cô ta cho tôi, bây giờ cũng nên tự mình giải quyết đi.”
Có người hỏi lại:
“Nếu phải chọn một trong hai, Cố thiếu muốn bọn tôi giúp giải quyết ai?”
Cố Đình Chu ngập ngừng hai giây, rồi nói:
“Hứa Chỉ… rất đặc biệt.”
—
Nơi Lạnh Lẽo Còn Lại
Nơi Lạnh Lẽo Còn Lại
Tôi bẩm sinh trí óc không được nhanh nhạy.
Sau khi bước vào trò chơi k/inh d/ị, anh bạn thanh mai trúc mã bảo tôi:
“Đứng yên ở đây đợi anh quay lại.”
Thế là tôi thật thà đứng im, không nhúc nhích.
Trong khi các người chơi khác bị hình nhân giấy đuổi cho tan tác chạy loạn,tôi thảnh thơi lấy điện thoại ra đăng story:
[Mọi người ơi, mình cũng đang chơi ‘chạy bộ trong linh đường’ đây.]
Một con hình nhân giấy lướt tới trước mặt tôi, yêu cầu tôi vẽ điểm nhãn.
Tôi hớn hở đồng ý.
Ba giây sau, nó trợn cặp mắt lác mà giận dữ gào rú.
Hoán Đổi Mùa Đông
Hoán Đổi Mùa Đông
Khi con tôi vừa chào đời được 3 ngày, chồng tôi Hạ Hoa, bất ngờ gặp t/ai nạ/n qua đời.
Kiếp trước, mẹ chồng tôi đề nghị để chú Hai là Hạ Quân, thay anh trai gánh vác trách nhiệm gia đình, đồng thời cưới tôi làm vợ để duy trì hương hỏa hai bên.
Vì lòng tự trọng, tôi từ chối.
Tôi một mình vừa làm cha vừa làm mẹ, vất vả nuôi con khôn lớn.
Ngày con trai đậu Đại học Bắc Kinh, tôi tổ chức tiệc mừng thật long trọng. Nhưng ngay trong bữa tiệc ấy, người chồng đã “ch .t” mười tám năm trước của tôi lại bất ngờ xuất hiện.
Cùng với anh ta là mối tình đầu thuở thiếu thời Lương Thu Nguyệt.
Ngay trước mặt quan khách, họ cùng con trai tôi diễn một màn “nhận lại ruột thịt” cảm động rơi nước mắt.
Tôi ch .t lặng tại chỗ.
Con trai mà tôi một tay nuôi nấng suốt bao năm… hóa ra lại là con riêng của bọn họ.
Còn c.on ruột của tôi, đã bị họ trá/o đổi ngay sau khi chào đời, vứ/t bên vệ đườ/ng cho đến ch .t cóng.
Tức giận, đa/u đớn đến cực độ, tôi nôn ra 🩸rồi ch .t tại chỗ.
Tôi không ngờ… mình lại có cơ hội sống lại một lần nữa.
Và lần này, tôi không lặp lại sai lầm như kiếp trước.
Trò Đùa Cuối Cùng
Trò Đùa Cuối Cùng
Đêm khuya, đúng lúc trời đang bão, gió giật đùng đùng, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại réo rắt.
Vừa bắt máy, giọng nói gần như nghẹn ngào của trợ lý nhỏ bên cạnh bạn trai tôi – Chu Xương – đã vang lên:
“Chị Thanh Thanh ơi, anh Chu gặp tai nạn rồi… bọn em không gọi được xe… hu hu…”
Tôi giật bắn cả người, đầu óc trống rỗng, chẳng kịp nghĩ nhiều đã vội vàng cầm chìa khóa lao ra ngoài trong cơn mưa như trút.
Trên đường, sấm chớp lóe lên, gió bão cuốn tung mọi thứ, mưa quất vào kính lái khiến tầm nhìn mờ mịt.
Nhưng khi tôi đến nơi bọn họ nói đã xảy ra tai nạn, lại chẳng thấy ai cả.
Ngay sau đó, tôi nhận được định vị mới do trợ lý Yêu Yêu gửi đến. Tôi lái xe theo, điểm đến là một quán bar.
Vừa bước vào, tôi còn chưa kịp mở miệng, cả đám người trong quán đã cười ầm lên như được mùa.
Yêu Yêu từ trong đám người nhảy ra, chu môi lè lưỡi nói với vẻ tinh nghịch:
“Chị Thanh Thanh ơi, chị dễ bị lừa thật đó nha! Bọn em chỉ đang chơi trò chơi thôi mà, trêu chị chút, chị không giận chứ?”
Về sau, Chu Xương thật sự gặp tai nạn, bị thương nặng đến mức tàn phế.
Có người lại gọi điện cho tôi, báo tin như lần trước.
Tôi mỉm cười, giọng nhẹ tênh:
“Chơi thật à? Chơi trò ‘thật lòng hay thử thách’ lần nữa hả? Vậy các người cứ tiếp tục chơi đi.”
Kết Quả Tốt Nhất
Tôi là một nữ sinh đại học năm hai bình thường.
Nhưng tôi có một người bạn trai là thiếu gia siêu cấp, vừa đẹp trai vừa có thực lực.
Tất cả mọi người đều nói anh ấy là giới hạn cao nhất trong đời tôi, nhất định phải giữ chặt lấy anh ấy.
Thế nhưng tôi lại chủ động đề nghị chia tay.
Sau đó nghe nói, anh ấy vì thất tình mà bị đả kích nặng nề, mắc chứng trầm cảm nặng rồi xin nghỉ học.
Hôm sau, mẹ anh ấy – một thành viên hội đồng quản trị trường – liền tìm đến tôi.
“Đây là 5 triệu, chỉ cần cô có thể khiến Hàn Dược khá lên, tôi sẽ trả thêm 15 triệu nữa.”
Đều Là Người Một Nhà
Đều Là Người Một Nhà
Sau khi về sống chung ở tuổi xế chiều, chúng tôi từng hứa sẽ cùng nhau đi du lịch.
Thế nhưng ngay trước lúc xuất phát, cháu trai cháu gái của ông lại được đưa tới nhờ trông giúp.
Con trai ông cười ngượng với tôi:
“Ba tôi đồng ý rồi mà.”
Ông nhẹ nhàng trấn an:
“Đều là người trong nhà cả, giúp được thì giúp. Du lịch có thể để sau.”
Tôi nhíu mày, xoay người bước ra khỏi nhà, đi đăng ký tour với hội bạn già.
Chuyện vừa tốn tiền vừa tốn sức như giúp việc, ai thích thì làm. Tôi xin miễn.
Bảo Bối Của Rắn Hai Mặt
Bảo Bối Của Rắn Hai Mặt
Tôi và chị gái đều là rắn.
Nghe đồn thái tử gia giới thượng lưu ở kinh thành Cố Tư Diễn thân thể cường tráng, nguyên dương sung mãn, nên hai chị em tôi quyết định luân phiên làm bạn gái của anh ta để song tu, tăng tu vi.
Hôm đó, thái tử gia hỏi chị tôi:
“Rắn sợ nhất thứ gì? Thạch tín hay là hùng hoàng?”
Tôi tưởng mọi chuyện bại lộ rồi, nên nửa đêm dắt chị giả ch//ết, trốn thẳng về rừng sâu núi thẳm.
Nửa đêm, mùi gà rán thơm lừng bay tới, tôi lén thò đầu lên khỏi m//ộ kiếm đồ ăn.
Đằng sau chợt vang lên hai tiếng cười lạnh.
Hai người đàn ông mặt mũi giống nhau như đúc, đang nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo rờn rợn:
“Anh, con này là của ai đấy? Em phân biệt không ra nữa.”
“Của anh. Tối qua cô ấy còn bảo, nếu cô ấy ch//ết, anh nhớ cúng cho cô ấy combo gà rán nguyên con ngay trên mộ nữa kìa.”
Chơi Khô Máu Với Ban Quản Lý
Chơi Khô Máu Với Ban Quản Lý
Cuối năm, ban quản lý bất ngờ đăng một tin trong group cư dân.
“@Tất cả mọi người, đêm Giao Thừa sắp đến rồi. Để mọi người có thể ăn một bữa cơm tất niên yên tâm và cảm nhận được sự quan tâm của công ty quản lý, chúng tôi chính thức mở dịch vụ đặt cơm tất niên.”
“Menu cơm tất niên như sau: Một bàn 19999 tệ (khoảng 74 triệu VND). Đặt nhanh kẻo hết. Ai không đặt, hậu quả tự chịu!”
Tôi liếc qua menu, toàn món ăn gia đình, cùng lắm trị giá 500 tệ, vậy mà họ dám thu tôi gần 20000?
Thật sự nghĩ tiền tôi là từ gió mà ra à?
Group im phăng phắc. Mọi người có vẻ đều đang đợi ai đó lên tiếng trước.
Vài phút sau, quản lý lại nhắn thêm:
“Nếu đến ngày mai chưa có phản hồi, sẽ mặc định đã đặt.”
Tôi không nhịn được nữa.
….
Sau Ly Hôn, Chông Cũ Phát Hiện Mắc Bệnh AIDS
Ba tháng sau, tôi lại nhìn thấy chồng mình, Trình Hướng Viễn, trên hot search.
Anh ta đã dẫn dắt đội nghiên cứu của mình đóng cửa ba tháng, tuyên bố đã nghiên cứu thành công lô vắc xin HIV đầu tiên, có khả năng được đề cử giải Nobel.
Đối mặt với phóng viên và máy quay, anh ta cảm ơn đội ngũ, cảm ơn học trò quan trọng nhất, thậm chí cảm ơn cả đứa con trai bảy tuổi. Duy chỉ không nhắc đến tôi.
Trong bữa tiệc ăn mừng thành công nghiên cứu, anh ta đã nói trước mặt tất cả học trò rằng muốn ly hôn với tôi:
“Hứa Nguyện đã mang thai, cô ấy không thể tiếp tục không có danh phận theo tôi.”
“Cô ấy đã cùng tôi chịu khổ ba tháng, tôi nên bù đắp cho cô ấy.”
Hứa Nguyện là nghiên cứu sinh mà anh ta mới nhận không lâu.
Vì cô ta, anh ta muốn cắt đứt cuộc hôn nhân mười năm của chúng tôi.
Tôi dắt con trai định giành quyền nuôi con, nhưng nó lại hất tay tôi ra:
“Mẹ, mẹ không thể ích kỷ như vậy.”
“Mẹ đã hưởng phúc ở nhà lâu như vậy, bây giờ cũng nên đến lượt dì Hứa Nguyện rồi!”
Nhìn khuôn mặt ngây thơ của con trai, tôi bỗng tỉnh táo.
Không chỉ bố nó tôi không cần, mà ngay cả đứa con thừa hưởng gen “sói mắt trắng” của anh ta, tôi cũng không cần nữa.