Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Mèo Thần Tài Nhà Anh Đại
Mèo Thần Tài Nhà Anh Đại
Khi tôi bị một anh chàng “tiểu ca xã hội” nhặt về từ thùng rác,Anh ta hỏi tôi:
“Biết hoa ngôn của mèo hoang là gì không? Là ‘tay chậm thì mất đó’.”
Sau này nhà bị rò khí gas, tôi dùng cái móng thịt mềm của mình bịt chặt mũi anh lại,khiến anh nghẹt thở mà tỉnh.
Anh ta ôm chặt tôi, khóc sướt mướt:
“Cục Than à, em đúng là mèo thần tài của anh!”
Từ đó anh ta đi đâu cũng nhét tôi vào áo khoác, kể cả lúc nhảy điệu “xã hội lắc”.
Cho đến một ngày, người yêu cũ của anh ta
xuất hiện đòi quay lại. Tôi lập tức nhảy lên bàn:
“Meo!”
Anh ta đơ ra ba giây, rồi bỗng giơ tôi lên khỏi đầu:
“Thấy chưa? Con gái tôi nói KHÔNG!”
Tiểu Ma Tước Được Sủng Lên Trời
Sau kỳ thi đại học, tôi còn chưa kịp cởi bộ đồng phục rá/ch tả tơi thì mẹ tôi đã vội vã dắt về cho tôi một ông bố dượng mới toanh.
Bố dượng lạnh lùng nhìn tôi nói:
“Cô không phải con ruột tôi, đừng mong tôi đối xử tốt.”
“Đây là một triệu xem như quà ra mắt, từ giờ mỗi tháng chỉ có đúng mười vạn tiền sinh hoạt!”
Mẹ tôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói:
“Đều là tại mẹ vô dụng, để con chịu ấm ức thế này…”
Ấm ức này đúng là tuyệt vời! Thật sự quá tuyệt vời!
Tôi còn đang nhắm đến ông anh cùng cha khác mẹ chưa từng gặp mặt kia, vị tổng tài lạnh lùng, cao mét tám, 28 tuổi, IQ 180, mỗi lần cởi áo là khiến người ta vừa thở dốc vừa choáng váng.
Ai nói con người không thể “muốn cái này, muốn cái kia, rồi còn muốn thêm nữa” chứ?
Chờ Em Trong Mưa
Chờ Em Trong Mưa
Năm 18 tuổi, tôi và Lạc Dã từng ở trong gian nhà trọ cũ nát, làm ra biết bao chuyện hoang đường.
Anh ấy cầm một chiếc nhẫn rẻ tiền cầu hôn tôi.
Đến năm 24 tuổi, anh được Lạc gia đón về, trở thành cậu ấm hào môn nổi tiếng.
Nhưng anh lại giấu tôi, đi đính hôn với người khác.
Vào ngày kỷ niệm, tôi muốn tạo bất ngờ nên về sớm.
Vừa bước vào, tôi nghe thấy bạn anh ta cười nhạo:
“Sao còn ở cái chỗ tồi tàn này? Cậu định vì mối tình đầu mà từ hôn với nhà họ Tống à?”
Lạc Dã kẹp điếu thuốc, cười nhạt:
“Chơi thôi mà.”
“Với thân phận bây giờ của tôi, cô ta không còn xứng nữa.”
Con Trai Tôi Là Đạo Sĩ
Con Trai Tôi Là Đạo Sĩ
Tôi bị ép tham gia một chương trình thực tế kinh dị dành cho mẹ và bé.
Con trai năm tuổi của tôi, vốn đang tu luyện ở đạo quán, đã tức tốc bắt xe đến cứu cái mạng chó của tôi.
Trong khi các bé khác khóc lóc thảm thiết, con trai tôi thì xông lên, dán ngay một lá bùa và hét: “Mẹ, bám chặt lấy ‘áo khoác da’ của mẹ đi.”
Tôi cứ tưởng mình sẽ bị cả mạng xã hội chửi bới là kẻ hèn nhát, nhưng không ngờ cả tôi lẫn con trai lại nổi như cồn.
Mười Năm Chờ Một Người
Mười Năm Chờ Một Người
Sau kỳ thi đại học, tôi xóa hết mọi liên lạc với bạn bè.
Đổi sim, đổi số điện thoại.
Rời khỏi nhà bà ngoại nơi tôi sống hơn mười năm, trở về với ba mẹ.
Thế giới rộng lớn đến vậy, tôi từng nghĩ cả đời này có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh ấy.
Thế mà, mười năm sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi lại gặp được anh ấy ở một thành phố hoàn toàn xa lạ.
Nghiệp Báo Gia Đình
Tôi bị người ba ngh/iện c/ờ b/ạc đẩy xuống từ ban công, rơi trúng ngay bà nội vừa đi chợ về, khiến bà ch/ết ngay tại chỗ. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại đang nằm trong bệnh viện… đi kh/ám th/ai.
Hai cô gái nhỏ tuổi đứng bên cạnh tôi, đôi mắt long lanh gọi tôi một tiếng “Mẹ ơi!”.
Tôi sững sờ tôi đã xuyên hồn vào chính bà nội của mình!
Vậy trong bụng tôi bây giờ là… ba tôi ư?!
Bác sĩ cầm kết quả siêu âm, khuôn mặt đầy tươi cười:
“Đứa bé rất khỏe mạnh, đã được bốn tháng rồi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. May quá, vẫn còn kịp.
“Bác sĩ, ph/á th/ai đi.”
Câu nói ấy khiến cả phòng bệnh chấn động.
Chồng tôi tức là ông nội kiếp trước của tôi nắm tóc tôi kéo dậy, giáng cho tôi mấy cái t/át ngay giữa bệnh viện.
“Thưa người nhà! Đây là bệnh viện! Nếu còn ra tay nữa, chúng tôi sẽ gọi cảnh sát!”
Bác sĩ và y tá vội vàng xông vào can ngăn.
Mưu Tính Của Bạn Trai Cũ
Mưu Tính Của Bạn Trai Cũ
Tôi lướt trúng một bài viết hot: 【Bạn gái nghỉ việc ôn thi công chức, muốn dọn về nhà tôi ở, có nên đồng ý không?】
Bình luận hot nhất là: 【Còn phải nghĩ à? Dọn về thì chẳng khác gì có ngay một bảo mẫu không lương.】
【Vừa không cần trả công, tiền thuê khách sạn cũng tiết kiệm luôn.】
【Chơ/i chán rồi chia tay, còn có thể đòi lại tiền thuê nhà, điện nước mấy tháng.】
Bình luận toàn là mắng chửi.
Nhưng người để lại bình luận hot vẫn đắc ý ra mặt:
【Tụi mày ganh tỵ vì tao nghĩ ra cách tiết kiệm tiền thôi.】
【Mỗi ngày tao chỉ cần giả vờ quan tâm việc ôn thi của bạn gái, là có thể ăn cùng, uống cùng, ngủ cùng mà không tốn đồng nào.】
Tôi tưởng là bài câu view, định thoát ra,
Thì giây tiếp theo nhận được một tin nhắn: 【Bé con, hôm nay ôn bài thế nào rồi?】
Diệp Miểu
Từ nhỏ, tôi đã là cái đuôi của Tạ Chẩm.
Vừa tốt nghiệp, tôi liền gả cho Tạ Chẩm – người mắc chứng tự kỷ.
Sau khi kết hôn, anh ấy vẫn không thân với tôi, cũng không quá sẵn lòng nói chuyện với tôi.
Dòng bình luận lướt qua trước mắt tôi: 【Yên tâm, anh ấy chỉ không muốn nói chuyện với nữ phụ, đợi nữ chính xuất hiện rồi sẽ khác.】
Ban đầu, tôi không tin.
Cho đến ngày hôm đó, trong trò chơi mạo hiểm, có một cô gái bốc trúng thử thách đi mở phòng với một người đàn ông.
Cô ta nhắm mắt bịa đặt: “Vậy chọn Tạ Chẩm đi, dù sao anh ấy cũng một đêm tám lần, nhìn thì ngoan ngoãn, thật ra chuyện trên giường cái gì cũng dám thử, tôi đã từng rồi.”
Mặt anh đỏ bừng rồi tái xanh, lần đầu tiên chủ động mở miệng: “Cô nói dối… cô chưa từng thử.”
Bị Bán Làm Thú Cưng Cho Yêu Quái
Bị Bán Làm Thú Cưng Cho Yêu Quái
“Con người này bao nhiêu tiền một con?”
Trước chiếc lồng, một vòng y/êu qu/ái xúm lại hỏi giá của tôi.
Tôi ngồi một mình trong lồng, uể oải ăn từng quả vải.
Y/êu qu/ái đồng loạt kinh hô:
“Cô ta biết bóc vỏ vải kìa, lợi hại thật!”
“Còn biết nhả hạt nữa chứ, đáng yêu quá đi mất!”
“Tôi muốn mua! Tôi muốn mang về ghép giống với tiểu nam nhân nhà tôi, sinh ra thật nhiều, thật nhiều tiểu nhân loại xinh đẹp!”
Ghép giống?! Tôi không đồng ý!
Nhà Tôi, Tôi Giữ
Nhà Tôi, Tôi Giữ
Vừa tan ca về nhà, tôi đã thấy bà Vương đối diện chặn ngay trước cửa.
“Tiểu Trần à, dì muốn bàn với cháu chuyện này.”
Tôi còn chưa kịp tra chìa khóa vào cửa thì bà ta đã không nhịn được mở miệng:
“Căn nhà này dì thấy ưng rồi, bán cho dì nhé, bốn nghìn tệ.”
Tay tôi khựng lại, tưởng mình nghe lầm.
“Bà Vương, bà nói gì cơ?”
Bà ta thản nhiên lặp lại: “Bốn nghìn tệ, bán căn nhà này cho dì. Con trai dì sắp cưới vợ rồi, cần nhà ở.”
Căn nhà tôi mua với giá 400.000 tệ, bà ta mở miệng đòi mua 4.000?
…