Ngôn Tình
Truyện tập trung vào mối quan hệ tình yêu nam nữ, thường được viết theo nhiều phong cách khác nhau: ngọt ngào, ngược tâm, cổ đại, hiện đại, huyền huyễn… Đây là thể loại phổ biến nhất với độc giả nữ.
Truyện mới cập nhật
Thần Y Trở Về Thập Niên 80
Thần Y Trở Về Thập Niên 80
Giới thiệu truyện:
La Thường, một cô gái tinh thông cả y thuật lẫn thuật xem bói, bất ngờ xuyên không trở về những năm 80. Cô trở thành một nữ bác sĩ trẻ của khoa Trung y, bệnh viện số 8 Thanh Châu. Vận xui đeo bám ngay từ đầu—bệnh viện đang cải cách, khoa Trung y bị giải thể, phần lớn bác sĩ bị sa thải… và La Thường không may cũng nằm trong danh sách ấy.
Không để sĩ diện níu chân, La Thường dứt khoát rời bệnh viện, tự mở một phòng khám Trung y nhỏ cho riêng mình. Chẳng mấy chốc, cái tên "La Thường" vang danh khắp nơi, đến mức khi cô trở lại bệnh viện số 8, đã là chuyên gia Trung y được mời về từ một cơ sở y tế lớn.
Hàn Trầm, sau khi hoàn thành khóa tập huấn dài ngày trở về, mới hay biết căn phòng nhà mình đã được cho thuê làm phòng khám. Gặp La Thường lần đầu, cô gái nhỏ ngọt ngào gọi: “Anh Hàn.” Gương mặt anh lạnh tanh, cảnh giác đầy mình.
Khám bệnh thì khám bệnh, sao lại còn bày trò xem bói? Nhìn gương mặt non nớt của cô, Hàn Trầm càng thấy cô giống mấy “thần y chữa bách bệnh” hay dán quảng cáo trên cột điện—trông chẳng đáng tin. Thế là anh quyết định âm thầm theo dõi một thời gian.
Cho đến một ngày, anh đổ bệnh nặng. Sốt cao không dứt, bị ông nội "bê" thẳng đến phòng khám của cô gái nhỏ kia, anh mới bàng hoàng nhận ra: mình đã quá sai!
Ngày người nhà họ La đến thăm, thấy trong phòng khám có một thanh niên cao lớn đang bận rộn hỗ trợ, La Thường thản nhiên giới thiệu:
“Đây là chủ nhà của con.”
Hàn Trầm: “…”
Hừ! Có việc thì gọi “anh Hàn”, không việc thì biến thành “chủ nhà”? Anh là công cụ đa năng à?
Bạch Nguyệt Quang Và Chim Hoàng Yến
Tôi là chim hoàng yến được Chu Thâm Phi nuôi dưỡng, trên giường thì làm dáng quyến rũ, mê hoặc chủ nhân.
Xuống giường thì lại coi bản thân như chính thất, rảnh rỗi lại đấu đá với bạch nguyệt quang mà kim chủ yêu nhưng không có được.
Trong mắt người ngoài, tôi là kẻ điên cuồng yêu Chu Thâm Phi, sớm muộn cũng sẽ bị anh ta chán ghét mà vứt bỏ.
Thực ra, tôi căn bản không hề yêu anh ta, tôi chỉ yêu tiền của anh ta mà thôi.
Dựa vào danh nghĩa của anh ta, việc làm ăn của tôi thuận lợi vô cùng, sắp sửa bước vào hàng ngũ tân quý thương giới.
Tôi quyết định đá anh ta trước, còn giả vờ bi thương diễn cảnh tình sâu nghĩa nặng:
“Chu Thâm Phi, tôi đã dùng năm năm mà vẫn không khiến anh yêu tôi… tôi mệt rồi, chia tay đi.”
Mồ hôi của Chu Thâm Phi rơi trên người tôi, ánh mắt nửa cười nửa không:
“Quả nhiên, phụ nữ có tiền thì đổi lòng. Vậy thì, tôi sẽ khiến em phá sản, giúp em tìm lại bản thân.”
Ái Tình Trong Bóng Tối
Mùa năm đó khi Kỷ Yến Xuyên rơi xuống cảnh khốn cùng nhất, tôi từng ngang ngược tuyên bố trước mặt mọi người: cho dù toàn bộ đàn ông trên thế giới này có chết sạch, tôi cũng sẽ không bao giờ thích anh ta.
Sau đó, nhà tôi phá sản, anh ta vì báo thù mà bắt tôi trở thành chim hoàng yến bị giấu kín không thể lộ ra ánh sáng.
Tôi vẫn kiêu căng ngang ngược, không ngừng khiêu khích giới hạn của anh ta, thế nhưng anh ta lúc nào cũng bình thản, chẳng hề dao động.
Cho đến khi tin anh ta sắp đính hôn lan truyền khắp thành phố, trước khi bỏ trốn tôi để lại một tờ tiền trăm tệ và một tờ giấy viết tay:
“Chị chơi chán rồi, tiền tip không cần thối lại.”
Sau đó anh ta kéo tôi về, điên cuồng giày vò trong căm hận:
“Chán ở đâu? Nói cho tôi biết, tôi sẽ sửa.”
KHÔNG CÒN YÊU NỮA
Tôi đang sốt đến bốn mươi độ, còn bạn trai thì bị công ty gọi đi tăng ca.
Nhưng anh lại quên mang khăn quàng cổ. Tôi cầm khăn, lao xuống tầng trong gió tuyết để đưa cho anh, thì nghe thấy giọng của anh khi đang nói vào điện thoại:
“Đi tăng ca á? Tôi lừa cô ấy thôi, cô ấy đâu có biết đâu mà giận được.”
“Một con chó con dính người có đuổi cũng không đi, cái gọi là giới hạn của cô ta vốn dĩ chẳng có.”
“Thật ra tôi cũng chán lắm rồi, chẳng có chút thử thách nào…”
Tôi siết chặt chiếc khăn trong tay, sững sờ đứng đó.
Chỉ cần anh quay đầu lại là có thể thấy tôi.
Nhưng anh không quay lại. Tiếng cười cợt của anh dần xa.
Tôi ném chiếc khăn vào thùng rác.
Cùng lúc đó, tôi cũng ném luôn cả hình bóng anh trong tim mình đi.
…
Bịa Ra Một Tình Yêu Chí Mạng
Để giữ mạng, tôi buộc phải bịa rằng mình là người yêu chí mạng của thái tử gia nhà họ Tạ – kẻ đã sớm qua đời.
Tôi yêu anh ấy tha thiết, thậm chí còn mang thai đứa con của anh.
May mà người chết không thể đối chứng.
Nhà họ Tạ nể tình thái tử gia, quả nhiên đối xử với tôi đặc biệt ưu ái.
Nhưng trong lòng tôi vẫn ngổn ngang áy náy, chỉ đợi đám người đến đòi nợ rời đi là lập tức bỏ trốn.
Nào ngờ đúng hôm chạy trốn, Tạ Tuệ – kẻ vốn đã chết – lại trở về.
Tôi sợ tới mức suýt quỳ xuống đất: “Anh… sao anh lại trở về rồi?”
Tạ Tuệ thản nhiên liếc tôi một cái: “Nghe nói quãng thời gian tôi qua đời, con cái đều đủ cả rồi.”
“Cho nên tôi trở về nhìn xem.”
Phù Sinh Nhất Mộng
Ta ở nhờ trong phủ hầu đã ba năm, thế nhưng thế tử không hề ưa ta.
Hắn chê ta dáng vẻ yêu kiều, khó bề lộ mặt ra ngoài, mỗi lần gặp mặt đều không tránh khỏi lời răn dạy.
Ta tự biết chuyện gả vào hầu phủ là điều vô vọng, bèn nhân lúc hắn bị điều đi nhậm chức bên ngoài, tìm một mối nhân duyên rồi thân chinh đến trước đại phu nhân cầu xin.
Sau này, thế tử hồi kinh trình tấu.
Trong tiệc gia yến, hắn vô tình hỏi đến ta.
Đại phu nhân mỉm cười ôn hòa: “Con bé ấy đã theo vị hôn phu về quê nhà Dư Hàng thành thân rồi.”
“Khởi hành nửa tháng trước, đi đường thủy, e rằng giờ này cũng đã tới nơi.”
Nghe đến đó, vị thế tử vốn xưa nay khắc tự giữ mình, bỗng chốc nổi cơn thịnh nộ.
Hào Môn Không Đường Thoát
Ba tôi ép tôi gả cho thái tử gia của Cảng Thành.
Để hủy hôn, tôi giả làm sinh viên nghèo, tiếp cận đóa cao lãnh lạnh lùng kiêu ngạo kia.
Câu dẫn anh ta trong căn nhà thuê cũ kỹ, cùng nhau triền miên điên cuồng.
Thành công mang thai, tôi để lại một khoản tiền rồi trốn biệt.
Nhưng khi tôi bụng bầu trở về xin hủy hôn, người vốn dĩ nên cầm tiền ra nước ngoài lại xuất hiện ngay tại nhà tôi.
Tây trang giày da, khí thế bức người.
Ánh mắt anh ta tràn đầy chiếm hữu bệnh hoạn, từng bước áp sát, rồi đưa tay xoa lên bụng tôi.
“50 vạn, không đủ để mua giống của tôi.”
“Vị hôn thê… đáng yêu của tôi.”
Khoảnh Khắc Anh Bước Đến
Năm thứ tư tôi thầm yêu Kỷ Tu Yến, chúng tôi đã xảy ra quan hệ.
Anh ta giàu có, điển trai, là người tình hoàn hảo.
Ngoại trừ việc không kết hôn.
Ai cũng biết, anh ta đang chờ mối tình đầu quay lại.
Thế nên ngày cô ấy trở về, tôi biết điều mà rời đi.
Gặp lại, là trong một buổi tiệc rượu.
Tôi bị đối tác làm khó, uống đến say khướt, cũng không chịu nghe theo họ mà gọi điện cho Kỷ Tu Yến.
Trong tiếng ồn ào cười nói, Kỷ Tu Yến bước qua đám đông, chậm rãi tiến lại gần.
Giữa khoảng lặng vô tận, giọng anh khẽ trầm, nhuốm chút bất đắc dĩ:
“Điện thoại cũng không chịu gọi, em phải ấm ức thế này sao?”
Liên Hôn Với Kẻ Không Đội Trời Chung
Kẻ thù không đội trời chung lại trở thành chồng liên hôn, thái độ bỗng trở nên rất kỳ lạ.
Mỗi ngày đều ăn mặc bóng bẩy, chải chuốt.
Khăn tắm còn thỉnh thoảng rơi xuống đất, cơ bắp cuồn cuộn, chói mắt vô cùng.
Tôi thản nhiên để ánh mắt chạy lên xuống một vòng.
Anh ta mắng tôi là nữ lưu manh.
Thế nhưng sau khi tôi giả vờ ngủ, anh ta lại bò lên giường tôi, lén hôn tôi.
Tôi giơ tay cho ngay một cái bạt tai.
Bạc Giang kéo tay tôi đặt lên bụng cơ rắn chắc của anh ta, giọng khàn khàn trầm thấp: “Tỉnh rồi, tôi muốn thực hiện một chút nghĩa vụ vợ chồng, cho tôi một cơ hội được không?”
Tôi: “???”
Cảm Nắng
Tân Nguyệt vô tình xuất hiện trong video của người lạ và bỗng chốc trở nên nổi tiếng khắp cõi mạng vì quá xinh đẹp.
Lúc mới nổi tiếng, có vô số người đến làm phiền cô, đuổi hết đám người này đi thì một đám người khác lại đến.
Cho đến khi có một sự việc xảy ra, tất cả mọi người đều sợ hãi và tránh xa cô.
Tân Nguyệt không quan tâm, thậm chí cô còn hi vọng mãi mãi không có ai đến quấy rầy sự yên tĩnh của mình.
Nhưng chàng trai tên Trần Giang Dã kia lại là một ngoại lệ.
Trần Giang Dã hoàn toàn lạc lõng giữa vùng quê nghèo khó và đầy rẫy những con người tham lam này.
Anh mặc toàn đồ hiệu, ánh mắt lộ rõ sự chán ghét sau khi mọi ham muốn của anh ta được thỏa mãn.
Tân Nguyệt không biết tại sao một cậu ấm nhà giàu như anh lại xuất hiện ở nơi hang cùng ngõ hẹp như này.
Cô cũng chẳng biết bắt đầu từ khi nào, hình bóng cô lại xuất hiện trong đôi mắt đen láy của anh.
Sau đêm đó, không ai dám trêu chọc cô nữa, nhưng anh lại đến gần cô và nói: "Tân Nguyệt, con mẹ nó, em thú vị thật đấy."
Cô mắng anh điên, anh không giận mà chỉ cười: "Ai mà chẳng điên."
Trần Giang Dã thật sự là một tên điên, Tân Nguyệt phát hiện anh là một tên điên loạn không biết sợ chết là gì, nhưng dường như anh lại tỉnh táo hơn bất kỳ ai khác, chỉ là nổi loạn đến cùng cực.
Sự nổi loạn này đã ăn sâu vào tận xương tủy anh, bất kể là đối với ai.
Cô càng bảo anh đừng đến gần, anh càng như chú chó điên lao đến.
Anh nhất quyết khơi dậy tất cả những chiếc gai nhọn trên người cô, rồi nhổ đi từng cái một, sau đó nói với cô:
Em không cần phải cố tỏ ra mạnh mẽ như thế, ở bên anh, em có thể khóc.
---
Một chú chó điên tìm thấy một bông hồng ở vùng quê.
Bông hồng đầy gai ấy như ánh trăng tỏa sáng, soi đường cho nó.
Và rồi, trong mùa hè nóng nực ấy.
Chú chó điên thường hay cắn xé mọi thứ, cũng đã có được thứ tốt đẹp mà nó muốn bảo vệ.
Anh muốn bông hồng của mình vươn tới bầu trời rộng lớn nhất.
Trở thành vầng trăng không bao giờ lặn.
---
Chú thích:
1. Song C, cả hai cùng cứu rỗi nhau.
2. Có chia xa gặp lại nhưng không có xa cách lâu dài, Trần Giang Dã không bao giờ để Tân Nguyệt xa mình quá lâu.
3. Toàn bộ truyện không có hiểu lầm, cả hai đều hiểu rõ lòng nhau.
4. Trần Giang Dã rất rất tốt, mặc dù thường xuyên nói lời khó nghe, nhưng hành động của anh luôn rõ ràng, nên Tân Nguyệt đều hiểu.
5. Không có cặp phụ, chỉ tập trung viết về hai người.