Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Ván Cờ Hôn Nhân
Ván Cờ Hôn Nhân
Khi con vừa tròn 1 tuổi, tôi đề nghị ly hôn.
Tôi chán ghét vợ mình đầu tóc rối bù, người lúc nào cũng nhếch nhác, vóc dáng thì xuống cấp nghiêm trọng.
Vậy mà cô ấy lại lập tức đồng ý.
“Có thể ra đi tay trắng, nhưng điều kiện là anh phải tự mình chăm sóc bé Sóc trong nửa năm. Anh thấy sao?”
Buồn cười thật, yêu cầu đó thì có gì khó?
Tôi không nhịn được mà chế giễu cô ấy:
“Chỉ là trông con thôi mà. Ai mà chịu nổi cái bộ dạng hiện tại của cô chứ?”
Vả Mặt Con Gái Bảo Mẫu Thích Nói Dối
Vả Mặt Con Gái Bảo Mẫu Thích Nói Dối
Bị vu oan là tiểu tam mang theo con riêng trèo cao đổi đời.
Còn cô ta lại là thiên kim tiểu thư bị đuổi khỏi nhà, sống uất ức đáng thương.
Kiếp trước, tôi bị những lời đồn bịa đặt của cô ta khiến bạn học xa lánh, bắt nạt.
Cuối cùng bị fan của cô ta t//ạt axit vào mặt rồi ép uống hóa chất đến chết.
Còn cô ta lại giả vờ quỳ trước mặt cha mẹ tôi, nói muốn thay tôi báo hiếu.
Rồi hiên ngang dọn vào căn nhà của tôi, tiêu xài tiền của tôi, mặc quần áo của tôi đi khoe khoang khắp nơi.
Cuối cùng còn nhận danh hiệu “hoa khôi dịu dàng nhân hậu” của trường.
Lúc mở mắt ra, tôi thấy cô ta đang quẹt thẻ của tôi, mặc lễ phục của tôi đi chiêu đãi tặng quà.
Tôi lập tức gọi báo cảnh sát, tố cáo cô ta trộm tài sản.
LY HÔN VÌ BÁNH CUỘN THUỴ SĨ
Con gái tan học từ mẫu giáo về, nhào vào lòng chồng tôi làm nũng:
“Ba ơi, mua bánh cuộn Thụy Sĩ cho con được không?”
Chồng tôi lập tức nghiêm mặt nhìn tôi:
“Bánh cuộn hôm qua em mua đâu rồi? Không đưa cho con à?”
Con bé tỏ vẻ tủi thân:
“Ba ăn ba cái, con ăn ba cái, còn lại hai cái bị mẹ ăn mất rồi. Mẹ là đồ tham ăn, ăn hết bánh của con.”
Chồng tôi cũng nặng giọng hơn:
“Anh cực khổ kiếm tiền bên ngoài, không phải để em tiêu xài hoang phí đâu nhé!”
Tôi hoàn toàn lạnh lòng, bật cười khinh bỉ, ném hết đống đồ ngọt trong tủ lạnh vào mặt hai người họ:
“Ăn đi! Ăn xong thì ly hôn!”
...
Ngọc Bội Hộ Thân
Ngọc Bội Hộ Thân
Chiếc ngọc hộ mệnh tôi đeo suốt mười tám năm bị trợ lý của Lộ Viễn làm vỡ mất.
Đó là kỷ vật quý giá nhất mà bà ngoại để lại cho tôi.
Năm ngoái Lộ Viễn gặp tai nạn xe, bác sĩ nhiều lần phát thông báo nguy kịch, khiến tôi và bố mẹ hắn sợ chết khiếp.
Lần cuối cùng, bác sĩ nói suýt chút nữa là không cứu kịp.
Ngày hôm sau khi tôi tháo ngọc đeo lên cổ hắn, hắn tỉnh lại.
Tôi không lấy lại ngọc nữa, hắn cũng hứa sẽ mãi mãi không tháo nó xuống.
Vậy mà cuối cùng, hắn vẫn thất hứa!
Hầy, đúng là tự tìm ch.t tôi cũng không cản được.
Người Ra Đi Không Quay Lại
Người Ra Đi Không Quay Lại
Tôi quyết định ly hôn với Kỷ Tùng vào đúng ngày sinh nhật mình.
Trên bàn ăn, tôi giả vờ đùa hỏi anh ta:
“Anh có yêu em không?”
Kỷ Tùng nhếch môi cười lạnh:
“Hơn 30 tuổi rồi, còn làm màu gì nữa?”
Tôi cúi đầu, không đáp, liếc nhìn màn hình điện thoại.
Trong ảnh chụp màn hình, Kỷ Tùng đang ôm hôn một người phụ nữ.
Khung hội thoại phía dưới là lời tỏ tình sâu đậm anh ta gửi cho cô ta:
“Cả đời này, Kỷ Tùng tôi chỉ từng yêu một mình em, Chu Tình.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn anh ta bình tĩnh:
“Cho em một món quà sinh nhật đi.”
Kỷ Tùng gật đầu cái rụp:
“Em muốn gì, cứ nói.”
Tôi tháo nhẫn cưới trên tay, đặt lên bàn.
“Cho em một khởi đầu mới. Kỷ Tùng, chúng ta ly hôn đi.”
Ly Hôn Chớp Nhoáng, Kết Hôn Chớp Nhoáng
Ly Hôn Chớp Nhoáng, Kết Hôn Chớp Nhoáng
Tôi và bạn trai yêu nhau suốt 9 năm, vậy mà trong một chuyến công tác, anh ta lại trúng “tiếng sét ái tình” với người phụ nữ khác.
Anh ta nói:
“Chúng ta chia tay đi. Anh đã tìm thấy nàng thơ trong mộng của mình rồi. Nếu em gặp cô ấy, em nhất định sẽ hiểu cho anh.”
Tôi khẽ cười, đáp nhẹ:
“Được, vậy thì chia tay đi.”
Ngay hôm đó, sau khi nói lời chia tay với anh ta, tôi quay đầu nhận lời cầu hôn của một người đàn ông khác.
Anh Không Xứng
Anh Không Xứng
Trần Dực Nhiên vội vã rời khỏi bữa tiệc, lúc đó tôi mới biết bên ngoài anh ta đang nuôi một cô nhân tình.
Cô gái đó 19 tuổi, chính thức theo anh ta từ khi ấy.
Hai năm sau, cô ta sinh cho Trần Dực Nhiên một đứa con trai, nhận được một bộ trang sức trị giá hàng chục triệu.
Bốn năm sau, cô ta sinh thêm một bé gái, được anh ta hứa hẹn sẽ không bao giờ chia lìa.
Từ đó, họ có đủ nếp đủ tẻ, một gia đình trọn vẹn.
Còn tôi, từ đầu đến cuối đều bị giấu trong bóng tối, chẳng hề hay biết gì.
Ngày mọi chuyện bị lật mặt, tôi đứng trước cửa căn phòng nơi hai người họ hẹn hò, cắt ngang đoạn tình tứ của Trần Dực Nhiên:
“Bước tiếp theo, có phải là anh định dẫn cô ta vào nhà không?”
“Phải.” Anh ta điềm nhiên trả lời, đưa tôi một tờ đơn ly hôn.
“Ký đi, tôi phải cho cô ấy một danh phận.”
Đúng vậy, người yêu nào chẳng muốn thành đôi thành cặp.
Nhưng tại sao tôi lại phải để cho họ sống yên ổn?
Tám Nghìn Và Một Đời Bẽ Bàng
Tám Nghìn Và Một Đời Bẽ Bàng
Tôi vừa nhận được học bổng 8000 tệ, bạn trai tôi lại muốn dùng số tiền đó để đưa đàn em phá thai.
Tôi nghe xong thì lập tức nổi điên: “Dùng học bổng của tôi để đưa đàn em anh đi phá thai? Dựa vào đâu?”
Bạn trai tôi mắng tôi không hiểu chuyện: “Em mỗi tháng có hơn một vạn tiền sinh hoạt, giúp cô ấy một chút thì sao chứ?”
“Cũng là người cùng trường, em không thể giúp cô ấy một tay à?”
Tôi lập tức tát cho anh ta một cái: “Tôi không giúp cô ta? Ai khiến cô ta mang thai thì để người đó lo, sao lại bắt tôi bỏ tiền?”
Bạn trai bị tôi mắng đến á khẩu.
Không lâu sau, số học bổng 8000 tệ của tôi bỗng dưng biến mất.
Tôi không chần chừ mà báo cảnh sát, bạn trai tôi lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Tôi Không Phải Nữ Chính, Tôi Là Trùm Phản Diện
Khi choàng tỉnh sau một giấc ngủ không hề dễ chịu, tôi bàng hoàng nhận ra mình đã không còn ở thế giới quen thuộc. Thay vào đó, tôi đang mắc kẹt trong thân xác của nữ chính Bạch Liên Hoa trong một cuốn tiểu thuyết ngược luyến máu chó đã cũ mèm. Theo kịch bản định sẵn, cuộc đời tôi sẽ chìm trong bể khổ, bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần bởi một gã tổng tài bá đạo. Còn nếu dám phản kháng? Một hệ thống bí ẩn sẽ giáng xuống những món quà miễn phí là những cơn điện giật kinh hoàng. Thôi rồi, mơ làm công chúa đâu không thấy, chỉ thấy kịch bản “tôi tớ” hiện rõ mồn một. Thay vì cam chịu làm thảm lót đường, tôi quyết định vùng lên, lật ngược thế cờ, biến mình thành một nữ phụ độc ác. Cứ đợi đấy, rồi sẽ có ngày, chính những kẻ đã gây ra tội ác kia sẽ phải quỳ gối van xin tôi tha mạng.
Ly Hôn Thời 90, Tôi Từ Bà Nội Trợ Thành Đại Gia
Ly Hôn Thời 90, Tôi Từ Bà Nội Trợ Thành Đại Gia
Cuối những năm 90, sau khi chồng em chồng tôi bất ngờ qua đời, cô ấy đưa con về nương nhờ nhà mẹ đẻ.
Nhà không khá giả gì, nhưng tôi nghĩ phận đàn bà goá bụa đã khổ, nên định bụng sẽ bàn riêng với chồng xem có thể giúp đỡ được gì không.
Ai ngờ lại tình cờ nghe thấy đám người nhà chồng đang tụ tập bí mật bàn bạc.
Chồng tôi hùng hồn tuyên bố:
“Chị dâu không biết chuyện Thành Duệ có tiền trợ cấp, đừng để chị ấy biết.”
“Thành Duệ mất rồi, em sống vất vả, tiền này em cứ giữ lấy. Sau này cứ việc dắt con về đây ở, mặc kệ chị dâu nói gì.”
“Anh với mẹ lẽ nào lại để hai mẹ con em đói à?!”
Lúc đó tôi đứng ngay ngoài cửa, nghe mà tức điên người!
Chồng em ấy mất là đáng thương, nhưng chẳng lẽ tôi – Giang Kiều, lấy phải một ông chồng chẳng nghĩ gì đến vợ mình thì không đáng thương à?
Nếu hôm nay bà chủ nhà hàng không cho nghỉ sớm, thì tôi còn chẳng biết đám người này lại tính toán tôi như vậy!
Nhà ai không phải là nhà? Ngày tháng của tôi với con gái chẳng lẽ không đáng sống?!
Tô Cẩm Hạo thương em gái thì vợ con anh ta không cần ai quan tâm nữa sao?!