Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Thập Niên 70, Bạch Phú Mỹ Làm Tinh
Nguyễn Minh Phù xuyên qua.
Nguyên thân là bạch phú mỹ thật sự.
Ba là xưởng trưởng, mẹ là chủ nhiệm hợp tác xã cung ứng, được nuông chiều từ nhỏ.
Thời thế thay đổi, Nguyễn Minh Phù phải xuống nông thôn làm thanh niên trí thức.
Đại tiểu thư nũng nịu nhổ một cọng cỏ tay cũng có thể bị xước, nào chịu được khổ cực nơi đồng ruộng, ngồi khóc sướt mướt tính toán tìm cho chính mình một phiếu cơm dài hạn.
. . .
Nguyễn Minh Phù vừa mở mắt đã thấy bên cạnh có một người đàn ông đang nằm. Chuyện chết người chính là ngoài cửa có người, sắp trình diễn tiết mục ‘bắt gian'.
Nguyễn Minh Phù nhớ tới ký túc xá thanh niên trí thức tồi tàn, nhớ tới ba mẹ nguyên thân cùng với địa đầu xà như hổ rình mồi nhắm tới nguyên thân..
Lòng cô chợt lạnh, tiếp tục nằm xuống.
. . .
Tạ Duyên Chiêu có tướng mạo tuấn lãng, tiền đồ tươi sáng, còn trẻ mà đã trở thành đoàn trưởng.
Chỉ là tuổi tác càng lớn nhưng vẫn chưa giải quyết vấn đề cá nhân khiến các lãnh đạo sầu trắng tóc.
Tin tức Tạ Duyên Chiêu kết hôn đột nhiên truyền đến, nghe nói đối tượng là một cô gái nông thôn.
Mọi người nghe xong đều không khỏi cảm thán một câu thật ủy khuất.
Thẳng đến khi Nguyễn Minh Phù eo thon chân dài, gương mặt xinh đẹp theo Tạ Duyên Chiêu tiến vào đại viện, tất cả mọi người mới choáng váng:
"Đây là cô gái nông thôn? Chuyện tốt thế này sao không rơi xuống trên đầu ta nha!"
Hướng Dẫn Yêu Đương Mối Tình Đầu
Tôi theo đuổi Lộ Dã suốt 2 năm, còn Trì Nghiễn Xuyên theo đuổi Kiều Nhất Vãn cũng 2 năm.
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, bốn chúng tôi hẹn nhau cùng đăng ký vào Đại học Bắc Thành.
Khai giảng, tôi và Trì Nghiễn Xuyên đứng ở cổng trường mãi vẫn không thấy bóng dáng bọn họ.
Nhưng lại cùng lúc nhìn thấy định vị ở Hải Thành của họ trên vòng bạn bè.
Sau đó Lộ Dã từ Hải Thành tới tìm tôi, gọi điện cho tôi: “Tinh Tinh, anh đang đợi em dưới ký túc xá, anh có chuyện muốn nói với em.”
Bên cạnh tôi, chàng trai kia lười biếng nhận lấy điện thoại, khẽ cười:
“Anh bạn, buổi tối thế này mà đứng dưới ký túc xá đợi bạn gái người khác, hành vi này thật không lịch sự đâu.”
Khi Ta Bị Lãng Quên
Khi Ta Bị Lãng Quên
Thuở nhỏ, ta theo mẫu thân lên núi cầu thần, lại bị bà vô ý làm lạc trong núi rừng.
Năm ta mười lăm tuổi, mặc một thân áo vải thô, tìm được đường về nhà.
Sau lưng phụ mẫu, đứng đó là một tiểu cô nương có đến bảy tám phần giống ta.
Trang sức đầy mình, nuôi nấng kỹ lưỡng, một thân quý khí.
Trưởng huynh là người đầu tiên bước ra: “Ngưng Nhi, những năm muội không ở đây, chúng ta đã sớm xem Chi Chi như muội rồi.”
“Nàng thông tuệ ôn hòa, hiểu lễ nghĩa, biết đọc sách, biết làm người, như thế mới xứng đáng mang danh nữ nhi phủ họ Nhâm.”
“Muội… hiểu ý của huynh chứ?”
Nhật Ký Nhà Trọ
Nhật Ký Nhà Trọ
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi cùng bạn trai con nhà giàu dọn vào căn nhà trọ nhỏ để khởi nghiệp.
Tôi khởi nghiệp.
Còn anh ấy theo tôi chịu khổ.
Tôi bôn ba cả ngày, mệt mỏi quay về căn phòng chật hẹp.
Anh luôn đón tôi bằng những bữa cơm thơm nức mùi canh nóng.
Cuộc sống tuy khốn khó, nhưng cả hai đều cảm thấy hạnh phúc.
Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy dòng “bình luận bay” hiện lên trước mắt:
【Trời ơi, lúc này nam chính vẫn còn đang khởi nghiệp cùng bạn gái cũ, chả biết nữ chính khi nào mới xuất hiện nữa đây.】
【Nam chính vẫn còn trẻ quá, chẳng chịu đi con đường trải đầy hoa mà ba mẹ đã chuẩn bị, lại ở phòng trọ ăn mì gói với bạn gái cũ.】
【Không sao đâu, đợi bạn gái cũ thất bại trong khởi nghiệp, bắt đầu uống rư/ợu, đ/ánh đ/ập, rồi c/ắm s/ừng trước mặt anh ta đi, đến lúc đó anh ta sẽ ngoan ngoãn quay về kế thừa gia nghiệp thôi.】
【Nhưng mà công nhận, mùa hè, phòng trọ, làn da trần lấm tấm mồ hôi, cặp đôi vùi đầu “làm việc”, thật sự có cảm giác kích thích.】
Nữ Đạo Sĩ Phái Mao Sơn 1: Hổ Sơn Quân
Tôi mở livestream xem số mệnh, vừa nhìn đã nói: “Anh là kẻ đại ác, trên người mang ba mạng người.”
Tất cả còn chưa kịp phản ứng, người đối diện đã lập tức biến sắc, giọng run run hỏi tôi: “Cô nhìn ra bằng cách nào?”
Tôi cong khóe môi, đưa tay chỉ ra sau lưng hắn, giọng nhẹ như gió thoảng nhưng khiến người nghe lạnh cả sống lưng:
“Vì sau lưng anh… đang có ba vong hồn bám chặt không rời.”
Phòng Trực Tiếp Tìm Người
Một cư dân mạng đăng bài tìm chồng mất tích khi đi leo núi.
Tôi để lại bình luận: 【Hướng đông nam, vách đá, đá rơi, trán bị đập, đang bất tỉnh dưới chân núi cạnh một cây thông, bên trái có một con suối, còn chưa đến ba ngày thọ mệnh.】
Ban đầu không ai tin.
Cho đến ba ngày sau, đội cứu hộ tìm thấy thi thể người đàn ông.
Vị trí và hoàn cảnh xung quanh hoàn toàn trùng khớp với những gì tôi mô tả.
Bình luận bị đẩy lên top 1, tài khoản của tôi ngay lập tức bị dân mạng ùa vào chen chúc.
【Đại sư, có thể giúp tôi tìm một người không?】
Ánh Trăng Dành Riêng Cho Tôi
Năm tôi tham tiền nhất, đã ở bên Lục Nghiễn Bạch – người bị ngã hỏng đầu.
Anh ta không chỉ ngốc, mà còn mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, ghét bị người khác chạm vào.
Ba năm ở bên nhau, tôi dốc hết tâm sức sinh cho anh một đứa con.
Khi Bạch Nguyệt Quang quay về, tôi thuận nước đẩy thuyền, cầm tiền bỏ trốn.
Năm năm sau, tôi bị một người đàn ông lạ bắt chuyện.
Giữa đường chạy ra một đứa bé, mở miệng liền công kích người đàn ông ấy.
“Chú ơi, chú chẳng có sống mũi gì cả, xấu quá.”
Ngũ quan của đứa bé trông rất giống tên ngốc đó.
Tôi sợ bị nhận ra, lập tức quay đầu rời đi, nhưng lại bị nó kéo vạt áo.
“Dì ơi, ba cháu đẹp trai lắm, cháu giới thiệu cho dì nhé?”
Xuân Dung
Xuân Dung
Ta là nha hoàn thông phòng mà phu nhân chọn cho thiếu gia.
Nhưng thiếu gia chưa từng chạm vào ta, chê trên người ta bẩn.
Một ngày, thiếu gia uống say, cùng đồng song đánh cược, lấy ta làm tiền đặt.
Hắn thua, liền muốn đem ta tặng cho tiểu thiếu gia của Tạ gia.
“Con nha đầu này bị ta nuông chiều đến không còn quy củ, chỉ có làm điểm tâm là khéo. Ngươi nếu thích thì cứ nhận lấy đi!”
Đêm ấy, lão quản gia cầm thân khế của ta, đưa ta đến Tạ phủ.
Ngày hôm sau, quản gia lại đến mời ta:
“Thiếu gia uống say nói bậy thôi, ta sẽ đi gặp gia chủ Tạ gia giải thích, cô nương theo ta về đi.”
Ta đang ở trong viện Tạ gia trồng hoa.
Vỗ vỗ bùn đất trên người:
“Không về.”
Thiếu gia nghe được chuyện này, tức giận mắng:
“Ta chỉ uống nhiều hơn vài chén, ai cho phép nàng coi là thật? Dám chống lại ta, trước tiên cứ quỳ ở từ đường một ngày cho ta!”
Hắn đích thân đến bái phỏng gia chủ Tạ gia, dùng trọng kim chuộc ta.
Thế nhưng thân khế của ta đã bị Tạ Đông Lăng ném vào lửa đốt sạch.
Ta Gả Cho Tiền, Không Gả Cho Ngươi
Ta Gả Cho Tiền, Không Gả Cho Ngươi
Vì muốn quản thúc Yến Hành, mẫu thân chàng tìm đến ta — một nữ tử bán hoa ven đường, gán cho danh phận biểu muội nơi quê xa.
Ta nhờ có khuôn mặt hao hao Bạch Nguyệt Quang trong lòng Yến Hành mà được trọng dụng.
Chàng đ/ánh nhau, ta khóc. Chàng uống rượu, ta lại khóc.
Khóc đến mức gân xanh trên trán chàng giật giật, mi tâm nhảy loạn, cuối cùng đành thu liễm tính khí, chịu để ta quản thúc.
Yến vương phi nhìn mà gật gù hài lòng:
“Ba nghìn lượng bạc, tiếp tục trông nom nó cho tốt.”
Vì tiền, ta khóc đến xuất thần nhập hóa, ép Yến Hành thành cái dạng “cháu ngoan của tổ quốc”.
Cho đến hôm nay
Chàng nổi giận, đ/ánh gục công tử nhà Thượng thư ngay trên đất.
Ta vội vã khóc như lê hoa đái vũ, cầu xin chàng nương tay.
Vậy mà chàng vẫn đ/ấm thêm một quyền, lạnh nhạt cười:
“Nếu sợ, thì đừng nhìn.”
Lần đầu tiên, chàng không nghe lời ta.
Và ta nhận ra nữ tử mặc hồng y chàng che chở sau lưng… chính là Bạch Nguyệt Quang.
Nguy rồi. Ba nghìn lượng bạc của ta!
Đêm đó, ta lập tức đi tìm Yến vương phi.
“Thỉnh Vương phi giữ lời, ban cho ta ba nghìn lượng bạc, để ta rời khỏi Yến vương phủ.”
Đoạn Tình Vứt Bỏ Quân Vương
Đoạn Tình Vứt Bỏ Quân Vương
Sắp tới kỳ tuyển tú, mặc kệ hôn ước giữa ta và hắn, Thôi Nghiễn lại rầm rộ tới cửa cầu hôn biểu muội.
Đối diện với chất vấn của ta, hắn chỉ cúi mắt xuống, lông mày rũ thấp.
“Nương đã từng hứa với di mẫu, sẽ bảo hộ cho Dao Dao chu toàn.”
“Trong cung hiểm ác, Dao Dao đơn thuần nhát gan, căn bản ứng phó không nổi.”
Ta nghiến răng:
“Trong kinh thành, tất cả nữ nhi chưa thành hôn vừa tròn mười lăm tuổi đều phải vào cung tuyển tú. Ngươi cầu hôn nàng ta, vậy còn ta phải làm sao?”
Thôi Nghiễn khẽ chạm vào chóp mũi.
“Dao Dao nói rồi, nàng ấy không ngại để nàng làm bình thê.”
“Du An, đừng làm khó ta, được không?”
Được thôi.
Việc làm khó người khác, ta không làm.
Vì thế, ngay đêm ấy ta liền đáp ứng lời cầu hôn của Thất hoàng tử.