Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Mùi Son Của Em
Mùi Son Của Em
Tôi để điện thoại trong túi mà quên khóa màn hình.
Đến khi phát hiện thì… tôi đã gửi hơn 600 sticker cho sếp lạnh lùng của mình.
Giữa một loạt sticker “Mami, đói đói” là những tin nhắn phản hồi đầy bất lực của anh ấy:
【Tôi là sếp của em.】
【Đói thì đi ăn.】
【Spam vô ích thôi.】
【Được rồi, tăng lương cho em được chưa?】
【……】
【Được rồi, tôi là mami của em.】
【Lên phòng tôi, tôi cho em ăn.】
Không Phải Gu Tôi
Không Phải Gu Tôi
Sau khi liên hôn với thái tử gia giới kinh thành, có phóng viên hỏi anh ta nghĩ gì về tôi.
Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, suy nghĩ một lúc lâu rồi mới lên tiếng:
“Cô ấy cũng tốt, nhưng không phải gu của tôi.”
“Nếu ngoan ngoãn hơn một chút thì càng hay, đừng lúc nào cũng c/ãi lời tôi.”
“Ở nhà có thể ăn mặc g/ợ i c/ảm một chút, tôi không ngại đâu.”
Phóng viên ôm đầu, đau khổ nói: “Tôi đang hỏi ý kiến của anh về bộ phim mới ra mắt của cô ấy cơ mà…”
Cả mạng xã hội nổ tung.
Chỉ Cần Con Còn Ở Đây
Chỉ Cần Con Còn Ở Đây
Tôi là mẹ của nữ phụ độc ác, nhưng hệ thống lại đến sớm 20 năm.
Nữ phụ đáng lẽ sẽ trở thành kẻ u ám, méo mó tâ/m l/ý kia…
Hiện tại, mới chỉ là một bé gái 3 tuổi, trắng trẻo mũm mĩm.
【Nhiệm vụ 1: Để nữ ph/ụ độc ác gọi bạn là mẹ.】
Nữ phụ ở tuổi 23 thì hận mẹ thấu xương, đến mức chẳng muốn nhận lại mẹ ruột.
Nhưng lúc này, bé gái ba tuổi lại chớp mắt, giọng ngọng nghịu dịu dàng:
“Ma… ma… Mẹ.”
【Nhiệm vụ hoàn thành. Thưởng 3 triệu.】
Tôi: “…Hả?”
Mẹ Tôi Muốn Bán Tôi
Mẹ Tôi Muốn Bán Tôi
Ngày lễ tình nhân, mẹ tôi lén lút huỷ vé tàu cao tốc của tôi.
Nhất quyết bắt tôi ngồi xe của cậu về quê.
Nhưng vừa lên cao tốc, trước mắt tôi đột nhiên hiện ra một loạt bình luận như đang xem livestream.
“Cô gái à, đừng đi! Họ định bán cô cho đối tượng xem mắt đấy!”
“Làm chuyện đã lỡ rồi thì phải cưới, nhận 30 vạn tiền sính lễ!”
“Bị nhốt trong nhà hơn chục năm, sinh con ra nhưng không tôn trọng con, cuối cùng còn bán con sang miền Bắc Miến Điện!”
Đừng Gọi Em Là Vợ
Đừng Gọi Em Là Vợ
Khi mang thai đến tháng thứ năm, tôi vô tình nghe được một cuộc điện thoại của chồng.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói non nớt, ngọt ngào của một bé gái:
“Ba ơi, khi nào ba mới đến thăm tụi con? Con với mẹ đều nhớ ba lắm đó!”
SỰ CỨU RỖI CỦA KẾ MẪU
Ta trời sinh độc ác, lòng dạ lạnh như băng.
Tổ mẫu đột nhiên lâm trọng bệnh, ta nghiền nát thuốc cứu mạng của bà, mỉm cười nhìn bà trút hơi thở cuối cùng.
Thứ muội rơi xuống nước, ta đứng chờ bên hồ, nàng vừa bò lên một lần, ta liền đạp xuống một lần, cứ thế ép cho đến khi nàng chec đuối.
Ngay cả khi viện của kế mẫu bắt lửa, ta cũng không ngại vất vả bò dậy giữa đêm, đích thân khoá trái cửa lớn, trơ mắt nhìn bà bị thiêu đến mặt mũi chẳng còn nhận ra, rồi bị đưa ra trang viện chờ chec.
Thế nhưng… vị kế mẫu mới vào cửa lần này lại có vẻ khác hẳn.
Bà nói, bà đến là để cứu rỗi ta.
Có điều, trông bà ngốc nghếch đến đáng thương — không đấu lại di nương, chẳng được phụ thân coi trọng, ngay cả quyền quản gia cũng chẳng chạm tới được.
Ta nhìn bà khom người thổi lửa nấu canh dưỡng thân cho ta, khói hun đến chảy nước mắt vẫn cặm cụi không dừng tay, bất giác khẽ thở dài:
— Bảo vệ một người… đúng là vất vả hơn giec người thật.
...
Tái Sinh
Tái Sinh
Toàn bộ gia đình 5 người nhà chồng tôi đều bị s//á .t h .ạ/i.
Mà tôi, chỉ vì đang bị tạm gi/ữ ở đồ/n cản/h sát nên may mắn thoát nạn.
Là người thân của nạ/n n hâ/n, tôi chìm trong đ/au đớn không sao thoát ra được.
Cảnh sát vậy mà vẫn không ngừng chất vấn tôi:
“Đồng phạm của cô là ai?”
Não Yêu Của Ảnh Hậu
Não Yêu Của Ảnh Hậu
Sau ba năm vào nghề, tôi chính thức trở thành Ảnh hậu… lười nhất trong giới.
Trong lễ trao giải, khi nhận chiếc cúp từ tay Ảnh đế giành cú đúp, tôi nghẹn ngào hỏi:
“Phát biểu tùy ý được không?”
Ảnh đế không đáp.
Tôi bám lấy micro, trịnh trọng tuyên bố:
“Chia tay rồi. Từ nay chỉ phát triển sự nghiệp, không phát triển tình yêu.”
Sau lưng vang lên tiếng cười bật ra đầy bất lực.
Ảnh đế cao lãnh xưa nay bỗng nói:
“Em đúng là phi lý quá mức.”
…
Tình Nhân Và Cái Tát Cuộc Đời
Tình Nhân Và Cái Tát Cuộc Đời
Tôi làm thư ký cho Tô Cẩm Thần suốt bảy năm, gần đây anh ta đính hôn rồi.
Tiểu thư kia khoác tay Tô Cẩm Thần, chỉ vào tôi nói:
“Đuổi cô ta đi, chúng ta mới kết hôn.”
Tô Cẩm Thần lạnh lùng hất tay cô ta ra:
“Vậy thì khỏi cưới.”
Tôi: ……
Tôi phải giải thích thế nào đây để người ta hiểu tôi chỉ là một thư ký bình thường?
Còn đang tính trong lúc chuẩn bị đám cưới tranh thủ hốt một mớ tiền cơ mà.
Ai Cũng Nghĩ Hắn Yêu Nàng, Nhưng Hắn Chỉ Yêu Ta
Ai Cũng Nghĩ Hắn Yêu Nàng, Nhưng Hắn Chỉ Yêu Ta
Ta thay muội muội gả cho vị đại tướng quân vừa xấu xí vừa hung dữ. Đêm tân hôn, hắn vừa vén khăn voan đã lập tức sa sầm nét mặt, chỉ vì ta không phải người mà hắn ngày đêm mong mỏi cưới về.
Bên ngoài đồn rằng hắn căm ghét ta đến tận xương tủy, nếu chẳng vì thể diện hoàng gia, e là đã sớm hưu ta rồi.
Cho đến một ngày, Tạ Chinh bất ngờ cạo sạch râu, dung mạo lộ ra lại tuấn tú hơn cả đệ nhất mỹ nam kinh thành. Muội muội ta liền hối hận, trước mặt ta lao vào lòng hắn ôm ấp. Nào ngờ hắn một cước đá nàng ta văng xuống hồ:
“M//ẹ nó! Thứ gì vậy, làm bản tướng sợ muốn chế//t!!”