Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
TA NUÔI LỚN MỘT VỊ PHU QUÂN
Ngày nhà họ Tiêu gặp nạn, đám hạ nhân liền chen lấn tranh nhau lục tìm những thứ đáng giá.
Ta tranh không lại bọn họ, chỉ có thể mang theo Nhị thiếu gia chín tuổi vẫn chưa biết nói chuyện.
Về sau sóng yên biển lặng, hắn hỏi ta có nguyện ý làm thiếp của hắn không?
...
Trung Thành
Trung Thành
Chiếc vòng cổ đính đá quý tôi bỏ ra cả chục triệu để đấu giá, chồng tôi lại tặng cho thư ký riêng của hắn.
Cô thư ký đăng ảnh khoe trên vòng bạn bè:
【Con mèo hoang đã có dấu ấn của chủ, cả đời này sẽ trung thành với chủ.】
Trợ lý chụp màn hình gửi cho tôi.
Trong ảnh, cô ta mặc đồ hầu gái, tháo chiếc vòng cổ của tôi thành hai sợi.
Một sợi cô ta đeo lên cổ con mèo của mình.
Sợi còn lại thì đeo lên cổ chân.
Tôi nhắn tin chất vấn Cố Đình Huyền, nhưng tin nhắn như rơi vào đáy biển.
Nửa tiếng sau, tôi đăng một status mới kèm dòng chữ:
【Quả nhiên là chuồng gà cải tạo từ đồ cổ, đến con gà mái rẻ tiền cũng như được dát vàng.】
Ảnh đính kèm là toàn bộ đống đồ cổ trong phòng hắn đã bị tôi đập nát, dựng thành chuồng gà.
Cơn Ác Mộng Mang Tên Sinh Sản
Cơn Ác Mộng Mang Tên Sinh Sản
Khi mẹ chồng vì muốn bế cháu mà lén chọc thủng hết đống ba/o ca//o s/u trong nhà tôi.
Tôi… đã đổi hết.
Đầu tiên là đem đổi cho cô con gái lớn của bà, người đang vụng trộm yêu đương với một anh chàng “ngầu lòi”.
Rồi lại đổi luôn cho cô em út, người đang chờ chồng già qua đời để hưởng gia sản.
Ngày bà hân hoan sắp được làm bà ngoại, tôi lại lặng lẽ đổi đống bao cao su trong ngăn kéo đầu giường của bà.
Sau đó không lâu, cô em họ của bà, goá phụ ba mươi tám năm – đột nhiên có bầu.
Khi cả nhà chuẩn bị đại loạn, tôi còn bắt gặp cảnh mẹ chồng, người ngủ riêng giường với ba chồng tôi, đang lén xé vụn một tờ giấy kiểm tra thai.
Tốt quá rồi.
Sinh con tốt đến thế, vậy thì cả nhà cùng đẻ nhé.
Em Không Còn Yêu Anh
Em Không Còn Yêu Anh
Khi tôi mang thai được 6 tháng, Cảnh Ngôn Kỳ đột nhiên nói, anh không còn yêu tôi nhiều như trước nữa.
Tôi cố gắng nở một nụ cười:
“Vậy… anh định nói gì? Muốn ly hôn à?”
Cảnh Ngôn Kỳ sững lại một giây, ánh mắt lướt qua bụng bầu 6 tháng của tôi.
“Anh chỉ đùa thôi, đừng giận. Em đang mang thai mà.”
Nhưng tôi biết rõ, đây không phải là đùa.
Anh đã thích cô thực tập sinh mới, anh đưa cô ấy đi xem phim, đi trượt tuyết.
Khi cô ấy bị bắt nạt, anh đứng ra bênh vực.
Cô ấy tựa vào lòng anh, khóc:
“Nếu em là người gặp anh trước, liệu anh có cưới em không?”
Cảnh Ngôn Kỳ im lặng, chỉ ôm cô ấy chặt hơn.
Nam Thần Đã Mưu Tính Từ Lâu
Nam Thần Đã Mưu Tính Từ Lâu
Sếp đến nhà tôi chúc Tết, lại bị ba mẹ tôi tưởng nhầm là… đối tượng xem mắt.
Anh ấy chặn tôi ngay trước cửa phòng, giọng lạnh đến thấu xương:
“Công ty có quy định cấm yêu đương, cô quên rồi à?”
Mùa Tuyết
Mùa Tuyết
Năm năm trước, tôi mang thai đứa con của Phó Diên Lễ. Dựa vào đứa trẻ ấy, tôi gả vào Phó gia, trở thành vợ hợp pháp của anh ta.
Nhưng suốt năm năm qua, Phó Diên Lễ đối với mẹ con tôi chỉ toàn lạnh nhạt và xa cách.
Ba ngày trước, tôi và đứa con của anh gặp t//ai n.ạ n xe. Con tôi qua đời.
Còn anh thì cùng Bạch Nguyệt Quang là Lương Bình Sương, bay sang Tây Lệ, tay trong tay thực hiện tâm nguyện thời niên thiếu.
Đến ngày thứ 3 sau cái ch .t của Tiểu Trì, Phó Diên Lễ vẫn chưa quay về.
Trêu Đùa Công Tử Thượng Lưu
Trêu Đùa Công Tử Thượng Lưu
Ngay ngày hôm sau khi tôi từ chối cung cấp “dịch vụ quỳ” cho một khách hàng quái gở, Cố Cảnh Hành bắt đầu theo đuổi tôi.
Hắn ra tay hào phóng, lại còn chu đáo với tôi từng chút một.
“Đừng đi làm nữa, để anh nuôi em.”
Tôi gật đầu cái rụp, có bạn trai đẹp trai lại còn nuôi mình, ai mà muốn đi làm trâu ngựa nữa?
Suốt một năm trời, hắn dẫn tôi sống trong cảnh xa hoa trác táng ngày đêm.
Mọi người đều cá rằng khi hắn chán rồi thì cuộc đời tôi cũng tiêu luôn.
Quả nhiên, không lâu sau Cố Cảnh Hành đề nghị chia tay, còn thẳng thắn nói rằng tiếp cận tôi chỉ vì một vụ cá cược.
Nhưng mấy chuyện đó tôi biết từ lâu rồi, tôi lắc lắc quyển sổ tiết kiệm ngân hàng.
“Năm vừa rồi chơi với anh vui lắm, từ giờ tôi bận lo sự nghiệp rồi.”
Trở Về Bảo Vệ Con Gái
Trở Về Bảo Vệ Con Gái
Trời nắng nóng gay gắt, con gái bốn tuổi của tôi bị tôi bỏ quên trong xe, sống sờ sờ mà ch ngạt.
Tất cả mọi người đều phát cuồng lên, bảo mẫu thì hối thúc tôi mau mở cửa xe, mang thi thể con bé ra hỏa táng.
Chồng tôi cũng chỉ trích tôi vô trách nhiệm, nói tôi không xứng làm mẹ.
Còn tôi thì cầm ly nước mát lạnh, đứng giữa đám đông hóng chuyện, cười rạng rỡ như hoa nở đầy mặt.
Cho Anh Đi Nhờ Một Lần
Cho Anh Đi Nhờ Một Lần
Tình cờ đọc được đoạn chat của bạn trai, người ta hỏi anh có bạn gái chưa.
Anh chỉ nhàn nhạt trả lời: “Có, nhưng chia tay cũng được.”
Tôi lặng lẽ rời đi, chặn hết mọi liên lạc.
Một tháng sau Hạ Vọng mới phát hiện.
Vì không sao tìm được tôi, anh phát điên chạy khắp nơi, không biết rằng tôi đã ngồi trên máy bay bay sang châu Âu từ lâu.
Khi tôi trở về nước, anh hoàn toàn sụp đổ.
Trước đêm chung kết, anh bất chấp tất cả đến trường tìm tôi, đứng ngoài phòng luyện đàn dầm mưa.
“Chỉ là nói đùa thôi mà, em cần gì phải nghiêm túc đến vậy?”
Diêu Diêu
Diêu Diêu
Đêm tân hôn, chồng tôi đang tắm thì bất thình lình gọi to:
“Diêu Diêu ơi, lấy giúp anh cái quần lót!”
Tôi vừa định đứng dậy đi lấy, thì sững lại.
“Diêu Diêu” không phải là tôi.
Mà là “cô bạn thân từ nhỏ đến lớn” đang tạm thời ở nhờ nhà chúng tôi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Diêu Diêu đã uốn éo bước vào phòng ngủ chính.
Ngón tay cô ta còn nghênh ngang móc theo một chiếc quần lót của chồng tôi.
Cô ta chẳng buồn gõ cửa.
Thậm chí còn không liếc nhìn tôi lấy một cái.
Thẳng thừng bước đến cửa nhà tắm, giọng oang oang:
“Nè! Mở cửa ra, ba anh mang trà khổ qua tới này!”
Ồ?
Ba chồng tôi mất từ hơn chục năm trước rồi.
Vậy nếu “ông ấy” về thật, phiền ông tiện thể dẫn theo hai cái củ cải thối này đi luôn cho sạch nhà.