Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Anh Có Bao Giờ Tin Em?
Anh Có Bao Giờ Tin Em?
Người bạn thân nhất của cô yêu Tô Nghiên.
Người đàn ông cô yêu nhất cũng yêu Tô Nghiên.
Ngày Tô Nghiên qua đời, tất cả mọi người đều cho rằng thủ phạm chính là cô, hai người đàn ông cùng xem cô ta quan trọng hơn sinh mạng lập tức liên thủ tống cô vào tù.
Năm đầu tiên ở trong tù, cô bị hỏng mất một bàn tay.
Năm thứ hai ở trong tù, cô bị tàn phế một chân.
Năm thứ ba ở trong tù, cô nhận được tin cha mẹ mình bị ép đến tự sát.
Hiện giờ cô chỉ còn lại người thân duy nhất là em gái, cô quỳ dưới đất đau khổ cầu xin Tần Dạ Hoài và Giang Đình Viễn giơ cao đánh khẽ, tha mạng cho em gái mình.
“Cậu Tần và cậu Giang hạ lệnh, nếu cô muốn đưa em gái đến bệnh viện chữa trị thì phải quỳ xuống đội tấm bảng này lên.”
Trên tấm bìa cạc tông màu trắng là ba chữ “Kẻ giết người” cực kỳ chói mắt, tựa như một con dao nhọn đâm thẳng vào mắt cô.
An Đồng chỉ run lên trong chớp mắt, giây tiếp theo đã không chút do dự đeo tấm bảng ra sau lưng mình. Chỉ cần em gái sống sót, bọn họ kêu cô làm gì cũng được.
Tần Dạ Hoài nhìn cô gái trẻ lảo đảo quỳ lết trên đường, chân mày không khỏi nhíu chặt. Hắn không dám tin người trước mắt mình là An Đồng.
An Đồng từng là một cô gái vui tươi xán lạn, xinh đẹp lóa mắt khuynh đảo toàn bộ nam giới ở Hoa Thành, thế nhưng hôm nay cô lại mặc bộ quần áo lao động nhàu nhĩ, tóc tai lộn xộn, mất hết tự tôn quỳ dưới đất đeo lên người tấm bảng sát nhân.
Một cơn giận vô cớ dâng lên trong ngực Tần Dạ Hoài, hắn kéo cửa kính xe lên, không nhìn cô nữa mà ra lệnh cho tài xế lái xe đi.
An Đồng đeo tấm bảng trên lưng quỳ bò từng bước đến trước cửa bệnh viện, thế nhưng bác sĩ cấp cứu lại nói với cô rằng đứa trẻ nằm trong lòng cô đã sớm tắt thở.
“Ông nói sao?”
“Cô bé đã qua đời rồi, nếu đến sớm hơn một chút có lẽ còn cứu chữa kịp…”
Em Tựa Sao Trời
Em Tựa Sao Trời
Sau kỳ thi đại học, tôi bị chính anh ruột đuổi ra khỏi nhà.
Chỉ vì con gái của mẹ kế đã mách với anh rằng, trước khi vào phòng thi, tôi cố tình đổi túi bút của cô ta, khiến suýt chút nữa không được vào thi.
Trước khi ba qua đời, anh tôi đã dần chẳng còn yêu thương tôi nữa.
Thế nên tôi thậm chí không có cơ hội để giải thích, bị đuổi thẳng ra khỏi nhà.
Anh đứng ở cửa, ánh mắt nhìn tôi đầy thất vọng.
Anh nói:
“Chu Vấn Ngọc, sao em lại trở thành loại người trơ trẽn thế này? Đừng để anh gặp lại em nữa.”
Anh giống như một người hùng, đang bảo vệ mẹ kế yếu đuối và cô em gái ngây thơ.
Còn tôi, chỉ là r/ác rưởi bị anh ghét bỏ đến tận cùng rồi vứt đi.
Hôm đó, khi mất đi người thân cuối cùng, tôi ngồi bên cạnh thùng rác ở đầu hẻm.
Tình cờ gặp một thanh niên cũng cô độc, chẳng ai cần.
Tôi lấy ra ba trăm đồng còn sót lại trong túi, rụt rè ngồi xuống bên cạnh anh ta, run run hỏi:
“Chào anh… nếu em đưa hết số tiền này, anh có thể làm người thân của em một ngày thôi được không?”
Tái Sinh, Tôi Trả Thù Em Gái Đố Kỵ Và Cả Nhà Hút Máu Mình Ở Kiếp Trước
Gia đình tôi luôn nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ. Từ nhỏ, tôi và em gái đã phải chịu đựng những trận bạo hành từ ba mẹ, chỉ biết dựa vào nhau mà sống.
Khi tôi may mắn trúng số 50 triệu, tôi chỉ muốn chia sẻ niềm vui này với em gái, Tô Lai Đế, và dặn cô ta phải giữ kín bí mật. Thế nhưng, cô ta lại bất ngờ đăng lên mạng: “Chị tôi trúng số độc đắc rồi! Từ nay tôi cũng là người có tiền!”
Ba mẹ biết chuyện, lập tức tìm đến. “Con là đồ phá hoại, tiền bạc làm gì? Tiền phải để cho em trai con!”
Tôi không đồng ý, và sự tức giận của ba mẹ cùng em trai bùng lên. Họ cùng nhau bóp chết tôi ngay trong căn phòng thuê.
Khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, tôi nghe giọng Tô Lai Đế đầy hả hê: “Cùng khổ với nhau không tốt sao? Sao lại là chị trúng số mà không phải em? Chị muốn sống sung sướng à? Em không để chị mở mắt nữa đâu!”
Tôi choàng tỉnh, hít một hơi thật sâu như người vừa thoát khỏi đáy biển. Cảm giác đau đớn khi bị giết vẫn còn rõ ràng. Một cái tát bất ngờ của mẹ khiến mặt tôi nóng rát, nhưng chính điều đó đã giúp tôi nhận ra: mình đã trọng sinh!
Đừng Quên Anh Đã Từng Yêu Em
Đừng Quên Anh Đã Từng Yêu Em
Nhà bị cháy, anh trai liều mạng cứu tôi ra ngoài, kết quả bị t/à/n phế hai chân.
Để chữa chân cho anh, tôi làm liền năm công việc mỗi ngày, nửa năm gầy đi ba mươi cân.
Cho đến một ngày, khi kiệt sức đến mức sắp ngất đi, trước mắt tôi bỗng hiện lên một hàng chữ như bình luận nổi:
“Con ngốc vật hi sinh, cô ta có biết nam chính liều mạng dẫn cô ta rời đi, là sợ cô ta phát hiện bí mật trong thư phòng không?”
“Có người ngốc như vậy, bảo sao nam chính nghiện giả tật ở chân.”
“Giờ này người ta đang ở trường đua, cùng cô em gái nhà bên đua xe đấy!”
Tôi vội vàng đến trường đua, đúng lúc thấy anh trai cán đích chiến thắng.
Cô gái hàng xóm quen thân từ nhỏ, đỏ mặt e dè, đưa bó hoa tươi đến trước mặt anh.
Tôi không nói một lời, rời đi không dấu vết.
Về sau nghe nói, anh trai tôi phóng xe lao xuống vực lúc nửa đêm.
Chỉ vì nhìn thấy một bóng lưng giống tôi đến bảy phần…
Em Rể Bất Đắc Dĩ
Em Rể Bất Đắc Dĩ
Ngày Chu Tự ngoại tình lần thứ sáu, anh ta tặng tôi một chiếc du thuyền trị giá 400 triệu tệ, còn khắc tên tôi lên mạn thuyền.
Bạn bè trong giới nhao nhao ăn đường:
“Anh Tự chiều chị dâu đỉnh thật đó!”
Chỉ có tôi đứng trước phần đuôi tàu, chăm chăm nhìn cái tên vừa được sơn mới.
Dưới lớp sơn đó là cái tên của cô chim hoàng yến anh ta từng yêu chiều – chữ “Vũ” ánh vàng vẫn còn in lấp ló.
Bạn thân anh ta đùa:
“Một con tàu mà khắc hai cái tên, chị dâu biết chắc nổ tung cái nhà mất!”
Chu Tự chỉ cười khinh:
“Cô ta biết rồi cũng giả điếc thôi.”
Chỉ tiếc, anh ta không biết – tôi đã sớm rút khỏi cuộc chơi.
Giờ phút này, tôi đang nằm trên giường của anh trai song sinh của anh ta.
“Này… anh nói xem, phải báo cho em trai anh thế nào đây… rằng tôi đang mang thai… con của anh trai anh ta?”
Người nắm quyền trong nhà họ Chu, xưa nay luôn điềm đạm lý trí, lúc này ánh mắt đã đầy giông tố, giọng khàn trầm:
“Câu đó phải là anh hỏi em mới đúng.”
“Bao giờ em mới chịu đá cái du thuyền rách kia, để cho anh và con có một danh phận đàng hoàng?”
KHẾ ƯỚC
Ta mang thể chất mị thể trời sinh – nếu không song tu cùng thú nhân, sẽ phát đ ộc đau đớn đến ch ếc.
Nhưng vào ngày ta phát tác nghiêm trọng nhất, đau đớn đến tận xương tủy...
Con hồ ly ta vẫn luôn ân ái lại bỏ mặc ta,
Chạy đi mua thuốc cảm cho chị họ của ta — cũng nhờ đó, ta mới hiểu ra hắn chưa từng thật lòng yêu ta.
Hắn vẫn luôn hận ta, hận ta đã phá tan mối lương duyên đẹp đẽ giữa hắn và chị ấy.
Nhưng… ta cũng không phải người biết chịu thiệt.
Ta chỉ tay về phía thiếu niên Xà tộc đang đứng trong góc phòng, vòng tay ôm lấy cổ hắn.
“Lại đây, giúp ta giải độc.”
Đến khi Xương Di quay lại,
Đẩy cửa ra, thứ đập vào mắt hắn là cảnh một con thanh xà vừa thoả mãn nằm dài.
Ta cuộn mình trong chăn, ngước mắt nhìn hắn, cười khẽ:
“Hồ ly tuy mê người, nhưng trong chuyện giường chiếu… vẫn là rắn hợp khẩu vị hơn.”
“Dù sao thì... rắn có tới hai cái lận mà.”
Mệnh Cách Cô Hoa
Mệnh Cách Cô Hoa
Sau khi quốc sư phán rằng thứ muội có mệnh cách mẫu đơn, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta lập tức tới cửa từ hôn, chuyển sang cầu cưới nàng ta.
Thứ muội cũng vì thế mà thay đổi hẳn, từ một người dịu dàng kín đáo nay lại ngang ngược đòi ta nhường của hồi môn, phụ thân và tổ mẫu đều đứng về phía nàng.
Thế nhưng bọn họ không hề biết rằng, lời kế tiếp của quốc sư là:
“Quả là một mệnh cách mẫu đơn… ác độc.”
“Mẫu thai đơn thân, ai cưới người ấy tất ch.t.”
Tôi Đã Từng Là Thế Giới Của Em
Tôi Đã Từng Là Thế Giới Của Em
Năm Thẩm Gia Thụ lâm vào bước đường cùng nhất, tôi cắt toàn bộ viện trợ, đuổi anh ra khỏi ngôi nhà tổ.
Anh vứt bỏ hết tự tôn, cúi đầu cầu xin tôi cho một con đường sống.
Sau đó, cha mẹ ruột tìm lại được anh, chỉ trong một bước, anh trở thành tay đầu tư trẻ nhất trong giới tài chính.
Năm năm sau gặp lại, anh mặc vest cao cấp, đứng trước cửa tiệm hoa của tôi.
“Cô chủ, cho tôi một bó hoa hồng.”
Tôi lê chân, khập khiễng vén rèm đi ra.
Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi giao nhau, ánh nhìn anh dừng lại trên gương mặt đã biến dạng của tôi, sững sờ.
Xuyên Không Thành Thái Giám
Xuyên Không Thành Thái Giám
Chỉ vì một sự cố ngoài ý muốn, danh tướng uy chấn phương Bắc – Bắc Vương – bị… thiến!
Tây Bắc đại loạn, triều đình nhận được quốc thư khẩn tám trăm dặm: Lập tức đưa công chúa tới hòa thân, cứu lấy hương hỏa dòng dõi!
Công chúa giận đến nỗi đập bàn:
“Muốn ta gả cho thái giám sinh con, coi ta là lợn nái chắc?”
Nàng tiện tay chỉ vào ta – một cung nữ đang lặng lẽ thu dọn trong góc:
“Ngươi thay ta đi gả!”
Ta chết lặng:
Ta cũng đâu muốn gả cho thái giám chứ!
Cung nhân ghé tai rỉ rả:
“Hồi môn ba ngàn lượng vàng, một tứ hợp viện ở kinh thành, thêm cả thảo nguyên rộng lớn ở Mạc Bắc.”
…Thôi được! Có tiền, có đất, lòng chân thành, chuyện gì cũng thành phép màu!
Nửa năm sau, ta ôm cái bụng song thai đã lùm lùm, khó hiểu nhìn người trước mặt:
“Chẳng phải ngài… không thể sao?”
Bắc Vương tuấn tú rắn rỏi, dịu dàng cười nói:
“Lỗi đâu tại ta, là nàng quá lợi hại, đã thông thì phải thông đến cùng.”
Bạn Gái Cũ Báo Giá
Bạn Gái Cũ Báo Giá
Bạn trai sắp được thăng chức, đặc biệt mời sếp và đồng nghiệp đến nhà ăn cơm, vậy mà chỉ đưa tôi đúng… năm mươi tệ (khoảng 180k) để đi chợ.
Khi tôi tỏ vẻ nghi ngờ, anh ta lại làm ra vẻ khó xử:
“Em yêu, em cũng biết mà, anh phải tiết kiệm để mua nhà cưới em, nên sinh hoạt thường ngày phải bớt xén một chút!”
“Anh tin vào năng lực của em, năm mươi tệ làm mâm cơm mười món một canh chắc không thành vấn đề đâu nhỉ?”
Vì muốn bạn trai thuận lợi được thăng chức, tôi đành tự bỏ tiền túi, dốc lòng chuẩn bị thực đơn.
Thế nhưng, đúng lúc tôi cầm thực đơn đến tìm anh bàn bạc, lại vô tình nghe thấy anh ôm cô bạn thanh mai trúc mã khoe khoang:
“Con nhỏ đó ngu lắm, mai kiểu gì cũng chuẩn bị cả bàn tiệc cho anh, chỗ tiền nó tiết kiệm giúp anh còn đủ để mua nước hoa tặng em!”
Tôi đứng trước cửa, không bước vào.
Ngày hôm sau, tôi vẫn chuẩn bị nguyên một bàn tiệc thịnh soạn.
Kết quả?
Bạn trai tôi vừa thấy mâm cơm đã quỳ xuống.