Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Đổi Ba Mẹ
Đổi Ba Mẹ
Tôi được trọng sinh trở về thời điểm thậm chí còn chưa chào đời.
Lần này, tôi quyết định… chọn một cặp cha mẹ khác.
Như vậy, mẹ sẽ không phải vì sinh ra tôi mà vóc dáng sồ sề, cha cũng sẽ không vì mẹ xấu đi mà ra ngoài vụng trộm.
Kiếp trước, chú và cô Cố sống ngay nhà bên, luôn mong mỏi có một đứa con mà không thể toại nguyện.
Tốt rồi, lần này tôi đến với họ, ai nấy đều vui vẻ.
Chỉ là… tại sao sau khi không còn tôi nữa, cuộc sống của “cha mẹ cũ” lại ngày càng tồi tệ?
Chẳng phải mẹ từng nói, tôi là “sao chổi” hay sao?
Thanh Mai Không Ghét Trúc Mã
Thanh Mai Không Ghét Trúc Mã
Lúc mười hai giờ rưỡi, Cố An gõ cửa bước vào nhà.
Tôi đã thuộc lòng đoạn lời chuẩn bị sẵn tận mười hai lần, nhưng khổ nỗi anh say quá, vừa vào đã đổ ập lên người tôi.
Hơi thở nóng hừng hực lẫn mùi rượu phả vào bên cổ, vô lý thật, chỗ đó vẫn tê rần.
Tôi kéo anh ngồi xuống ghế sofa.
“Cố An.” Tôi gọi tên anh.
“Ừm?” Anh ậm ừ đáp lại, rồi đột ngột lại gần tôi, đôi mắt hoa đào lấp lánh mê người phủ một lớp men say, long lanh đẹp đến kỳ lạ.
“Vơ… vợ ơi?”
“Chúng ta ly hôn đi.” Tôi hít sâu một hơi, nói thẳng không vòng vo.
“…”
Anh nhìn tôi vài giây, đầu nghiêng nghiêng, mấy cái cúc áo trên sơ mi đã bị anh tự lột bung lúc bước vào nhà. Tầm mắt tôi vô thức lướt lên, rồi lại chạm phải ánh mắt anh đang cúi nhìn.
“Ly… ly cái gì cơ… hửm? Ly hồn á?”
“Anh đâu có, hồn anh còn nguyên đây mà…”
“Vợ nói cái gì vậy…? Hồn vía anh đủ cả mà…”
“…”
“Cố An…” Tôi nghiến răng.
Hay lắm, anh ta thẳng thừng nhắm mắt, thở đều trước mặt tôi.
Chưa đầy một phút, ngủ say như chếc.
…
Em Không Còn Là Của Anh
Em Không Còn Là Của Anh
Chồng tôi lái chiếc Bentley đưa con đến trường mẫu giáo. Cô giáo lấy cớ “thuận tiện liên lạc” để thêm WeChat của chồng tôi.
Ảnh đại diện ban đầu là một bông hồng xanh, sau đó đổi thành một tấm hình nửa kín nửa hở, trông đầy gợi cảm.
Cô ấy thường xuyên gửi ảnh và video của con tôi ở trường cho chồng tôi.
Tôi nhíu mày. Tôi đã kết bạn với cô giáo ấy hơn ba tháng, cô chưa từng gửi cho tôi bất kỳ tấm ảnh nào.
Cho dù tôi có việc cần liên hệ, cô ấy cũng trả lời rất chậm và cực kỳ kiệm lời.
Tôi kể chuyện này với cô bạn thân, cô ấy bảo cô giáo này chắc chắn có ý đồ, dặn tôi cẩn thận kẻo mất chồng.
Tôi không để tâm, chỉ coi như chuyện cười kể cho bạn nghe.
Cho đến một ngày, tôi đọc được đoạn tin nhắn…
Đả Hồn Tiên: Ngũ Quỷ Vận Tài
Đả Hồn Tiên: Ngũ Quỷ Vận Tài
Một công trường bất ngờ đào được năm c/ỗ qu/an t/ài, bốn cái bên trong có x/ác, một cái thì trống không.
Từ đó, hàng loạt chuyện kỳ quái liên tiếp xảy ra chưa đến ba ngày, đã có hai công nhân phải nhập viện.
Tôi được người nhờ vả, tới công trường chở qu/an t/ài đi.
Nhưng “cao nhân” mà phía công trường mời tới lại nhất quyết ngăn cản, không cho tôi động vào.
Ông ta lạnh lùng nhìn tôi, nói:
“Năm c/ỗ qu/an t/ài này, trong vòng bảy ngày ai cũng không được đụng đến. Ai mà đụng… thì chính là người nằm vào trong đấy.”
Bắt Đầu Từ Một Lần Giúp Đỡ
Khi đang chiến tranh lạnh với kim chủ, tôi lỡ tay tát cô em thanh mai trúc mã của anh ta.
Chỉ sau một đêm, scandal ngập tràn mạng xã hội.
Còn bản thân kim chủ thì y như… đi đời nhà m/a, không có lấy một chút động tĩnh.
Tức quá, tôi mở livestream, chửi thẳng lên hot search.
“Chu Nghiễn Bạch à, cũng chỉ tầm đó thôi.”
“Tất nhiên là tôi đá anh ta trước.”
“Ồ, không có gì to tát, chỉ là già quá, không giỏi khoản đó. Lần sau tôi định yêu sinh viên đại học.”
…
Cư dân mạng nói tôi đi/ên rồi, dám chửi cả Chu Nghiễn Bạch.
Tắt livestream chưa được bao lâu, cửa nhà tôi bị phá.
Chu Nghiễn Bạch mặt mày lạnh tanh, vừa tháo cà vạt vừa ép tôi vào tường.
“Nói xem, em định yêu thằng sinh viên nào hả?”
Mười Năm Một Lời Thì Thầm
Mười Năm Một Lời Thì Thầm
Trong buổi họp phụ huynh, tôi giả vờ bị đ/i/ế/c, đeo tai nghe như thể đó là máy t/rợ th/ính.
Không ngờ, thầy giám thị của trường lại chính là người con trai tôi từng thầm yêu hồi cấp ba.
Trên giường khách sạn đêm ấy…
Anh tưởng tôi không nghe thấy, cứ khóc rồi thì thầm bên tai tôi biết bao lần:
“Vãn Vãn, anh thích em… đã mười năm rồi.”
Cái Đuôi Nhỏ Của Nữ Phụ Độc Ác
Tôi vẫn tưởng mình là nữ chính.
Thật đấy, da trắng dáng xinh, eo thon chân dài, ba mẹ yêu thương, gia thế hiển hách, còn có một vị hôn phu thanh mai trúc mã đối xử không tệ với tôi – chuẩn hình mẫu nữ chính trong truyện ngọt!
Nói thẳng ra thì, tôi đúng là người thắng cuộc trong đời rồi còn gì.
Nhưng tôi lại quên mất, những điều kiện như thế không chỉ có ở nữ chính, mà nữ phụ độc ác cũng có thể sở hữu.
Ồ~ thực sự là biết ơn ghê.
TỐNG NGÂN SƯƠNG
Ta là ác quỷ chuyển thế, chỉ chờ kiếp này lại chết thảm một lần nữa để hóa thành lệ quỷ.
Nghe lời đề nghị của những oan hồn khác, ta chọn đầu thai làm nữ nhi thời cổ đại — nghe đâu nếu vận số tốt, vừa sinh ra đã có thể bị dìm chết trong thau nước lạnh.
Thế mà… ta không chết được.
Mẫu thân thương yêu ta như ngọc, phụ thân thì coi ta là châu báu nâng niu trong tay, mười ba năm trôi qua, ngay cả sát khí trên người ta cũng phai nhạt đi một tầng.
Cho đến khi thúc phụ phạm tội, phụ thân ta là con thứ trong nhà, bị đẩy ra gánh tội thay, mẫu thân cũng vì thế mà lên đoạn đầu đài.
Lúc bị thúc mẫu đẩy xuống sông, ta không chút phản kháng, chỉ có một giọt lệ lặng lẽ rơi xuống nơi khóe mắt.
Ta đã nuốt lời rồi.
Ban đầu ta đã hứa với phụ thân, đời này sẽ làm người lương thiện.
Thế nhưng giờ đây… kẻ nào cũng đừng mong được sống yên.
...
Ai Giàu Qua Tôi
Ai Giàu Qua Tôi
Tôi là con gái độc nhất của nhà tài phiệt giàu nhất Giang Châu. Vì muốn trải nghiệm sự gian khổ của cuộc sống, tôi giấu tên đổi họ, lặng lẽ vào giới giải trí làm diễn viên quần chúng.
Vì muốn nếm trải nỗi đau của tình yêu, tôi đã chọn hẹn hò với một anh chàng đẹp trai nghèo rớt mồng tơi.
Giang Hoài nói, anh muốn nổi tiếng, muốn kiếm tiền, rồi mua nhà, mua xe, sắm ba món sính lễ cưới tôi.
Thế là, khi tôi âm thầm đốt tiền bắn tên lửa giúp anh ta leo lên ngôi Ảnh đế—
Anh ta lại quay sang chế nhạo tôi, con nhỏ diễn viên quèn hạng mười tám, không cha không mẹ không chống lưng, không xứng với một Ảnh đế như anh ta?
Trời má ơi! Đây chính là truyền thuyết “vừa lên bờ đã rút kiếm, chém ngay người tình” sao?
Vừa Ra Cữ Đã Bị Ly Hôn
Vừa Ra Cữ Đã Bị Ly Hôn
Ba năm sau khi chia tay mối tình đầu, Giang Duy cưới tôi.
Năm thứ hai sau khi kết hôn, mối tình đầu của anh ta ly hôn, bế con quay về.
Anh ta nói:
“Chúng ta ly hôn đi. Anh không thể bỏ mặc cô ấy.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mắt với ánh mắt không thể tin nổ, đây là điều mà một người chồng, một người cha nên nói sao?
Bác sĩ bảo tức giận sẽ ảnh hưởng đến lượng sữa, tôi cố hít thở sâu, điều chỉnh lại cảm xúc.
“Được thôi, tôi đồng ý ly hôn.”
Nhưng điều tôi không hiểu là—
Vì sao đến khi tôi tái hôn, anh ta lại lao đến làm loạn cả lễ cưới?
“Vi Vi, con cần cha ruột của nó.”
Tôi cười nhạt, ngạc nhiên vì anh ta bỗng dưng có lòng trắc ẩn:
“Lúc anh đòi ly hôn, con bé không cần cha chắc?”