Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Hôn Nhân Thời Tiền Tệ
Mười năm hôn nhân, cuối cùng tôi cũng được “vị tiểu tam sinh viên trẻ trung” của chồng ghé thăm.
Cô ta ôm bụng bầu, cười nhạt đầy ẩn ý:
“Có con gà mái già không đẻ được trứng, lại cứ ôm khư khư ổ gà nhà hào môn.”
Tôi vừa đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa thì Chu Thành Huy đã vội nghiêng người che chắn cho cô ta.
Phản ứng nhanh như chớp khiến tôi không nhịn được bật cười.
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, từng chữ rạch rõ ràng:
“Con gà non mới anh nuôi? Tươi quá nhỉ. Còn anh? Gà trống già?”
Anh ta không dám cãi, chỉ đứng yên chắn trước cô gái mềm yếu kia.
Tốt lắm.
Anh ta quên rồi à? Quên mình đã từng là “tiểu Chu” thế nào mới leo lên làm “Tổng Giám đốc Chu”?
Vậy thì… để tôi giúp anh trở lại điểm xuất phát.
PHƯƠNG TIỂU VIÊN
Ta là thiếp thất do lão phu nhân cố ý mua về, nhằm đối đầu với con dâu bà — Thẩm thị.
Thế nhưng, Thẩm phu nhân chẳng những không hề làm khó ta, còn ban cho ta một gian phòng ấm áp, mỗi ngày đều có chân giò kho thơm nức mũi.
Lão phu nhân thường gửi thư tới, hỏi ta có tận lực khiến Thẩm phu nhân bực bội hay không.
Ta hồi âm rằng: “Mọi sự đều nằm trong lòng bàn tay.”
Vậy mà bà vẫn không yên tâm, đích thân tới phủ xem xét.
Vừa đến nơi, liền trông thấy phu nhân đang cầm một cây thước tre nhỏ, chuẩn bị đánh ta.
Lão phu nhân liền cười híp mắt, buông lời đầy hài lòng:
“Phải phải phải, tốt nhất là giận quá mà ngã một cú, để cái thai trong bụng rơi ra ngoài luôn!”
Lão phu nhân cười vui vẻ bỏ đi, chỉ là vì tai đã kém, nên chẳng nghe rõ lời Thẩm phu nhân nói phía sau:
“Phương Tiểu Viên, ngươi thật có bản lĩnh đấy! Ba nha hoàn cũng chẳng giữ nổi chân ngươi lẻn vào bếp ăn vụng. Cứ ăn cho đầy bụng đi, rồi để xem ta còn có mời đại phu đến bắt mạch cho ngươi nữa hay không!”
...
108 Lời Cầu Hôn, 8 Năm Tù Giam
108 Lời Cầu Hôn, 8 Năm Tù Giam
Sau lần cầu hôn thứ 108 của Giang Yến Thâm, cuối cùng tôi cũng đồng ý lấy anh ta.
Tối hôm nhận giấy đăng ký kết hôn, tôi nhận được một đoạn video gửi đến từ một người ẩn danh.
Trong video, Giang Yến Thâm đang quỳ trên nền đá cẩm thạch giữa trung tâm thương mại, trước mặt anh là một người phụ nữ mặc váy trắng.
“Nhược Tuyết, anh sai rồi, xin em đừng rời xa anh.” Giọng nói của anh vang vọng rõ ràng trong không gian trống trải của trung tâm.
Xung quanh là đám đông tụ tập quay video, trong phòng livestream có người để lại bình luận:
“Chậc chậc, ngày cưới đã quỳ gối trước người phụ nữ khác, tên này đúng là cặn bã.”
“Lâm Nhược Tuyết là ai vậy? Không phải Giám đốc Giang mới cưới hôm nay à?”
“Anh em ơi, đặt cược nào, đoán xem tối nay Giám đốc Giang ngủ với ai!”
….
Em Gái Tôi Không Phải Để Làm Nhục
Em Gái Tôi Không Phải Để Làm Nhục
Ngày em gái lấy chồng, bố chồng yêu cầu em ch/ui qua đ/ũng quầ/n chú rể:
“Ch/ui q/ua đũ/ng qu/ần chú rể, mới mong làm vợ ngoan trong tương lai.”
Nhà trai lập tức hiểu ý, nhao nhao phụ họa.
Ngay cả em rể – người mà ngày thường luôn tự nhận là thật thà – cũng đứng về phe họ, nói em tôi đừng làm mất vui.
Nhìn em gái tôi – một đứa từng mù quáng vì yêu – hối hận đến mức suýt khóc, tôi liền đứng dậy, lấy một cái chậu than khổng lồ ra, khóa trái cửa.
Sau đó cầm mâm cưới đ/ậ/p th/ẳng vào đầu chú rể cho tỉnh táo lại.
“Tụi tôi ở đây cũng có tập tục: chú rể phải chân trần bước qua chậu than, trừ xui xẻo và đốt vía tiểu nhân.”
“Bước đi, bắt đầu từ chú rể.”
“Ai không bước thì đừng hòng ra khỏi cửa ngày hôm nay.”
Nếu Được Lựa Chọn Lần Nữa
Nếu Được Lựa Chọn Lần Nữa
Năm thứ 5 sau khi kết hôn với Trạch Mục, giấy chứng nhận kết hôn của chúng tôi hết hạn.
Cục điều tra hôn nhân đến hỏi tôi và Trạch Mục có đồng ý gia hạn hôn nhân không.
Nếu cả hai người đều đồng ý, cuộc hôn nhân sẽ được kéo dài thêm 5 năm nữa.
Còn nếu một trong hai không đồng ý, cuộc hôn nhân đó sẽ tự động mất hiệu lực.
Trạch Mục mặt không cảm xúc, dửng dưng nói với người của cục điều tra:
“Tôi đồng ý gia hạn.”
Tôi nhìn anh ta.
Từ ngày cưới tôi, dường như rất hiếm khi tôi thấy anh ta cười.
Trước khi cuộc điều tra bắt đầu, tôi còn nghe thấy anh gọi điện cho Toàn Uyển, hỏi cô ta lần kiểm tra hôn nhân này có muốn gia hạn với chồng không.
Tôi không biết Toàn Uyển đã trả lời thế nào.
Nhưng sau cuộc điện thoại, Trạch Mục như khúc gỗ, ngồi bất động trên sofa suốt cả đêm.
Và hôm nay, anh ta chọn gia hạn hôn nhân với tôi.
Anh ta chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ rời bỏ anh ta.
Rằng tôi mãi mãi là lựa chọn dự phòng mà anh ta có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Tôi nhìn anh ta.
Không hiểu sao lại bật cười.
Sau đó tôi ngẩng đầu lên, nói với người của cục điều tra hôn nhân:
“Xin lỗi, tôi không gia hạn.”
Mê Vụ
Mê Vụ
Khi tôi bế con gái bị s/ốt cao đến b/ệ/n/h v/i/ệ/n, lại vô tình gặp lại bạn trai cũ ở phòng cấp cứu.
Anh ấy liếc qua bệnh án, lạnh nhạt nói:
“Chia tay ba năm, con gái ba tuổi?”
“Lâm Giản,” Anh nhìn tôi với ánh mắt sâu xa, “Em mang thai được một tháng đã sinh rồi sao?”
Mười Đời Bình An
Mười Đời Bình An
Tại yến tiệc Bách Hoa, ta đã cứu vị Thủ phụ lãnh đạm rơi xuống hồ.
Hắn nói:
“Phong mỗ vô dĩ báo đáp.”
Ta đáp:
“Vậy cho ta xem chân chàng đi.”
Hắn nói:
“Tại hạ sẽ hậu tạ trọng lễ.”
Ta vẫn lặp lại:
“Ta chỉ muốn xem chân thôi mà.”
Hắn nghiêm giọng:
“Tại hạ thiếu cô nương một cái ân tình.”
Ta chớp mắt:
“Vậy cho ta nhìn chân chàng nhé?”
Từ đó, cả kinh thành đều đồn rằng, nhị tiểu thư nhà họ Ôn ngốc nghếch, lại dám dây dưa với vị Thủ phụ cao quý, lãnh đạm.
Ngày hoàng đế ban hôn, Phong Túc mặt lạnh như sương, khen ta thủ đoạn cao minh.
Thế mà cuối cùng, hắn vẫn chấp thuận cuộc hôn sự này.
“Thôi được, nàng ngốc như thế, e rằng chẳng ai thèm lấy.”
Nhưng hắn lại vô tình thấy Thái tử lấy kẹo dụ dỗ ta.
“Miên Miên, có muốn chơi trò ‘chụt chụt chụt’ trong thoại bản không?”
Tôi Giúp Con Dâu Phản Công
Tôi Giúp Con Dâu Phản Công
Tôi đón con dâu và cháu gái lên thành phố đúng ngày con trai tôi cùng cô thư ký từ chuyến du lịch trở về.
Ngay tại ga tàu cao tốc, tôi bắt gặp hai đứa.
Con trai tôi lập tức chắn trước mặt thư ký, như thể đang bảo vệ báu vật:
“Con sẽ không quay về sống với cái con quê mùa vừa béo vừa xấu đó đâu. Nếu mẹ muốn sống với nó thì tự mà sống!”
Chồng tôi ôm lấy vai tôi, im lặng không nói gì, còn tôi thì tức đến mức đầu óc choáng váng.
“Được, mẹ sống với nó cũng được. Còn con, mau về dọn đồ rồi cút cho khuất mắt mẹ!”
Không Ai Thoát Khỏi Luật Nhân Quả
Không Ai Thoát Khỏi Luật Nhân Quả
Chồng tôi ngoại tình, tiểu tam đến tận nhà tìm tôi: “Cháu là con gái của Hàn Huyền đúng không?”
Tôi khựng lại, phát hiện cô ta nhầm tôi là con gái của chồng mình. Thế là tôi thuận nước đẩy thuyền.
Tiệc sinh nhật của chồng, giới thượng lưu tề tựu đông đủ.
Gương mặt đầy kích động của anh ta, ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi tay trong tay với tiểu tam cùng livestream chờ anh bước vào, lập tức hóa đá.
Không ngoài dự đoán, mạng xã hội nổ tung.
Chó Nhà Tôi Là Sói
Chó Nhà Tôi Là Sói
Tôi nhặt được một con “chó bỏ đi” dạng thú nhân ở chợ đen về làm vệ sĩ.
Bạn thân tôi tròn mắt:
“Con mẹ nó, rõ ràng là sói mà!”
Tôi không tin. Cho đến khi quân đoàn thú nhân lục soát đến tận nhà.
“Lão đại nhà bọn tôi có ở đây không?”
“Thuần huyết lang nhân, giết người không chớp mắt.”
Tôi vô tội đáp:
“Nhà tôi chỉ nuôi một con chó thôi mà.”
Nói rồi tôi còn xoa đầu anh ta:
“Cún con ngoan~”
Anh ta đeo rọ mõm, gầm gừ trong cổ họng vài tiếng trầm thấp.
Và rồi… trước mặt bao nhiêu thú nhân, lại lắc lắc cái đuôi phía sau.
Cả đám đứng hình.
“Lão đại, bọn tôi tìm anh nửa năm rồi.”
“Kết quả anh trốn ở đây… làm chó nhà người ta?”