Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Một Mình Tiến Về Mùa Xuân
Một Mình Tiến Về Mùa Xuân
Tôi đã thích Hứa Tấn Nam suốt 6 năm. Đến hôm nay, cuối cùng tôi quyết định buông bỏ.
Chỉ vì trong ảnh bìa WeChat của anh, bỗng xuất hiện bóng lưng một cô gái đang ngắm hoàng hôn.
Tôi nhìn dáng vẻ anh mỉm cười khi nhắc đến cô ấy, bỗng nhiên hiểu ra —
Gần nước chưa chắc đã được trăng chiếu trước.
Anh chưa từng xem tôi là một lựa chọn.
Tôi không còn muốn yêu anh nữa.
Và thực tế chứng minh, trăng có lặn, thì mặt trời vẫn sẽ mọc.
Một người, cũng có thể bước đến nơi xuân về rực rỡ.
Hoài Trúc
Hoài Trúc
Ngày ta thay tỷ tỷ gả vào Bùi phủ, hắn đưa cho ta một nắm thẻ tính*, lạnh lùng nói:
*Ngụ ý là muốn ở lại phủ, ăn uống, sử dụng vật dụng thì phải trả bằng thẻ tính – tương đương tiền hoặc công lao động, không được ăn không ở không.
“Bùi phủ không nuôi người ăn không ngồi rồi. Ngươi muốn ở lại đây, ăn uống gì thì lấy thẻ tính mà trả.”
Ta rụt rè nhát gan, cẩn thận dè dặt lo toan việc nhà cho hắn, chăm sóc trong ngoài chu toàn mới miễn cưỡng được giữ lại.
Mãi đến khi sinh nhật của tỷ tỷ, hắn vung tay tiêu ngàn lượng làm quà, ta mới chợt tỉnh ngộ.
Thì ra Bùi phủ vốn không nghèo, hắn cũng chẳng phải kẻ keo kiệt, chỉ là đối với ta mới tính toán so đo đến vậy.
Ta xách tay nải, để lại một phong thư hòa ly, vừa hay gặp nha hoàn tới giục: tháng sau chưa nộp thẻ tính phí ở lại.
Ta không quay đầu lại, chỉ nói:
“Ngươi cứ nói với phu quân, Bùi phủ đắt đỏ quá, A Trúc dọn sang nơi khác ở rồi.”
Cam Đường Đoạn
Cam Đường Đoạn
Trong lòng Chu Ngôn Đình có một mối tình đầu đã khuất.
Năm thứ 4 kết hôn, anh ta nuôi một cô gái rất giống người con gái ấy.
Còn tôi, là người cuối cùng trên thế gian này biết chuyện.
Hôm đó, tôi và cô gái kia mặc váy đỏ giống hệt nhau.
Chu Ngôn Đình cau mày nói với tôi:
“Màu đỏ không hợp với em, đi thay bộ khác đi.”
Tôi không thay váy mới.
Tôi chọn thay… người chồng không thích tôi mặc váy đỏ.
Sống Lại Một Giờ Trước Khi Ký Giấy Kết Hôn
Sống Lại Một Giờ Trước Khi Ký Giấy Kết Hôn
Trọng sinh trở về, tôi cố ý đến muộn, cố tình kéo dài thời gian đi đăng ký kết hôn với Cố Văn Lâm.
Kiếp trước, sau khi biết tôi mang thai, Cố Văn Lâm dắt theo Bạch Tiểu Mai biến mất suốt hai mươi năm.
Mãi đến khi tôi gần ch.t, anh ta mới quay về.
Anh ta nhìn d//i ả//n//h của Bạch Tiểu Mai, nói với tôi:
“Nếu ngày đó chậm lại một chút mới đăng ký kết hôn với em, kết cục liệu có khác đi không?”
ẤU NƯƠNG TÌM MẸ
Lúc ta bị tên buôn người dẫn đi, mẫu thân cũng bị phụ thân đem cầm cho Vương viên ngoại.
Lúc chia ly, mẫu thân khẽ xoa đầu ta, dặn rằng:
“Ấu Nương, con nhất định phải nhớ kỹ — thà làm thiếp cho nhà phú hộ, còn hơn làm thê cho kẻ bần hàn.”
Lời ấy, ta khắc sâu trong lòng.
Từ đó, ta một mực muốn bám lấy tên buôn người, nguyện ý làm thiếp của hắn.
Chỉ mong có thể nói mấy câu ân cần bên gối, rồi dùng thân phận thiếp thất đưa mẫu thân quay về đoàn tụ.
Dẫu có phải đến nhà phú hộ làm nha hoàn sai vặt, cũng còn hơn bị phụ thân đem bán hết lần này đến lần khác, suốt ngày chỉ biết sinh con đẻ cái cho thiên hạ.
...
Anh Rể Giả Mạo
Anh Rể Giả Mạo
Vì một ván cá cược điên rồ, Cảnh Thiếu Xuyên đem tôi “đặt cược” cho anh trai song sinh của mình.
Tôi giả vờ không biết gì, ngang nhiên quấn lấy anh ta suốt cả đêm cuồng nhiệt.
Sáng hôm sau, tôi vừa đỏ mặt vừa lí nhí nói với Cảnh Thiếu Xuyên:
“Giúp em mua thuốc bôi đi…”
Anh khựng lại, nhíu mày:
“Em thấy không khỏe ở đâu?”
Tôi thỏ thẻ đáp:
“Đêm qua anh mạnh tay quá, làm em bị đau…”
Ánh mắt anh rõ ràng sững sờ, nhưng tôi đã kịp nhào vào lòng anh, cố tình làm nũng ngọt ngào:
“Nhưng mà… cảm giác đêm qua khác hẳn mọi khi. Em thích lắm…”
Gần Như Có Được
Gần Như Có Được
Tôi mơ mơ màng màng mà hái được đóa hoa cao lãnh của trường A Đại.
Hơn nữa còn là đóa hoa ngầu nhất, chất nhất.
Anh ta như một loại độc dược, từng sợi tóc đều như đang câu dẫn tôi.
Mỗi lần gặp mặt, tôi đều không nhịn được mà muốn lại gần dính lấy anh.
Thế nhưng lại luôn bị anh lạnh lùng đè tay lại: “Tự trọng một chút, được không?”
Yêu nhau mấy tháng, đừng nói là cơ bụng, đến vùng bụng tôi còn chưa được sờ vào.
Tôi thấy cũng chẳng có gì thú vị nữa, nên đề nghị chia tay.
Đóa hoa cao lãnh giữ thân như ngọc kia ngay lập tức sụp đổ phòng tuyến.
“Không phải nói là đạt được rồi sẽ không trân trọng sao, em còn chưa có được tôi mà?”
“Hứ, quả nhiên chỉ mê cái vỏ ngoài của tôi thôi!”
“…Vỏ ngoài thì vỏ ngoài, quay lại đây.”
Khi Nhà Chồng Không Còn Giả Tạo
Khi Nhà Chồng Không Còn Giả Tạo
Cuối năm, tôi ký được một hợp đồng lớn, được chia hoa hồng năm triệu tệ.
Công ty khen thưởng tôi người đang mang thai tám tháng, được nghỉ thai sản sớm.
Mẹ chồng hỏi vì sao không đi làm, tôi nằm trên sofa, nửa đùa nửa thật:
“Công ty làm ăn không tốt nên cho con nghỉ rồi.
Chắc sau này chỉ có thể ở nhà làm nội trợ thôi.”
Không ngờ, bà lập tức giáng một cái tát vào lưng tôi:
“Vậy còn không mau dậy đi giặt đồ, nấu cơm đi!”
“Mang có mỗi đứa con gái mà định nằm không ăn bám nhà tôi à?!”
Đúng lúc chồng tôi là Tôn Lỗi về tới, kéo mẹ vào phòng trẻ con.
Tôi ấm ức, bật camera giám sát mà họ chưa biết, muốn xem anh rốt cuộc đứng về phía ai.
Nhưng không ngờ, những gì tôi nhìn thấy lại khiến sống lưng lạnh buốt…
Tin Nhắn Khiêu Khích Của Tiểu Tam
Tin Nhắn Khiêu Khích Của Tiểu Tam
Chồng tôi tài trợ cho một nữ sinh nghèo, và cô ta gửi tin nhắn khiêu khích đến tôi.
Trong ảnh, cô ta mặc bộ đồ ngủ của tôi, nằm trên giường của tôi.
[Chị ơi, chị già rồi, da dẻ chảy xệ, khi cười còn có nếp nhăn, xấu chết đi được.]
[Nhưng em thì khác, em mới mười chín tuổi, vẫn còn trong trắng, đàn ông nào mà từ chối nổi em chứ.]
[Anh ấy vừa ôm em, suýt nữa làm em kiệt sức…]
Từng chữ từng câu, thật không thể chịu nổi.
Mười chín tuổi thì đã sao? Tôi không thèm đôi co với cô ta, chỉ đánh dấu mờ bức ảnh của cô ta và gửi thẳng vào nhóm lớp đại học của cô ta.
Chẳng bao lâu sau, Chu Hằng gọi điện đến:
“Cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn đi so đo với một cô gái mới lớn? Cô có biết hành động này sẽ gây ra bao nhiêu rắc rối cho cô ấy không? Khương Nhiên, cô thật sự khiến người ta phát tởm!”
Tôi chẳng buồn đáp lại một câu, cúp máy ngay lập tức và chặn mọi liên lạc của anh ta.
Chẳng sao cả, đồ bẩn rồi, tôi cũng không cần nữa.
Ngọt Tựa Lan Tâm
Ngọt Tựa Lan Tâm
Ta có một loại năng lực đặc biệt — có thể phân biệt thiện ác qua mùi hương.
Người tốt thì thơm.
Kẻ xấu thì thối.
Duy chỉ có vị hoàng đế được đồn là bạo ngược vô đạo kia — lại có mùi đắng.
Nhân lúc không ai để ý, ta len lén nhét cho chàng rất nhiều bánh đường.
Chàng ôm lấy đống bánh, lạnh lùng nhìn ta, nói:
“Người trước kia cũng từng cho trẫm ăn bánh, là muốn trẫm ch.t. Còn ngươi thì sao?”
Ta đáp:
“Ta muốn người ngọt ngào hạnh phúc, trường mệnh bách tuế.”