Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Thanh Tuyết Trùng Sinh
Vị hôn phu ta, không chút hổ thẹn, dẫn về một kỹ nữ đã mang thai, quyết tâm từ hôn cùng ta, nạp nàng làm chính thất.
Thánh thượng đại nộ, trách phạt nghiêm khắc, lại hạ thánh chỉ ban ch cho kỹ nữ kia.
Về sau, tân đế đăng cơ, hắn trở thành trọng thần bên tân quân, lại xoay người vu cáo phụ thân ta thông địch bán quốc, khiến phủ Thừa tướng bị tru di toàn tộc.
Ta, thân là trưởng nữ Thừa tướng, lại bị hắn đánh gãy tay chân, ném vào quân doanh, bị người tàn nhẫn sỉ nhục mà ch.
Hắn mắt đỏ ngầu, nét mặt tràn đầy oán độc:
“Nếu không phải vì ngươi, làm sao Nhuyễn Nhi lại một x::ác hai mạng!”
Ta vừa mở mắt, thì quay lại đoạn thời gian hắn mang kỹ nữ kia hồi kinh.
Bản Cáo Trạng Dài Hai Mươi Trang
Bản Cáo Trạng Dài Hai Mươi Trang
Kiếp trước, chồng tôi nh//ảy l//ầu, để lại một tập giấy dày 20 trang ghi toàn những lời chỉ trích tôi.
Tất cả mọi người đều tin rằng tôi là nguyên nhân khiến anh ta đi đến bước đường đó.
Mẹ chồng vì thế mà oán hận, đuổi tôi ra khỏi nhà.
Con trai cũng lạnh lùng đoạn tuyệt, không còn nhận tôi là mẹ.
Cả đời tôi hy sinh và chịu đựng, cuối cùng chỉ đổi lại ánh mắt dửng dưng của thiên hạ cùng hai chữ: Đáng đời.
Nhưng khi tôi mở mắt ra lần nữa…
Tôi đã quay về đúng ngày anh ta đề nghị ly hôn.
Đời Này Mẹ Không Tha Thứ
Đời Này Mẹ Không Tha Thứ
Con gái tôi muốn đoạn tuyệt quan hệ với tôi để cưới một thằng nghèo kiết xác, tôi gật đầu đồng ý, tiện tay quăng ra một tờ phiếu khám thai:
“Bác sĩ nói tôi với ba cô sức khỏe vẫn tốt, ai ngờ về già lại có thêm con. Sau này, em trai cô sẽ là người thừa kế toàn bộ tài sản.”
“Đúng lúc cô muốn đoạn tuyệt, vậy thì sau này cũng sẽ không tranh giành gia sản với em trai mình chứ?”
Con gái tôi và bạn trai nó đứng đờ người như hai khúc gỗ mục.
Sợi Dây Sinh Tử
Sợi Dây Sinh Tử
Khi đang làm việc trên cao, từ cửa sổ tầng 23 bỗng nhiên thò ra một đứa trẻ nghịch ngợm, hai tay nắm lấy dây an toàn của tôi mà lắc đ.iên cuồng:
“Đến xem trò đu quay khổng lồ nè, mọi người mau đến xem!”
Tôi sốt ruột hét lớn:
“Đừng lắc nữa, nguy hiểm ch.et người đấy!”
Vài cái đầu nhỏ nhô ra từ cửa sổ, lũ trẻ vỗ tay cười vui vẻ.
Tôi bị lắc qua lắc lại, không thể giữ thăng bằng, dàn nóng điều hòa còn chưa cố định, rơi xuống thì to chuyện.
May mà bố mẹ đứa trẻ cũng xuất hiện, tôi vội nhờ họ can thiệp, bảo con họ dừng lại.
Nhưng bố mẹ nó lại vỗ tay cổ vũ:
“Con trai tôi khỏe thật, cố lên nào, thử lắc mạnh hơn chút nữa!”
Bức Tranh Đứa Bé
Bức Tranh Đứa Bé
Bức tranh “Đứa bé” của tôi bị tố đạo nhái, anti-fan gào thét đòi tôi cút khỏi giới hội họa.
Phía đối thủ đăng weibo bóng gió: “Đây là đứa con trong giấc mơ của tôi, mong ai đó biết điều mà tránh xa!”
Tôi: Con cô?
Vậy tôi là ai?
Ngay hôm đó, Ảnh đế tag tôi cầu cứu trên mạng: “Vợ ơi mau về đi, anh không dỗ nổi con trai nữa rồi!”
Sớm Sớm Chiều Chiều
Sớm Sớm Chiều Chiều
Huấn luyện viên quân sự của con trai tôi bất ngờ gọi điện về nhà, yêu cầu dẫn nó đi làm xét nghiệm ADN cùng anh ta!
“Tôi là huấn luyện viên của con trai cô, tên là Từ Cảnh Sơ. Nó giống tôi như đúc. Phiền cô đến doanh trại, đưa nó đi xét nghiệm quan hệ cha con với tôi một chuyến.”
Từ Cảnh Sơ?
Cái tên này… nghe quen quen…
Chưa tới ba giây sau, tay tôi cầm điện thoại đã run như muốn rớt.
Không phải cái người năm đó tôi lén ‘trộm gen’ đấy chứ?!
Nét Chữ Nên Chồng
Nét Chữ Nên Chồng
Thầy dạy thư pháp nói chữ tôi xấu kinh khủng.
Đến cả Thẩm Thư nổi tiếng trong giới cũng không cứu nổi.
Tôi không cam tâm, thật sự tìm tới tận nơi, năn nỉ muốn bái hắn làm thầy.
Hắn đúng như lời đồn, không nể nang mà thẳng thừng chê bai.
“Không có chút năng khiếu nào.”
Về sau, thư phòng vốn luôn gọn gàng của hắn bị tôi làm cho bừa bộn.
Tôi vừa khóc vừa bám chặt lấy hắn.
Hắn cúi xuống, tàn nhẫn cắn vào vành tai tôi, thì thầm khen ngợi.
“Thì ra, thiên phú của em đều dồn vào chỗ này à.”
Phản Ứng Dây Chuyền
Phản Ứng Dây Chuyền
Tôi là học trò giỏi nhất dưới trướng thầy hướng dẫn.
Nhưng sư muội mới đến đã ăn cắp toàn bộ thành quả nghiên cứu của tôi, còn trắng trợn vu cáo tôi đạo văn của cô ta.
Cô ta mới là thiên tài chân chính.
Đối mặt với một sư muội ngạo mạn tự phụ, tôi chỉ nói:
“Nếu đúng là vậy, thì cô hãy tái hiện lại thí nghiệm đó trước mặt mọi người đi.”
Sau mấy lần thí nghiệm đều ph..át n..ổ, hiện trường im phăng phắc.
⸻
“Tần Cẩm Văn, em theo thầy bao năm như vậy, cũng được xem là sư tỷ.”
“Vậy mà chẳng những không chăm sóc đàn em, còn đạo văn, ăn cắp kết quả nghiên cứu của người khác, thật sự khiến thầy quá thất vọng.”
“Vì nể tình thầy trò bao năm, thầy không đuổi học em, để lại cho em chút danh tiếng. Em tự mình làm thủ tục thôi học đi.”
Thầy nói xong thì quay sang an ủi cô gái đứng bên cạnh:
“Được rồi, đừng khóc nữa, thầy sẽ xử lý chuyện này ổn thỏa.”
Nói rồi thầy cầm tập hồ sơ, quay lưng rời đi, không muốn nhìn tôi thêm một cái.
“Thầy, em bị oan!”
Tôi vội vàng gọi với theo. Tôi theo thầy bao nhiêu năm.
Chẳng lẽ thầy còn không tin nhân cách của tôi sao?
KIẾP NÀY, THẬT ĐÁNG GIÁ
Đề cử: Thu Hải Đường
Từ nhỏ, ta đã mắc bệnh về mắt.
Năm cập kê, phụ thân đem đến trước mặt ta tranh vẽ chân dung những công tử tài hoa tuấn tú khắp kinh thành, bảo ta lựa chọn phu quân, mong rằng nửa đời còn lại có người nương tựa.
Nhưng ta kiên quyết chọn cách ném tú cầu.
Chỉ bởi tiền kiếp, ta không chút do dự chọn vị thiếu tướng quân thanh mai trúc mã Thẩm Tùng Dật.
Mãi đến sau khi thành thân, ta mới hay biểu muội của hắn, Lâm Nhược Tuyết, vì chuyện này mà đau khổ tột cùng, cuối cùng cạo đầu xuất gia.
Thẩm Tùng Dật một mực cho rằng là ta đã hủy cả đời Nhược Tuyết, ép ta đem toàn bộ gia sản hiến cho am ni cô, vét sạch cơ nghiệp nhà họ Tô.
Về sau hắn lại cùng Lâm Nhược Tuyết vụng trộm thông d/â/m, lợi dụng đôi mắt bệnh tật của ta khiến ta lỡ tay thiêu rụi cả Tô phủ, hại cả nhà ta chết trong biển lửa.
Trọng sinh trở lại lần nữa, tú cầu trong tay ta rơi trúng một tên ăn mày.
Nhưng khi ta quyết tâm thuận theo ý trời, bằng lòng gả cho hắn, Thẩm Tùng Dật lại nổi điên.
...
Một Câu Chuyện Dễ Thương
Một Câu Chuyện Dễ Thương
Tôi ôm cái bụng bầu năm tháng đi khám thai, bác sĩ liếc nhìn tôi một cái rồi hỏi: “Cô đi tìm đàn ông khác rồi à?”
Tôi sững người, lập tức nổi đóa: “Anh là bác sĩ thì khám bệnh cho đàng hoàng, đừng có bịa chuyện!”
Hắn nhìn tôi một lúc lâu, rồi tháo kính xuống, đôi mắt đen thẫm như mực. Hắn bước đến trước mặt tôi: “Kiều Y, là tôi đây, Tống Tiêu.”
Hắn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ cuối, như đang cố nhắc tôi điều gì đó.
Tống Tiêu… chết rồi…
Chính là ông chồng tôi lấy vội trong một cuộc hôn nhân chớp nhoáng rồi mỗi đứa một nơi từ đó đến giờ.
Hắn có vẻ rất thích biểu cảm vừa kinh ngạc vừa chột dạ của tôi, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc như đang đợi tôi trả lời sao cho hắn hài lòng.