Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Người Vợ Bỏ Trốn Của Thái Tử Gia
Sau khi phá sản, tôi bán bản thân cho Thái tử gia nhà họ Giang.
Giang Diễn Châu ham muốn mạnh mẽ, mỗi đêm đều dây dưa triền miên, tần suất dày đặc, động tác lại thô bạo, khiến tôi khó lòng chịu đựng nổi.
Tôi ở bên anh ta hai năm, mỗi ngày đều cầu nguyện sớm thoát khỏi bể khổ.
Cuối cùng cũng đợi được đến ngày mối tình đầu của anh ta trở về nước.
Chỉ cần tình đầu rơi lệ, Giang Diễn Châu liền vung tay, tại buổi đấu giá thắp đèn trời, mua về viên lam bảo thạch trị giá năm trăm triệu để dỗ nàng vui vẻ.
Tôi tức đến dậm chân, rốt cuộc tôi cực khổ hầu hạ giường chiếu hai năm, mới miễn cưỡng bù đắp nổi năm chục triệu nợ!
Một cơn tức bốc lên, tôi quả quyết giấu đi đứa bé, ôm bụng bỏ trốn, định bụng cả đời này trốn anh ta.
Thế nhưng bốn tháng sau, khi tôi đang mua khoai nướng ven đường, Giang Diễn Châu lại đột nhiên từ trời giáng xuống.
Đôi mắt anh ta đỏ lên, quét thẳng xuống bụng phẳng của tôi, giọng run run:
“Lâu Tinh Nguyệt, con của chúng ta đâu? Em đã làm gì nó rồi?”
Mái ấm của riêng chúng ta
Con gái tôi mới mọc răng, bò lại cắn một phát ngay môi tôi, máu chảy ra.
Bà mẹ chồng lập tức khen nức nở:
“Ôi chao, cháu ngoan quá, cắn khỏe thế này mới giỏi chứ!”
Chồng tôi – Cố Siêu đi tới, trở tay véo bà một cái thật đau.
Hỏi lại:
“Mẹ, con có giỏi không?”
PHƯỢNG MỆNH BẢO CHÂU
Năm ta tám tuổi, mẫu thân muốn móc đi đôi mắt của ta.
Chỉ bởi một cơn ác mộng.
Rằng đôi mắt này sẽ mang đến tai ương cho cả nhà, còn muội muội ta thì mệnh cách tôn quý, sẽ trở thành Hoàng hậu đương triều.
Từ đó, muội muội được nâng như châu ngọc trong tay, còn ta bị mẫu thân giáng thành tiện tỳ, giẫm nát dưới bùn đất.
Nhiều năm sau, lời dự đoán kia chỉ ứng nghiệm một nửa.
Mẫu thân — phát điên.
...
Trọng Sinh 80: Nàng Dâu Đanh Đá
Cha mẹ mất sớm, gia cảnh nghèo hèn, nhan sắc lại bình thường, Hạ Hiểu Lan khởi đầu với một ván bài tệ trong tay. Sau gần hai mươi năm phấn đấu, nàng đã trở thành một quản lý cấp cao trong tập đoàn đa quốc gia, cuối cùng cũng thành công xoay chuyển nghịch cảnh đời mình...
Thế nhưng chỉ sau một giấc ngủ, nàng bỗng thấy mình sống lại giữa những năm 80, vẫn tên là Hạ Hiểu Lan, nhưng lại sở hữu một gương mặt đẹp đến mức khuynh nước khuynh thành. “Hạ Hiểu Lan” của thời đại này vốn cầm trong tay một ván bài tốt, nhưng lại bị những lời đồn thổi ác nghiệt ép đến đường cùng phải tự vẫn.
Tiếp nhận cục diện rối ren này, Hạ Hiểu Lan quyết tâm dẫm nát những kẻ xấu xa, trừng trị lũ cặn bã, nắm tay chàng sĩ quan có chút ngang tàng đã yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên, cùng anh tạo nên một thời kỳ hô mưa gọi gió giữa thập niên 80!
Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian : Nuôi Con Làm Giàu
"PS: Nữ chính bộ này vừa ngầu lại vừa hài, Ad mê lắm luôn 😚. Nếu các bạn cũng thấy ghiền thì nhớ để lại bình luận nhé!"
Thương Vãn – Nữ Cường Nhân từng tung hoành giữa mạt thế, sát tang thi như chém rau, đầu đội trời, chân đạp đất – vậy mà vừa mở mắt đã thấy bản thân xuyên tới Đại Chu triều, trở thành tam thiếu phu nhân của Lục gia, một đại hộ giàu có nức tiếng ở huyện Đông Ninh.
Tưởng đâu vận may đổi đời, sắp hưởng chút phú quý an nhàn, nào ngờ chưa kịp ấm chỗ, tai họa ập xuống đầu:
Phu quân bị tống ngục vì đầu độc huyện lệnh, Lục gia lập tức sợ bị liên lụy, không chút lưu tình đoạn tuyệt quan hệ, đuổi nàng ra khỏi nhà, một đồng cũng không bố thí.
Bên cạnh chỉ còn một bé gái mới tròn một tuổi – nữ nhi nàng, Tiểu Viên Viên – còn đang oe oe đòi bú, cùng hai người hầu thất thần không biết nương vào đâu. Ba người chui rúc trong căn nhà tranh rách nát: mái dột, tường thủng, chuột chạy loạn xạ, không còn nổi một hạt gạo – đói đến mức nhìn nhau cũng nghe tiếng bụng réo.
Nhưng Thương Vãn không biết sợ là gì. Từng sống trong mạt thế ăn thịt uống máu, chút khốn khó này tính là gì? Nàng xách giỏ tre vào núi, tay không bắt gà rừng, nướng thỏ hoang, bắt cá suối – không một món nào thoát khỏi tay nàng!
Kẻ có tiền tới bắt nạt?
Nhà chồng trở mặt đòi bòn rút?
Thương Vãn chẳng buồn nhiều lời – xắn tay áo lên là đánh!
Dựa vào linh tuyền trong không gian, nàng bắt đầu xây dựng lại cuộc đời: trồng thảo dược, chữa bệnh cứu người, mở tiệm thuốc, lập thương đội, gầy dựng danh tiếng, một đường làm giàu không ai ngăn nổi!
Thổ phỉ cản đường? Đánh!
Sơn tặc cướp bóc? Đánh!
Tiểu nhân giở trò sau lưng? Tiếp tục đánh!
Mà đâu chỉ mình nàng, Tiểu Viên Viên tuy chân ngắn nhưng lanh lẹ, thấy ai dám động tới mẹ liền lao lên trước, một cước đá bay hán tử cao bảy thước, hét to:
“Không được ức hiếp nương thân ta!”
Nam chính là một thư sinh yếu ớt, sắc vóc tựa mỹ nhân, nhưng ra tay tàn nhẫn vô tình, không chớp mắt bẻ gãy cổ kẻ địch. Đánh xong còn thong thả cúi người lau sạch vết máu trên giày – đôi giày do nương tử tặng, không thể để dính bẩn.
Hai người hầu đi theo cũng không tầm thường, vung đao chiến đấu chẳng kém ai:
“Thiếu phu nhân nghỉ ngơi đi! Mấy việc đánh nhau này, cứ để bọn ta lo!”
Thương Vãn khoanh tay nhìn một đám người tranh nhau ra trận vì mình, chỉ đành xoa cằm cảm thán:
— Nước linh tuyền quả thực hữu hiệu. Cho uống tiếp!
May mắn
Sau khi bố mẹ ly hôn, tôi trở thành trẻ mồ côi.
Dì thấy tôi đáng thương, liền đưa tôi về nhà.
Tôi mặc quần áo mà dì nhặt từ đống rác về, ăn cơm bị anh họ cố tình rắc đầy muối để trêu chọc.
Ngay cả dượng cũng không ưa tôi, hễ không vừa ý là đánh mắng chẳng nương tay.
Người ngoài nhìn thấy thì đều than thở tôi đáng thương.
Nhưng tôi không nghĩ vậy, tôi cảm thấy mình là một đứa trẻ may mắn.
Hiếu Kính Online
Hiếu Kính Online
Trong bữa cơm tối, mẹ chồng đưa điện thoại ra khoe:
“Chị con thật có hiếu, chuyển cho mẹ hai nghìn tệ bảo mẹ mua quần áo.”
Chồng tôi liếc nhìn tôi một cái, lập tức vỗ bàn:
“Vợ à, em thấy chưa? Chị gái anh lấy chồng rồi mà vẫn biết hiếu kính mẹ ruột. Còn em thì sao? Em đã từng chuyển cho mẹ đẻ mình hai nghìn chưa?”
Ái Tình Cưỡng Đoạt
Ép buộc nam phụ – kẻ luôn thầm yêu nữ chính – phải kết hôn với tôi.
Hễ tôi thấy khó chịu liền cưỡng ép anh ta cưỡi ngựa.
“Chỉ cần nữ thần của anh khiến tôi ghê tởm một lần, tôi sẽ hành hạ anh một lần, hiểu chưa?”
Hạ Thời Thâm nghiến răng, ánh mắt dữ dội trừng tôi, giọng khàn khàn.
“Kiều Sinh, em sẽ hối hận.”
Tôi chẳng mấy để tâm.
Sau này, nữ chính khiêu khích tôi quá thường xuyên.
Trên giường tôi quả thực không chịu nổi, đành bắt đầu tránh né anh ta.
Nhưng lại vô tình bắt gặp Hạ Thời Thâm nói với nữ chính:
“Gần đây vợ tôi có chút lạnh nhạt, cô có thể lại xuất hiện trước mặt cô ấy một vòng không?”
Nữ chính đau lòng cho anh ta: ?
Đạn mạc thay anh ta bất bình: 【Anh trai à???】
TƠ LIỄU TRƯỚC GIÓ
GIỚI THIỆU:
Năm thứ ba làm thế thân cho tiểu thư trong đêm, rốt cuộc ta cũng mỏi mệt.
Trên giường gấm chăn hoa, ta cầu xin cô gia cho ta một danh phận.
Hắn chẳng để tâm:
“Ngươi là nha hoàn hồi môn của phu nhân, nạp ngươi, chẳng phải là vả vào mặt nàng ấy sao?”
Ta tuyệt vọng khép mắt.
Tình thâm của cô gia dành cho tiểu thư, ai ai cũng hay.
Ngày hôm sau, ta đến trước mặt lão phu nhân, nguyện ý kết âm thân với đại công tử đang hấp hối.
Lão phu nhân cảm động không thôi:
“Kết âm thân rồi phải thủ tiết vì phu quân, hài tử, con đã nghĩ kỹ chưa?”
Ta dập đầu, đáp:
“Tuyệt không hối hận.”
Trong ánh mắt liếc qua, sắc mặt cô gia cùng tiểu thư đã trắng bệch như tờ giấy.
KÝ TÚC XÁ SỐ 5
Rạng sáng một giờ.
303 bất ngờ gửi tin nhắn vào trong nhóm:
“Đang bực, muốn g/i/e/c người.”
Tôi hùa theo:
“Nhớ chụp ảnh nha.”
Chẳng bao lâu sau, trong nhóm hiện lên một tấm hình.
Một cô gái bị c/h/e/m thành hai nửa, ngã gục trong v/ũ/n/g m/a/o đỏ tươi.
303:“Chụp không đẹp, nhưng cô ta chớt thật rồi.”
…