Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Tả Tướng Điên Cuồng – Công Chúa Kiều Xinh
Tả Tướng Điên Cuồng – Công Chúa Kiều Xinh
Lúc ta ý thức được mình đã trọng sinh, thì cảnh tượng trước mắt khiến ta suýt ngất lần nữa.
Ta đang đè lên người Tả tướng đương triều, đồng thời cũng là sư phụ mà ta thầm yêu suốt hai kiếp – Thẩm Ly.
Dây xích vàng leng keng ngân vang.
Một đầu nằm trong tay ta, đầu còn lại khóa chặt cổ tay trắng nõn đầy gân xanh của hắn.
Khiếp hơn cả là… tay kia của ta đã luồn vào trong vạt áo hắn, sờ soạng vùng bụng dưới—lên lên xuống xuống.
“Công chúa, chuyện này… thiên hạ không thể dung tha.”
Dù bị áp đảo, nhục nhã đến vậy, ánh mắt hắn chỉ hơi ửng đỏ, giọng nói vẫn mang chút bất đắc dĩ pha lẫn dịu dàng.
Thẩm Ly, quyền thần đệ nhất Đại Khải, lạnh lùng, đoan chính, ôn hòa, là hình mẫu của thiên hạ.
Giờ đây, nửa gương mặt hắn chìm trong bóng tối, chỉ còn đôi môi mỏng đỏ như máu lấp lánh ánh sáng.
Ta bất giác nhớ lại kiếp trước—
Ta yêu hắn điên cuồng, cưỡng ép, hạ dược, dùng cả tính mạng để uy hiếp hắn.
Thứ tình cảm đầy dơ bẩn, bị thiên hạ khinh rẻ ấy… cuối cùng khiến ta bị vị hôn thê của hắn – Phượng gia đại tiểu thư – đánh chết, thi thể bị phơi ngoài hoang dã, mặc cho chó hoang rỉa xác.
Nhớ tới đây, tay ta nóng ran, vội vàng rụt lại.
Dây xích vàng rơi xuống đất, tiếng va chạm lanh lảnh khiến người chấn động.
Chỉ là, ta không hề biết—
Chẳng bao lâu nữa, chính sợi dây xích ấy sẽ khóa chặt cổ chân ta.
Rồi cả đời này… ta cũng chẳng thể thoát khỏi hắn.
Cô Ấy Theo Đuổi Chồng Tôi Suốt Bảy Năm
Cô Ấy Theo Đuổi Chồng Tôi Suốt Bảy Năm
Có một cô gái tên Bạch Sênh đeo bám chồng tôi suốt 7 năm.
Nhưng tôi và chồng là thanh mai trúc mã, yêu nhau từ nhỏ đến lớn, tình cảm bền chặt.
Anh từng nói với tôi:
“Bảy năm? Anh đến tên cô ta là gì còn không biết.”
Nửa tháng trước tôi đi công tác, lúc quay về thì biết anh nhập viện vì đ au d/ạ dày.
Công việc kết thúc sớm nên tôi về trước dự định.
Vừa đẩy cửa phòng bệnh, tôi đã nghe thấy giọng chồng mình:
“Bạch Sênh, tối nay anh muốn uống canh sườn em hầm…”
Bạch Sênh.
Cái tên này, tôi nghe nhiều hơn cả tên Chu Tự Bạch – chồng tôi.
Từ 7 năm trước đã có người rỉ tai tôi về cô gái đó.
“Miểu Miểu à, có cô gái tên Bạch Sênh đang theo đuổi bạn trai cậu đấy.”
“Cô ta cũng tham gia buổi team building lần này.”
“Bạch Sênh mang bánh sinh nhật tới cho Chu Tự Bạch, mà anh ấy không nhận đâu.”
“Hai người kết hôn rồi mà cô ta còn bám riết lấy chồng cậu, không thấy ngại à?”
Tôi nghe những lời kiểu đó không dưới cả trăm lần.
Nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe chính miệng anh gọi tên cô ấy.
Có lẽ anh đ a/u bụng quá, nhắm mắt nhíu mày nằm trên giường, nên mới vô thức gọi thành tiếng.
Nhưng trong điện thoại tôi vẫn còn đoạn ghi âm anh gửi ngay trước đó:
“Vợ ơi, khi nào em về thế… Anh mệt quá…”
Lúc tôi đứng bên giường, lại nghe rõ phần còn lại của câu nói anh chưa kịp nói hết:
“Tối nay anh muốn uống canh sườn em hầm.”
Chỉ một câu, nhưng ẩn chứa quá nhiều điều.
Chu Tự Bạch không phải kiểu người thích làm phiền người khác.
Chúng tôi vừa mới cưới, anh mới tập làm quen với việc chủ động nói ra mong muốn với tôi.
Vậy mà bây giờ, anh lại thẳng thừng yêu cầu được uống canh sườn của người khác hầm.
Cô Ấy Không Phải Loại Hiền Lành
Cô Ấy Không Phải Loại Hiền Lành
Cố Tranh là đứa trẻ tôi tự tay đưa ra khỏi cô nhi viện, từng bước đào tạo thành một “đỉnh lưu” nổi tiếng khắp cả nước.
Vậy mà ngay khi vừa nhận giải thưởng, anh ta lại không chút lưu tình ném tôi, thân không mả/nh v.ả i, từ tầng thượng xuống đất.
Lúc sắp t/ắt thở, tôi đỏ hoe mắt, run rẩy hỏi anh ta tại sao.
Cố Tranh lạnh lùng giẫm lên mặt tôi, nghiền nát từng chút tàn nhẫn còn sót lại trong tôi.
“Trong mắt cô chỉ có lợi ích. Cô ép tôi kiếm tiền, nhưng lại khiến tôi vĩnh viễn mất đi người mình yêu nhất.”
“Nếu năm năm trước cô không ngăn cản tôi đưa cô ấy đi theo, cô ấy đã không phát bệnh t r/ầ.m//c ảm mà n//h ảy//l ầ/u tu ự v//ẫ n!”
Tôi mở mắt, sống lại vào đúng ngày anh ta lén đưa fan cực đoan Trần Miên vào ký túc xá khi đang tham gia chương trình tuyển chọn.
Nhìn hai người họ nôn nóng như thể sắp bày ra một màn kịch cũ, tôi thản nhiên bước tới, bật công tắc chiếc camera ẩn trong phòng.
Lần này, như anh mong muốn…
Tôi sẽ để anh một lần nữa trở về làm trẻ mồ côi!
Song Hướng Hỉ Hoan
Song Hướng Hỉ Hoan
Cô em khóa dưới ghé tai tôi nói: “Chị ơi, chị có biết ‘thanh mai không địch lại thiên giáng’ là gì không?”
Tối hôm đó, cô ta đăng ảnh công khai bạn trai lên mạng xã hội.
Nhưng xin lỗi, người trong ảnh là em trai tôi.
Tôi lập tức gửi tin nhắn cho em trai: 【Từ hôm nay, có cô ta thì không có chị.】
Thế là gửi nhầm người, khi tôi nhận ra thì đã muộn rồi.
Nam thần tôi thầm mến: 【?】
SAU KHI TỈNH NGỘ, TÔI HỌC CÁCH NUÔI DẠY CON LẠI TỪ ĐẦU
Sau khi lên mạng, tôi mới biết.
Cách mẹ nuôi dạy tôi trước kia là sai lầm.
Và cách tôi nuôi dạy con gái mình cũng chẳng đúng đắn gì.
Lần này, tôi quyết định thử nghe theo những lời khuyên trên mạng để chăm sóc con thật tốt.
Đồng thời… cũng học cách nuôi dưỡng lại chính bản thân mình.
...
Chồng Tôi Là Nam Chính Màn Đạn
Thẩm Ký Thính cưới tôi là để trả thù tôi.
Sau khi kết hôn, tôi và anh ta ngày ngày đều làm tình trong hận ý, kiểu giằng xé túm tóc, cắn xé nhau đến tận cùng.
Cho đến khi màn đạn bay qua:
【Anh chàng buôn hàng lại bắt đầu giả bộ rồi.】
【Bị vợ tát một cái, trốn ba ngày chỉ để không phải rửa mặt.】
【Đợi lúc ký xong giấy ly hôn thì sẽ ngoan thôi.】
【À đúng đúng, ly hôn xong còn hát “tôi vô danh phận” ba tiếng liền ngoài đường~】
Tôi: “?”
Một Đời Không Gọi Là Yêu
Một Đời Không Gọi Là Yêu
Ta vốn là thiếp thất mờ nhạt nhất trong phủ Bình Dương hầu.
Đối ngoại, ta cung kính nhu hòa. Phụng dưỡng công công bà bà luôn lạnh mặt khinh khi, nhẫn nhịn mọi sự chèn ép từ chính thất.
Đối nội, ta dè dặt lấy lòng. Dù Bình Dương hầu vốn băng lãnh vô tình, cũng từng có đôi lần thất thần nơi giường ta.
Trong mắt người ngoài, ta chính là lương thiếp. Phúc phần lớn nhất đời này, là được hầu gia để mắt tới, lại còn sinh hạ được một nam nhi có tiền đồ.
Cứ thế, ta an ổn mà sống đến tuổi thất thập cổ lai hy.
Theo lẽ thường, một người như ta, hẳn chẳng cần trọng sinh. Bởi ta tầm thường, nhạt nhòa, cả đời như đi trên băng mỏng. Nhưng nhờ sự nhẫn nhịn, cúi mình, cuối cùng cũng đổi lại được sự công nhận của thế tục.
Nào ngờ, vừa mở mắt, ta đã quay về tửu lâu năm ấy – ngày ta lần đầu gặp Bình Dương hầu.
Khi đó, các tỷ muội đang rủ ta đi hầu hạ quý khách.
Ta lặng im. Cuối cùng khẽ lắc đầu:
“Ta không muốn đi.”
Trong sảnh, Bình Dương hầu – kẻ vốn định tiện tay thu ta vào trong túi – chờ trái chờ phải, vẫn chẳng thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện.
Chén rượu trong tay hắn bỗng khựng lại, ánh mắt thoáng hiện nét kinh ngạc.
Thế thân
Thế Thân
Sau khi Đức phi – người mà Hoàng đế sủng ái nhất – qua đời, tính tình của người trở nên bất ổn, sáng nắng chiều mưa.
Ta vào cung thỉnh an, liền bị ánh mắt của người ghim chặt, dứt khoát ép ta vào tẩm điện.
Ta không muốn phụ bạc phu quân, liền dùng kim trâm rạch nát khuôn mặt mới miễn cưỡng giữ được sự trong sạch.
Phu quân Lưu Tiến ôm lấy gương mặt máu thịt chằng chịt của ta mà rơi lệ than rằng: “Phu nhân đoan chính như thế, ta quyết không phụ nàng.”
Hắn lấy cớ không muốn quấy rầy ta tịnh dưỡng, chuyển sang chính viện ở, từ đó không còn cùng ta chung phòng.
Ta chủ động đi tìm hắn, lại vô tình nghe thấy hắn cùng mẹ trách than: “Đã từng bước vào tẩm điện của Hoàng đế, làm gì còn trong sạch nữa.”
“Chỉ nghĩ đến việc nàng ta từng ở dưới thân kẻ khác mà hưởng lạc, ta đã buồn nôn muốn ói.”
“Ta đã hạ chậm độc trong cơm canh của nàng, lặng lẽ xử trí là xong.”
Thì ra hắn chưa bao giờ tin ta.
Sự thanh bạch mà ta liều mạng giữ lấy chẳng qua chỉ là một trò cười.
Một lần nữa tỉnh lại, trước mắt ta chính là ánh nhìn nóng rực của Hoàng đế.
Ta vươn tay vòng qua cổ người, chủ động dâng lên nụ hôn.
Thái Tử Phi Xung Hỉ
Thái Tử Phi Xung Hỉ
Năm ta 3 tuổi, được chọn làm Thái tử phi xung hỉ, bước vào Đông cung.
Ngày đại hôn, Thái tử ngủ ngoài, ta ngủ trong.
Ta đẩy đẩy hắn, ngẩng đầu hỏi:
“Thái tử ca ca, có thể để nhũ mẫu ngủ ở giữa không?”
Thái tử quay đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn ta, đáp một chữ:
“Không được.”
Ta thở dài, xoay người lại, lôi khúc xương thịt giấu trong tay áo ra gặm.
Đang mải nhai nhóp nhép, hắn bỗng xoay người ta lại, ánh mắt dừng nơi gương mặt nhỏ nhễu dầu của ta.
Ta đưa khúc xương qua, chân thành hiến bảo:
“Cho huynh liếm một cái nè.”
Nghe nói Thái tử bệnh lâu ngày, đã rất lâu không được ăn thịt, nhất định là thèm lắm rồi.
Goá Phụ Đen
Tôi lấy một kẻ giết người liên hoàn vừa đẹp trai vừa nho nhã.
Bề ngoài hắn đối xử với tôi dịu dàng trăm bề, nhưng trong tối lại muốn tận diệt cả nhà tôi.
Tôi rất sợ…
Sợ chưa kịp chết hắn đã bỏ chạy trước.
Bởi vì, điều hắn không biết là:
Nhà tôi, kẻ giết người liên hoàn nào bước vào cũng phải cõng tàu hỏa mà chạy trong đêm.
Chị tôi là người chua ngoa, sẽ đánh chết công bằng tất cả mọi người, từng mắng chết cả siêu nam.
Bà nội tôi là kẻ keo kiệt quái dị, giấy vệ sinh công cộng dùng qua cũng lén mang về, xé ra xé vào dùng lại.
Mẹ tôi là kẻ cố chấp, coi thủy tiên là hẹ để ăn, vào viện mấy lần vẫn không tỉnh ngộ.
Ba tôi bị tâm thần, bảy lần vào ra đồn công an và bệnh viện tâm thần.
Còn tôi, thì là một kẻ nói dối đầy mình, giỏi diễn trò.