Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Chân Tình Của Kẻ Tồi
Chân Tình Của Kẻ Tồi
Lúc tôi sa sút, khốn cùng nhất, thế thân từng bị tôi bao dưỡng lại đón tôi về.
Tôi vô cùng cảm động nói:
“Không ngờ cậu lại có lương tâm đến vậy.”
Thế thân mà đến cả tên tôi cũng chẳng nhớ nở một nụ cười dịu dàng.
Nhưng ngay sau nụ cười ấy, hắn liền ấn mạnh tôi xuống nệm.
“Tôi không chỉ có lương tâm, mà còn rất nhân từ nữa. Chỉ cần em nói đúng tên tôi, tôi sẽ tha cho em.”
“Không nói được sao? Thật đáng tiếc, vậy thì chịu phạt đi.”
Xuyên Nhầm Vào Lòng Phản Diện
Năm thứ ba khi xuyên thành chim hoàng yến thay thế, cuối cùng tôi cũng không chịu nổi sự phóng túng không kiềm chế của Trì Tẫn.
Tôi gọi ra hệ thống đã ngủ say từ lâu.
“Hệ thống ơi, đã ba năm rồi, tại sao bạch nguyệt quang của nam chính vẫn chưa về nước?!”
Hệ thống im lặng ba giây, sau đó vang lên tiếng nổ chói tai.
“Đồ ngốc! Cô nhận sai người rồi!”
“Người trên giường cô đây mẹ nó chính là phản diện bệnh kiều!”
Thủ Khoa Đại Học Thứ Chín Biến Mất
Tôi trượt đại học, bố tôi cứ khăng khăng rằng ăn não sống sẽ lấy hình bổ hình, mà phải ăn khi còn tươi mới ngon.
Ông bắt một con khỉ sống về, nhốt nó dưới gầm bàn, lột da cạo lông, dùng búa mở hộp sọ ra, rồi rưới dầu nóng để tăng thêm hương vị vị.
Nói thật, nó ngon đến mức thơm lừng cả miệng.
Cứ như vậy, sau khi ăn hết chín cái đầu khỉ, trí nhớ của tôi đã tăng vọt, những bài phương trình trước đây không biết làm bỗng chốc nhìn một phát là hiểu.
Nhưng mãi đến khi khai giảng, tôi mới biết, chín thủ khoa đứng đầu toàn tỉnh năm nay, đã đồng loạt mất tích chỉ sau một đêm.
Sau khi người tình của cha tôi mang thai đứa con ngoài giá thú
Mẹ chu cấp cho cô gái kia thì cô ta lại mang thai con của bố, bố bắt mẹ phải ra đi tay trắng: “Tịnh Tịnh đã mắc ung thư, chỉ muốn để lại cho tôi một giọt máu.”
Bà nội vốn luôn ức hiếp mẹ cũng tán đồng.
Tôi dĩ nhiên không phản đối, nếu không thì vở kịch hay sao có thể mở màn.
Cô ấy vẫn im lặng
Tầng trên nhà tôi cứ đến tối lại vang lên tiếng ẩu đả, tiếng gào thét giận dữ và tiếng phụ nữ khóc lóc.
Thời gian không cố định, có khi chỉ nửa tiếng, có khi kéo dài gần cả đêm.
Nhưng gần đây, những âm thanh đó đột nhiên biến mất.
Đúng lúc tôi nghĩ mình có thể ngủ một giấc yên ổn, cảnh sát gõ cửa nhà tôi.
Họ nói chồng tôi chết ở tầng trên, giờ tôi là nghi phạm nên phải phối hợp điều tra.
Họ bảo tôi nói chuyện, tôi há to miệng ra, ra hiệu rằng tôi đã mất lưỡi từ lâu;
Họ bảo tôi đến đồn cảnh sát, tôi mở tấm chăn phủ trên xe lăn ra, bên dưới là một cái chân đã teo cơ.
Tiểu Hồ Ly Của Thái Tử
Thuở ta vẫn chỉ là một tiểu hồ ly, Thái tử từng từ nanh vuốt bẫy sắt cứu lấy ta.
Người đem ta về phủ, nuôi dưỡng suốt chín năm trời.
Mãi đến khi hắn mười lăm tuổi, đem lòng say mê một thiếu nữ.
Hoàng gia chê rằng thân phận nàng kia chẳng xứng đôi.
Ta bèn vì hắn tìm được thần thảo có thể dẫn dụ thiên tượng Phượng Hoàng giáng thế.
Ngày bọn họ thành thân, ta hớn hở tính chen vào tiệc, mong được ăn ké một khúc giò heo.
Giò heo còn chưa kịp nếm, hắn như lệ thường lại đưa tới cho ta một bát canh thịt.
Ta uống cạn, liền ngã lăn mê man.
Đến khi tỉnh lại, nội đan trong thân đã chẳng còn.
Ba chiếc đuôi đứt đoạn, đổi lấy nửa phần tàn mệnh.
Ta hóa thành hình người, quay lại bên hắn, tận mắt nhìn thấy nội đan của mình, lại đang lấp lánh treo trên cổ vị thê tử mà hắn yêu thương nhất.
LAI SINH VÔ HẸN
Sau khi trọng thương bình phục, Thẩm Ngọc Lâu liền đưa ta cùng Tô Nghênh Tuyết trở về tông môn.
Hắn để Tô Nghênh Tuyết theo hắn tu hành.
Mười năm trôi qua, Tô Nghênh Tuyết đã trở thành đệ tử thân truyền của hắn.
Còn ta chỉ làm một thê tử bên gối của hắn.
Hắn chưa từng chỉ dạy ta nửa phần đạo pháp.
Mỗi khi cùng hắn xuất hiện, đều có môn hạ hay đệ tử của hắn chê cười ta không xứng với hắn.
Hắn nghe thấy tất cả, nhưng chưa từng ngăn cản, mặc ta chịu đủ lời khinh miệt.
Cho đến khi thọ mệnh đã tận, tóc xanh hóa bạc, một thân già nua run rẩy, hắn mới hiện thân trước mặt ta.
Hắn nói:
“Sầm Khê Chiêu, ân cứu mạng năm xưa, ta nay đã trả đủ. Từ nay phu thê chi duyên, đoạn tuyệt tại đây.”
"Ngươi nếu có xuống Hoàng Tuyền, sau khi chuyển thế làm người mới, hãy nhớ đừng bao giờ mơ tưởng một bước lên trời nữa."
Ta khẽ gật đầu.
Bảy mươi năm phu thê, cả một đời luôn giả làm phàm nhân, ta cũng đã trả sạch nợ tình kiếp trước.
Phân thân diệt vong, nguyên thần trở về Thượng Thanh phái tu hành.
Còn hắn, vì để một lần cầu kiến ta, lại cam chịu thân phận tạp dịch trong Thượng Thanh phái suốt ngần ấy năm.
…
Ba người trong số anh ấy
Trước khi kết hôn, tôi cùng bạn trai đi cắm trại ngoài trời.
Nửa đêm, hắn lén ra ngoài, ngủ lại trong lều của bạn thân tôi đến tận sáng hôm sau.
Tôi chết lặng.
Nếu hắn ở đó, vậy người cùng tôi trải qua đêm xuân nồng nàn tối qua…
Người hôn khắp thân thể tôi…
Lại là ai?
Dị năng tận thế
Khi xác sống bùng phát, mỗi người trong đội chúng tôi đều tiến hóa ra dị năng, trừ tôi.
Con trà xanh trong đội nói tôi là gánh nặng, xúi giục mọi người bỏ tôi lại giữa đám xác sống, rồi khoác tay bạn trai thanh mai trúc mã của tôi bỏ đi.
Nhưng tôi lại đột nhiên phát hiện, không phải tôi không có dị năng, mà là dị năng của tôi quá nghịch thiên.
Bội Bội – Đứa Con Lạc Chỗ
Sau khi thiên kim thật quay về, cha mẹ nuôi vẫn cứ thiên vị tôi.
Chọn phòng ngủ, thiên kim thật chỉ vô tình liếc qua căn phòng công chúa của tôi, mẹ lập tức cau mày:
“Căn này là của Bội Bội, con bé đã ở suốt mười tám năm rồi, con đừng tranh. Lầu hai còn nhiều phòng khác, con tùy ý chọn đi.”
Lúc ăn cơm, cả bàn toàn là món tôi thích.
Ba mẹ và anh trai không ngừng dỗ dành:
“Bội Bội, con mãi mãi là cô con gái cưng quý giá nhất của chúng ta.”
Thậm chí còn muốn chuyển cho tôi 20% cổ phần công ty.
Thiên kim thật đỏ hoe mắt ngay tại bàn:
“Nếu các người đã không thích tôi, vậy còn nhận tôi về làm gì?”