Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Rồi Cũng Có Ngày Gặp Lại
Rồi Cũng Có Ngày Gặp Lại
Sau 3 năm dây dưa với Thương Viễn, tôi mình đầy thương tích, cuối cùng chọn kết hôn với người luôn âm thầm ở bên cạnh mình là Tô Chấp Dự.
Bảy năm hôn nhân, chúng tôi có một cô con gái đáng yêu.
Tôi từng nghĩ, anh và con chính là ánh sáng cuối ngày tôi may mắn nắm được.
Cho đến khi tôi tình cờ đọc được cuốn nhật ký năm 18 tuổi của anh:
“Nếu có thể, đừng sinh con với người mình không yêu.”
Thì ra, trước kia anh không muốn có con… là vì lý do này.
Thì ra, người anh thích lại là người khác.
Thì ra, tình yêu của anh dành cho tôi, chỉ là sự tiếp cận có chủ đích.
Ngay cả con gái tôi, cũng thích người phụ nữ ấy.
Tôi quyết định ra nước ngoài.
Nhưng hôm đó, anh và con gái lại nắm tay đứng dưới nhà.
“Mẹ ơi, khi nào mẹ về nhà?”
“Vợ à, khi nào em về nhà?”
Túi Quần Anh Có Gì?
Công ty tổ chức tiệc liên hoan, ông sếp cao lãnh của tôi uống say khướt, ôm chặt lấy tôi rồi bắt đầu phát rồ lên:
“Bảo bối à, mật khẩu thẻ ngân hàng của anh là 168658, trong thẻ có năm trăm triệu, mật khẩu thanh toán là 990203, mật khẩu điện thoại là 980980, trong túi quần còn có năm chục nghìn tiền mặt…”
Một kẻ tham tiền như tôi đột nhiên cảm thấy trời lạnh cắt da, chỉ muốn thò tay vào túi quần anh ta để… sưởi ấm.
Không ngờ chưa kịp mò thấy tiền, đã sờ phải một thứ cứng cứng lạ lạ…
Tôi: “?”
Gì vậy trời?
Ngay giây tiếp theo, ông sếp bụng dạ khó lường nở một nụ cười mờ ám, ép tôi vào góc giường, ánh mắt lạnh lẽo, giọng khàn khàn dụ dỗ:
“Bảo bối, một đường đi thẳng vào tim anh, được không?”
Ly Hôn Rồi, Tôi Bay Như Gió
Tôi bắt gặp sếp tổng công ty và cô thư ký đang đút vịt quay cho nhau ăn.
Sau đó, cô thư ký đỏ mặt dúi vào tay tôi một bao lì xì to tướng:
“Phí bịt miệng đấy.”
“Chị cứ yên tâm, đợi em làm bà chủ rồi, sẽ tăng lương cho chị.”
Tôi lặng lẽ tháo nhẫn cưới sau lưng, chúc cô ta sớm toại nguyện.
Buổi tối, sếp nhìn vào ngón tay trần của tôi, lạnh lùng hỏi:
“Nhẫn đâu?”
Tôi ngẫm nghĩ rồi đáp:
“Chắc… rơi vào bồn cầu rồi.”
Hai Thế Giới
Hai Thế Giới
Tôi là đứa nghèo rớt mồng tơi, chỉ mong tìm được chỗ nào thuê càng rẻ càng tốt.
Anh môi giới nói như pháo rang, nước bọt bay tứ phía, hăng say giới thiệu:
“Căn này đang có khuyến mãi: nhà không thang máy giảm 20%, nhà cũ kỹ thì giảm 50%, nhà từng có người mất thì giảm 70%, mà nếu mất kiểu thê lương ám ảnh thì… chỉ còn đúng 10% giá ban đầu!”
Tôi gật đầu như gà mổ thóc, hớn hở hỏi:
“Có căn nào vừa cũ nát, không thang máy, chủ mất thảm khốc không anh?!”
Và thế là tôi dọn vào chốn ở mới. Giá thuê mỗi tháng: âm 3.000 tệ.
Vâng, bạn không nghe nhầm đâu – bên môi giới trả thêm tiền cho tôi.
Đêm đầu tiên.
Vòi nước trong nhà vệ sinh bỗng dưng ào ào chảy như sông mùa lũ.
Đèn phòng ngủ nhấp nháy như sàn disco, tắt mở liên tục.
Không chịu được nữa, tôi bật dậy, gắt lên với cái bóng lập lờ trong góc phòng:
“Điện giá thương mại: một tệ hai một số đó nha!”
“Nước cũng không rẻ đâu: năm tệ rưỡi một khối!”
“Tiền mấy thứ đó, anh tính trả giùm tôi hả?!”
Livestream Gọi Hồn, Ai Gan Lớn Thì Vào
Livestream Gọi Hồn, Ai Gan Lớn Thì Vào
Tôi livestream gọi h//ồ/n, bất ngờ kết nối với con trai của một vị tài phiệt.
Hắn đưa ra một tấm bát tự.
Tôi liếc nhìn, thản nhiên nói:
“Người sống thì không thể gọi h//ồ/n.”
Hắn cười nghiêng ngả, đập bàn liên tục:
“Đó là bát tự của mẹ ruột tôi, bà đã mất nhiều năm rồi.”
Tôi nhìn hắn, giọng bình tĩnh:
“Bà ấy đang ở tầng hầm thứ 3 dưới nhà anh. Không trụ nổi nữa đâu, tốt nhất anh nên tranh thủ gặp bà lần cuối.”
Hắn cười càng dữ hơn, mỉa mai:
“Nhà tôi chỉ có một tầng hầm thôi. Cô có lừa cũng lừa cho kỹ một chút đi!”
Rồi tiện tay re/p/o/rt luôn livestream của tôi.
Tối hôm đó, hắn quỳ sụp trước mặt tôi, run rẩy cầu xin:
“Cầu xin cô, cứu lấy mẹ tôi…”
Ấn tinh hóa quan sát, thân x/á//c thành trận pháp.
Mở qua/n t/ài cầu phát tài, đinh bảy tấc đóng chặt luân hồi.
Vụ này… hơi khó xử.
Cứu thì vẫn cứu được thôi.
Nhưng mà, phải trả thêm tiền.
Dấu Ấn Dưới Da
Đêm tân hôn với Giang Dần, tôi nhìn thấy hình xăm trên người anh ấy.
Là một đóa tử la lan.
Cành hoa cùng lá uốn lượn từ vùng bụng dưới của Giang Dần – nơi kín đáo nhất – len lỏi kéo dài đến hõm lưng – chỗ nhạy cảm nhất trên cơ thể anh.
Vừa hoang dã, vừa gợi cảm, vừa mê hoặc.
Thế nhưng tôi lại như bị dội nguyên gáo nước lạnh, mọi khao khát phút chốc tiêu tan.
Tôi là kiểu người vừa điên vừa độc lập, lòng chiếm hữu mạnh đến nỗi không thể chịu nổi việc “đồ của mình” lại có dấu vết do người khác để lại.
Tôi cố gắng kìm nén cơn giận, hỏi thẳng anh ta:
“Người để lại hình xăm này cho anh, là ai?”
Khi Mẹ Giở Chiêu Tại Cuộc Họp Phụ Huynh
Khi Mẹ Giở Chiêu Tại Cuộc Họp Phụ Huynh
Con gái tôi vừa chuyển tới trường mới, thì hội phụ huynh và giáo viên chủ nhiệm lập tức “dằn mặt”.
Hội trưởng hội phụ huynh thì mỉa mai:
“Mẹ của bé Thanh Thanh à, công việc hội rất phức tạp, mà chị học vấn thấp thì không hiểu cũng dễ hiểu thôi, cứ phối hợp là được.”
Giáo viên chủ nhiệm cũng không kém cạnh:
“Chị nên có tầm nhìn lớn hơn một chút, đừng vì vài chuyện nhỏ mà khiến bé Thanh Thanh bị cô lập trong lớp.”
Ai nấy đều bảo tôi nên nhẫn nhịn vì con.
Nhưng xin lỗi, tôi chưa bao giờ là kiểu mẹ phải cúi đầu.
Tôi lật ngược thế cờ:
– Đăng ảnh bằng tốt nghiệp Bắc Đại.
– Gọi điện thẳng cho tổng giám đốc nhà máy, hủy hợp tác chỉ vì… vợ ông ta đòi đuổi con tôi khỏi trường.
– Tung bằng chứng cô giáo chủ nhiệm và hội phụ huynh chia chác tiền quỹ lớp.
“Cô Trương, hay là mình hẹn nhau lên Phòng Giáo dục làm ly trà nhỉ?”
Vả Mặt Chồng Cũ
Vả Mặt Chồng Cũ
Chồng tôi lái xe khi say, gây tai nạn, rồi lừa tôi đứng ra nhận tội thay.
Khi tôi ra tù, anh ta đã tái hôn.
Người vợ mới không ai khác, chính là bạn thân của tôi.
Con gái tôi mới năm tuổi, bị xích bằng dây sắt ngoài ban công, sống không khác gì một con chó.
Sợ tôi trả thù, bọn họ lái xe đâm chết tôi.
Tôi mở mắt lần nữa, thì phát hiện mình đã trùng sinh.
Chồng tôi quỳ gối trước mặt, khẩn thiết cầu xin tôi đứng ra nhận tội thay anh ta.
Tôi đá một cú làm anh ta ngã lăn ra:
“Đồ tội phạm chết tiệt, cút vào tù đi!”
Máy Bay Cô Độc
Máy Bay Cô Độc
Khi tai nạn hàng không xảy ra, chồng tôi – cơ trưởng của chuyến bay nhìn tôi và Bạch Nguyệt Quang, gương mặt tràn đầy khó xử.
Tôi thì không hề do dự, nhét bộ dù cuối cùng vào tay hai người bọn họ.
Kiếp trước, sau khi cân nhắc đi cân nhắc lại, anh ta chọn đưa dù cho tôi người đang mang thai rồi định cùng Bạch Nguyệt Quang chôn thân trong vụ rơi máy bay.
Nhưng cái gọi là “cùng xuống hoàng tuyền” kia không xảy ra – Bạch Nguyệt Quang ch trong vụ tai nạn, còn anh ta thì sống sót một cách kỳ tích.
Từ đó về sau, anh ta ngày ngày ở bên cạnh tôi, chờ đứa con của chúng tôi ra đời.
Tôi ngỡ rằng mọi bi kịch đã kết thúc, nào ngờ khi con đầy tháng, anh ta lại thản nhiên bóp ch con gái ngay trước mặt tôi:
“Nếu không phải cô cứ khăng khăng bám theo, máy bay đâu có thiếu dù.”
“Cô gi//ết người tôi yêu nhất, hôm nay, tôi cũng phải để cô nếm thử cảm giác đó!”
Tôi đau đớn đến tuyệt vọng, cuối cùng cùng anh ta đồng quy vu tận.
Mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về ngày xảy ra tai nạn…
Đừng Gọi Tôi Là Vợ
Đừng Gọi Tôi Là Vợ
Lúc đăng ký giải tỏa ở quê, tôi phát hiện không tìm thấy giấy kết hôn, liền đến Cục Dân chính xin cấp lại.
Không ngờ nhân viên ở đó tra đi tra lại nhiều lần rồi quả quyết nói với tôi:
“Cô độc thân, trong hệ thống của chúng tôi không có bất kỳ ghi chép kết hôn nào của cô cả.”
Tôi nhớ lúc đó chồng tôi từng nói có quan hệ, không cần xếp hàng cũng có thể lấy giấy.
Sau đó chúng tôi không đến cục làm thủ tục, mà nhờ người quen lấy giấy kết hôn về.
Cảm giác đầu tiên của tôi lúc ấy là: chắc chắn bị bạn của chồng lừa rồi.
Một tháng sau, chồng tôi từ nơi khác trở về, tôi định nói với anh chuyện này.
Ai ngờ lại bắt gặp anh đang cùng con trai lén gọi video cho một người phụ nữ trong phòng.
Chồng tôi nói với giọng vô cùng âu yếm: “Vợ ngoan, kỷ niệm 15 năm ngày quen nhau, anh nhất định sẽ về kịp.”
Con trai tôi cũng nũng nịu: “Dì ơi, khi nào dì mới đến đón con về với dì? Con không muốn ở với bà già mặt vàng đó chút nào.”
Tôi như bị sét đánh ngang tai.
Bao năm qua, chồng làm việc xa nhà, tôi ở lại chăm sóc cha mẹ chồng, lo toan việc nhà, nuôi dạy con cái.
Anh chỉ về nhà vào những dịp lễ Tết, mỗi lần không quá vài ngày.
Không ngờ anh lại nhẫn tâm đâm tôi một nhát chí mạng như thế!
Đã vậy thì, tiền đền bù giải tỏa này, một xu bọn họ cũng đừng hòng lấy!
Còn bệnh của cha mẹ chồng, cũng chỉ còn nước chờ ch thôi!