Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Hình Xăm
Hình Xăm
Ca sĩ nổi tiếng Tịch Dã bị paparazzi chụp được hình xăm dưới bụng.
Truyền thông bắt đầu đặt dấu hỏi về đời tư hỗn loạn của anh, sau đó còn moi ra đống bê bối về bạn gái cũ của anh.
May mà ảnh mờ, không nhìn rõ là tôi.
Hình xăm đó mới chỉ là khởi đầu thôi.
Ngực anh ấy còn đang găm cái đinh tôi bắn lên kia kìa.
Giấu kỹ quá, không ai phát hiện mà thôi.
Chúng Ta Đã Yêu Nhau Như Thế
Chúng Ta Đã Yêu Nhau Như Thế
Khi học bá trường học tỏ tình với tôi, tôi vừa định từ chối, thì đột nhiên thấy một dòng bình luận hiện lên giữa không trung:
“Đồng ý đi, sau này cậu ấy sẽ vì cô mà ch .t trong biển lửa.”
“Nam phụ thật đáng thương, cả đời yêu mà không được hồi đáp.”
Câu nói đó như đánh bật ký ức của tôi, khiến tôi nhớ lại mọi chuyện của kiếp trước.
Cố gắng kiềm nén cơn sóng dữ trong lòng, tôi ngước mắt nhìn anh.
Tên học bá thường ngày hống hách ngang ngược, lúc này lại căng thẳng như một đứa trẻ.
Thấy tôi không trả lời, gương mặt anh thoáng qua chút thất vọng:
“Biết rồi, Hứa Chân. Sau này anh sẽ không làm phiền em nữa.”
Tôi giả vờ như không nghe thấy, mỉm cười thật ngọt rồi lao vào lòng anh:
“Quý Vân Châu, em đồng ý làm bạn gái anh.”
Bây giờ là vậy, sau này nhất định cũng sẽ như vậy.
Tôi Bị Ép Gả Dù Thi Đỗ Đại Học
Tôi Bị Ép Gả Dù Thi Đỗ Đại Học
Tôi học ở một thị trấn nhỏ, thi đại học được 660 điểm, ngành y của một trường đại học danh tiếng dang tay chào đón tôi.
Ba mẹ tôi quỳ xuống cầu xin tôi ở lại quê học sư phạm theo chương trình cử tuyển.
“Sau này về dạy ở thị trấn, công việc ổn định lại tiện chăm sóc ba mẹ.”
“Con gái thì nên lấy chồng sớm, lấy tiền sính lễ để cưới vợ cho anh trai mới là chuyện đứng đắn!”
“Con gái không cần học nhiều, sinh nhiều con thì mới nở mày nở mặt với nhà chồng!”
Ở kiếp trước.
Tôi mềm lòng ở lại, ba mẹ vì mấy chục triệu sính lễ gả tôi cho một kẻ v ũ p h u.
Hắn ép tôi b ỏ h ọ c, đ*nh đ*p tôi trong lúc mang thai, cuối cùng đ*nh đến mức tôi bị h ủ y dung mà ch.t.
Ở kiếp này.
Tôi mỉm cười gật đầu: “Con gái nuôi cha mẹ và anh trai là đạo lý đương nhiên.”
Chỉ là… Phúc thì có đó, nhưng cũng phải còn mạng mới hưởng được.
Mất Trí
Mất Trí
Vừa được đón về ở cùng ba mẹ ruột chưa đầy nửa năm thì tôi gặp tai nạn xe.
Bác sĩ nói tôi có thể mất trí nhớ, thế là tôi đùa với ba mẹ đang túc trực bên giường bệnh: “Chú dì là ai vậy?”
Mẹ khựng lại, rồi nói với tôi.
Bà là chủ nhà.
Còn tôi— Là người thuê trọ trong nhà bà.
Mẹ Chồng Thức Tỉnh
Mẹ Chồng Thức Tỉnh
Về quê ăn Tết, tôi phát hiện mẹ chồng có dấu hiệu t /rầ/m c.ả/m.
Nửa đêm bà lén khóc trong bếp, miệng lẩm bẩm rằng sống chẳng còn ý nghĩa.
Tôi muốn đưa bà lên thành phố ở chơi một thời gian cho khuây khỏa.
Nhưng ba chồng sống ch .t không đồng ý.
Ông tuyên bố nếu bà dám theo tôi lên thành phố, ông sẽ tuyệt thực.
Mẹ chồng sợ hãi, rụt rè từ chối lòng tốt của tôi.
Tôi cương quyết kéo bà lên xe:
“Mẹ mà không đi, có khi chẳng còn mạng đâu.”
Tôi Không Phải Là Á Quân
Tôi Không Phải Là Á Quân
Một đứa suốt đời chỉ đứng nhì toàn khối như tôi đột nhiên được hệ thống trao cho cơ hội trao đổi một lần duy nhất.
Trên màn hình ảo trước mắt tôi, những dòng bình luận cuồn cuộn trôi qua:
【Xong rồi, xong rồi, nữ phụ độc ác lại ghen tỵ với thành tích hạng nhất của nữ chính, chắc chắn sẽ dùng hệ thống để tráo điểm thi đại học của cô ấy!】
【May mà nữ chính có thể nghe được đối thoại giữa nữ phụ và hệ thống, nên mới quyết định bỏ mặc tất cả, tận hưởng thanh xuân, ngày thi thì ngủ từ đầu đến cuối luôn!】
【Nữ phụ có tính toán thế nào cũng vô ích! Cuối cùng chẳng đổi được gì ngoài con số 0! Nữ chính nhà ta thì một phát donate nguyên cái tòa nhà cho Harvard! Đỉnh quá trời luôn!】
Nữ phụ độc ác?
Là… tôi sao?
Nhưng —
Ai nói tôi muốn đổi điểm thi của nữ chính?
Thứ tôi muốn đổi, là một thứ còn quý giá hơn nhiều.
Lần Này, Tôi Không Làm Mẹ Kế Nữa
Lần Này, Tôi Không Làm Mẹ Kế Nữa
Tôi kết hôn với Thẩm Bùi suốt 30 năm.
Nuôi nấng hai đứa con riêng của anh ấy, chăm lo cha mẹ chồng.
Vì điều đó, thậm chí tôi chưa từng sinh lấy một đứa con cho riêng mình.
Cuối cùng, năm 55 tuổi, vì lao lực mà mắc u.n/g th/ư dạ dày.
Ngoài phòng bệnh, con riêng của chồng lại cãi nhau với người nhà tôi vì chuyện hậu sự.
Chúng không muốn sau này tôi được chôn cùng Thẩm Bùi.
“Theo quy củ ngày xưa, dì Tống chỉ là vợ kế, là thiếp.”
“Thiếp thì sao được vào từ đường tổ tiên? Sau này bố tôi dĩ nhiên phải hợp táng với mẹ tôi.”
Thẩm Bùi cúi đầu không nói, cuối cùng chỉ thở dài một hơi:
“Chuyện này, ba nghe theo các con.”
Tôi nhắm mắt lại, không cam lòng.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về năm 22 tuổi.
Lúc đó là năm thứ hai sau khi tôi lấy Thẩm Bùi.
Ngoài cửa, cả nhà đang đợi tôi dậy để hầu hạ.
Còn tôi thì chỉ lặng lẽ đưa ra tờ đơn ly hôn:
“Thẩm Bùi, chúng ta ly hôn đi.”
Khoảnh khắc ấy, vành mắt anh đỏ bừng:
“Chỉ là một phần mộ thôi mà, có gì quan trọng đâu.”
“Kiếp trước, người anh yêu từ đầu đến cuối chỉ có mình em.”
Tái Sinh Đêm Giao Thừa, Tôi Mặc Kệ Cái Nhà Này
Tái Sinh Đêm Giao Thừa, Tôi Mặc Kệ Cái Nhà Này
Đêm Giao thừa, trong nhà chỉ có mỗi mình tôi.
Con trai học xong thạc sĩ, vào làm ở công ty lớn, bận tăng ca không về.
Chồng thì đột xuất đi công tác xa, ba mẹ chồng lại bất ngờ đòi về quê cúng tổ.
Hàng xóm sang chơi, tôi vui vẻ khoe thỏi son giá ba chục con trai tặng.
Cô ấy mở WeChat, hơi bất ngờ:
“Ủa? Không phải con chị mới nhận thưởng cuối năm, mời cả nhà đi Maldives ăn Tết à?”
Tôi tức tốc đi đối chất với con trai, nó gắt lên:
“Mẹ là bà nội trợ suốt ngày ăn không ngồi rồi, chẳng làm được tích sự gì, dựa vào đâu mà bắt con mời mẹ đi du lịch?”
Chồng cũng chen vào:
“Em đóng góp gì lúc nó học cao học chưa? Mà còn mơ được nó báo hiếu? Nằm mơ à?”
Tôi tức đến hoa mắt, ngã lăn ra đất, lắp bắp bảo họ gọi cấp cứu.
Loáng thoáng nghe mẹ chồng trong điện thoại an ủi con trai:
“Mẹ mày lại bày chuyện thôi. Già đầu rồi còn bày đặt giả bệnh gọi tụi mình về.”
Giữa muôn ánh đèn đón Tết, tôi lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng.
Lúc mở mắt ra, tôi đã quay về đúng ngày con trai đòi thi lại cao học.
Sổ Chi Tiêu Gia Đình
Sổ Chi Tiêu Gia Đình
Tôi và con trai ra ngoài mua giày, đi ngang qua một tiệm làm móng.
Thấy kế bên có khu vui chơi trẻ em, tôi liền bảo con tự vào chơi, còn mình thì vào tiệm làm móng.
Làm xong, con trai liếc mắt châm chọc tôi:
“Mẹ không phải con gái trẻ trung gì nữa, tay làm như vậy rồi ai làm việc nhà? Mẹ bao nhiêu tuổi rồi, tự biết xấu hổ một chút đi chứ.”
Về đến nhà, chồng tôi thì lườm tôi một cái rồi không ngừng khen con trai biết điều.
Mấy hôm sau, con trai đứng đợi ngoài cổng trường giữa mùa đông rét buốt đến tối mịt, run lẩy bẩy chẳng ai đến đón.
“Thầy à, gọi ba nó đi, tôi bận lắm.”
Từ Giả Thành Thật
Từ Giả Thành Thật
Chồng tôi – một tổng tài từng hô mưa gọi gió – sau khi phá sản thì mắc chứng trầm cảm.
Chỉ sau một đêm, tôi từ vợ tổng giám đốc rơi thẳng xuống thân phận nhân viên quèn làm thuê kiếm sống.
Để giúp chồng trả nợ, gom tiền chữa bệnh trầm cảm cho anh, tôi đến hội đấu giá làm lễ tân đón khách.
Nhưng tôi không ngờ, người đáng lẽ giờ này đang nằm viện điều trị tâm lý – chồng tôi – lại ngồi ung dung ở khu vực VIP, mắt không thèm chớp mà giơ bảng đấu giá chiếc vòng cổ đắt đến choáng người, rồi tặng cho người phụ nữ ngồi bên cạnh anh ta.
Mà sợi dây chuyền đó, chính là kỷ vật của bà nội tôi – tôi đã phải đem cầm để lấy tiền giúp anh trả nợ.