Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Cuốn Sổ Nợ Mang Tên Tôi
Cuốn Sổ Nợ Mang Tên Tôi
Tan làm trở về, tôi nhìn thấy mẹ – mái tóc đã bạc trắng – đang quỳ ngay trước cửa nhà tôi.
“Em trai con bị bệnh bạc/h cầu rồi, mẹ cầu xin con đi làm kiểm tra tủy, được không?”
Hàng xóm xung quanh đều khuyên nhủ, nói rằng hiến tủy không gây hại gì lớn cho sức khỏe.
Nhưng tôi vẫn lạnh mặt từ chối:
“Bạch cầu nghĩa là mấy năm nay các người chẳng tích được bao nhiêu đức. Tôi mà đi kiểm tra thì chẳng phải phá hỏng báo ứng mà ông trời ban cho các người hay sao?”
Chồng Thiên Vị Em Dâu? Được Thôi, Tôi Đi!
Chồng Thiên Vị Em Dâu? Được Thôi, Tôi Đi!
Kiếp trước, chỉ vì tôi là chị dâu.
Người chồng tên Giang Cảnh Thành dạy tôi một điều suốt đời, chính là: nhường.
Em chồng m/ất sớm, anh bảo tôi phải nhường, nên người được theo anh công tác chính là em dâu — Tưởng Tuyết.
Con cái lớn lên, anh lại bảo tôi nên nhường.
Vậy là hai đứa con của Tưởng Tuyết, nhờ mối quan hệ với Giang Cảnh Thành, dễ dàng vào biên chế nhà nước.
Mỗi tháng lãnh vài chục ngàn tệ lương hưu, hưởng chế độ y tế tốt nhất.
Còn con tôi, chỉ biết quay mặt vào đất, quay lưng lên trời mà cày cuốc.
Tôi biết các con cũng trách tôi.
Một mặt trách tôi không giữ được trái tim của cha chúng, một mặt lại cố hết sức đi nịnh bợ gia đình Tưởng Tuyết.
Đến cả sinh nhật 80 tuổi của tôi, cả nhà như đồng loạt mất trí nhớ, kéo nhau đi mừng sinh nhật Tưởng Tuyết.
Tức giận đến tột cùng, tôi xông tới lật tung bàn tiệc.
Đúng lúc ấy, cơn đ a.u tim ập đến, tôi ng/ã quỵ.
Trong khoảnh khắc mơ hồ trước khi nhắm mắt, tôi vẫn thấy đám người vây quanh Tưởng Tuyết, ai nấy sợ cô ta hoảng loạn chứ chẳng ai buồn liếc nhìn tôi một cái.
Sống lại một kiếp, tôi chọn cách “nhường” luôn cả Giang Cảnh Thành.
Chiếc Bóng Tình Yêu
Chia tay sáu năm.
Lục Dụ Thâm công thành danh toại, giá trị tài sản hơn trăm triệu.
Còn tôi đã sớm rời khỏi sân khấu, không còn huy hoàng.
Trong buổi tụ họp, anh công bố tin tức kết hôn.
Những bạn học không hay biết gì đều đến chúc mừng tôi: “Chúc mừng nhé, cuối cùng cũng kết thúc chín năm tình yêu đường dài.”
Tôi mỉm cười nhạt giải thích: “Tôi đã kết hôn rồi, các bạn đừng lấy Tổng Lục ra làm trò đùa.”
Mọi người sắc mặt khác nhau, đồng loạt nhìn về phía góc phòng nơi Lục Dụ Thâm ngồi.
Người đàn ông đã kìm nén cả đêm cuối cùng bùng nổ, mỉa mai cười lạnh:
“Thế nào, kết hôn rồi mà hắn ngay cả một chiếc nhẫn cũng không mua cho em sao?”
Mười Năm Một Giấc Mộng Tình
Ngày kỷ niệm bảy năm kết hôn, tôi vô tình phát hiện trong két sắt của Giang Lẫm một tờ danh sách sính lễ.
Đó không phải của tôi, mà thuộc về tình cũ của anh.
Sính lễ ấy xa xỉ vô cùng: 18,88 triệu tệ tiền mặt, mười bộ trang sức giới hạn phiên bản cao cấp, thêm hai căn biệt thự ở thủ đô Kinh thị.
Khác hẳn với tôi. Khi cưới Giang Lẫm, tôi phải ký thỏa thuận tiền hôn nhân.
Không có sính lễ, không có trang sức, ngay cả căn nhà hiện tại tôi đang sống cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
“Em có chút giới hạn nào không, lại tự tiện lục lọi đồ của anh?”
Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đứng ở cửa.
Không cãi vã, không ồn ào, chỉ bình tĩnh nói:
“Giang Lẫm, chúng ta ly hôn đi.”
Anh hơi nhíu mày.
Bước vào, giật lấy tờ danh sách sính lễ màu đỏ trong tay tôi, xé vụn thành từng mảnh.
“Chuyện cũ rích thôi, em cần gì phải làm quá lên?”
Nói xong, anh không buồn nhìn tôi lấy một cái, chỉ thản nhiên xoay người bỏ đi.
Còn tôi, chỉ lặng lẽ gọi cho luật sư.
Ly hôn, tay trắng rời đi.
Tuyển Thủ 18cm
Tuyển Thủ 18cm
Tôi giúp anh trai chiêu sinh cho câu lạc bộ bóng rổ.
Ai ngờ lại viết nhầm yêu cầu từ cao trên 180cm thành cao trên 18cm.
Kết quả là cả trường chỉ có một học sinh nghèo trong lớp đăng ký.
Cậu ta bước vào với vẻ lạnh nhạt:
“Nghe nói có bao cơm trưa?”
Tôi ngẩn người gật đầu:
“Chuyện đó không quan trọng.”
“Quan trọng là—cậu thật sự được 18 sao?”
Sự Thật Ở Sườn Núi Tuyết
Sự Thật Ở Sườn Núi Tuyết
Con trai 12 tuổi của tôi mất liên lạc khi leo núi tuyết.
Nhưng chồng lại không cho tôi báo cảnh sát.
Bởi lẽ toàn bộ thiết bị dã ngoại mà con dùng đều là sản phẩm của công ty anh ta.
Anh ta sợ nếu báo cảnh sát, tin tức lan ra sẽ ảnh hưởng đến thương hiệu, làm sụt giảm doanh số.
Tôi muốn liên hệ đội cứu hộ, anh ta cũng ngăn cản.
Thậm chí còn thản nhiên:
“Con trai chúng ta là blogger dã ngoại nhỏ tuổi nhất, lần mất liên lạc này chính là chiêu PR hoàn hảo! Để nó quay video tự cứu ngoài núi tuyết, đến lúc phát sóng, chắc chắn sẽ mang về lượt bán khổng lồ!”
Tôi lập tức vác đồ leo núi lên núi tìm con.
Nhưng đến khi tôi tìm được đứa con vẫn sống nhăn, thì chồng lại phát đi/n.
Trước 4 Giờ Sáng, Bà Nội Bắt Tôi Phải Xuất Giá
Trước 4 Giờ Sáng, Bà Nội Bắt Tôi Phải Xuất Giá
Bà nội tôi trước lúc lâm chung nhất quyết không chịu nhắm mắt, ép tôi phải phát thề đ/ộc.
Ngày cưới, nhất định trước 4 giờ sáng phải xuất giá, 7 giờ sáng hoàn thành hôn lễ, nếu không cả nhà trai tất sẽ gặp họa.
Bà làm thầy cúng cả đời, lời nói chưa từng sai.
Tôi vừa khóc vừa cắn răng đồng ý, lại dặn chồng chưa cưới, dù vì tôi, ngày đón dâu nhất định phải đến sớm.
Anh ta miệng miệng đồng ý.
Thế nhưng đến ngày thành hôn, đoàn xe đón dâu mãi không thấy bóng dáng.
Mẹ tôi gọi điện sang, bên kia là tiếng cười lạnh của mẹ chồng tương lai:
“Gấp cái gì? Lời thề đ/ộc đâu phải con trai tôi phát!”
“Muốn đón dâu? Được thôi, thêm năm trăm nghìn tiền sính lễ, không thì khỏi bàn!”
Em Gái Tôi Chia Bạn Trai Cho Tôi
Em Gái Tôi Chia Bạn Trai Cho Tôi
Em gái tôi cùng lúc quen hai người.
Tôi bảo nó chia tay bớt một người, nào ngờ nó… chia cho tôi một người.
Tôi sợ cậu nhóc tuổi này không chịu nổi cú sốc thất tình, nên đành giả vờ làm em tôi để tiếp tục nhắn tin với cậu ấy.
Một ngày nọ, tôi gửi tin nhắn cho cậu ta:
“Sắp thi đại học rồi, mình chia tay đi.”
Ngay lúc đó, tôi chợt nghe nam thần khoa Luật ngồi ngay phía trước xoay người lại, đôi mắt đen thẳm nhìn thẳng vào tôi:
“Đừng chia tay… được không?”
Đổi Mệnh
Đổi Mệnh
Kỳ nghỉ hè đại học, mẹ tôi sinh em trai.
Nhưng khi tôi về nhà, lại thấy thím vội vã ôm chăn rời khỏi bệnh viện.
Linh cảm có điều không ổn, tôi âm thầm điều tra. Đúng lúc lễ tắm ba ngày, tôi nhân cơ hội tráo đổi lại 2 đứa bé.
Nhiều năm sau, trong tiệc cưới của em trai, một người đàn ông gầy gò dắt theo người nhà tìm đến nhận thân:
“Chị ạ, tôi mới là em ruột của chị!”
Tôi Mắc Ung Thư Giai Đoạn Cuối
Tôi Mắc Ung Thư Giai Đoạn Cuối
Tôi hơn 60 tuổi thì bị chẩn đoán u/ng t h.ư giai đoạn cuối.
Không muốn giày vò thêm nữa, tôi định chờ con trai về vào đêm giao thừa, để trao lại cho nó nhà cửa và số tiền tiết kiệm cả đời.
Thế nhưng tôi chờ mãi, cuối cùng chỉ nhận được một cú điện thoại:
“Mẹ, bọn con đang kẹt xe trên cao tốc, mẹ ăn trước đi, đừng đợi chúng con.”
Tôi lặng im.
Nửa phút trước, tiểu tam của chồng cũ là Lưu Phương, vừa khoe ảnh bữa tất niên trên vòng bạn bè.
Trong ảnh, năm người cười rạng rỡ, nâng cốc chúc mừng.
Ngoài chồng cũ và Lưu Phương, còn có cả con trai tôi, con dâu và cháu nội.
Tôi không bao giờ nghĩ tới cảnh này – đứa con tôi nuôi nấng vất vả bao năm, lại chọn ở bên người cha chưa từng nuôi nó một ngày, để “báo hiếu” vào đúng đêm giao thừa.
Vậy thì, ba căn nhà cùng số tiền tiết kiệm mấy chục vạn mang tên tôi… cũng chẳng liên quan gì đến nó nữa.