Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Con Gái Ruột Trở Về, Thiên Kim Giả Hãy Biến Đi!
Con Gái Ruột Trở Về, Thiên Kim Giả Hãy Biến Đi!
Khi cha mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi đang lục lọi bên thùng rác nhặt ve chai.
Giữa mùa hè tháng 7, ruồi nhặng vo ve trên đầu, mùi chua thối từ xa mười mét cũng đủ khiến người ta buồn nôn.
Thế mà tôi vẫn coi như không, chẳng hề để tâm.
Mẹ ruột và cô con gái nuôi của bà ta đều đeo khẩu trang, đứng cách tôi thật xa.
Chỉ có cha ruột bước lại gần, khẽ gọi tên tôi.
Tôi quay đầu lại, ánh mắt dán chặt vào chai nước khoáng trong tay ông, đưa bàn tay đầy vết thương ra, khẽ hỏi:
“Chú ơi, chai này… có thể cho tôi được không?”
Nước mắt ông ào ra, không kìm được.
Ông mặc kệ mùi hôi thối trên người tôi, lao đến ôm chặt lấy tôi.
Tôi thì lạnh lùng liếc nhìn mẹ ruột và cô “con gái giả” đang đứng xa xa kia.
…
Vở kịch hay, sắp bắt đầu rồi.
Cô Con Gái Ruột Bị Thất Lạc 45 Năm
Cô Con Gái Ruột Bị Thất Lạc 45 Năm
Tôi được thông báo mình là con ruột… vào năm 45 tuổi.
Lúc đó, tôi đã lập gia đình, và có ba đứa con.
Ngày trở về, trước khi gặp lại bố mẹ ruột đã cao tuổi, thứ đầu tiên tôi nghe được lại là cuộc trò chuyện của em trai ruột và “con gái giả”:
“Không hiểu đưa bà ta và đám con hoang về làm gì? Mấy chục năm trôi dạt bên ngoài, ai biết sống thành thứ gì rồi, lấy phải thằng nào, đẻ ra cái lũ mặt ngang mũi dọc nào nữa.”
“Em chỉ nhận một người chị là chị thôi…”
Con hoang? Mặt ngang mũi dọc?
Đang nói tới cậu con trai tôi, năm 20 tuổi đã nổi tiếng khắp cả nước?
Hay cặp sinh đôi là con gái tôi, chưa đến đôi mươi đã đỗ vào chương trình tài năng trẻ của trường đại học hàng đầu?
Lời Nguyền Dành Cho Kẻ Trộm Đồ Ăn Nhà Tôi
Lời Nguyền Dành Cho Kẻ Trộm Đồ Ăn Nhà Tôi
Tôi đói đến mức hoa mắt, thế mà phần mala xiangguo vừa đặt lại bị hàng xóm trộm mất.
Tức điên, tôi lên nhóm chung của khu nhà ngu/y ền r/ủa bọn họ, còn hùng hồn: “Mau nằm ván đi cho rồi.”
Ngày hôm sau, quản lý gõ cửa nhà tôi.
“403 cả nhà tối qua ngộ đ ộ.c, ch .t hết rồi.”
“Cô cần theo chúng tôi đi một chuyến.”
Cả người tôi run rẩy.
Khoan đã, ch ử//i rủa cũng… phạm pháp sao?!
Trà Xanh Giả Thiên Kim
Trà Xanh Giả Thiên Kim
Sau ta i//nạ/n giao thông, tôi tỉnh dậy mà chẳng nhớ gì cả.
Mẹ tôi không nói không rằng, tát thẳng vào mặt tôi một cái giòn tan:
“Nếu biết trước có ngày này, năm xưa tao đã không thèm đón mày về!”
Ba tôi cắt hết tiền sinh hoạt của tôi:
“Để mày khổ một chút cho sáng mắt ra!”
Bạn trai tôi nhíu mày, ánh mắt đầy trách móc:
“Anh yêu Như Như cũng là vì em đấy, tất cả đều là lỗi của em!”
Nhưng trong ký ức mơ hồ, tôi lại nhớ… ba mẹ tôi từng rất yêu thương tôi.
Vì thế tôi dứt khoát gọi điện:
“A lô, chú công an ạ? Ở đây có một nhóm b/uôn người, chú đến bắt họ giùm cháu đi!”
Huấn Vân
Huấn Vân
Ngày đính hôn của Trần Hoài Tự, cả thành phố đều cười ầm lên.
Một nhân vật lưu học sinh tài năng như anh, lại cưới một cô gái đi chân bó kiểu cũ?
Tin đồn lan đi, người người xì xào. Còn anh thì nhờ người mang về một bức thư, chỉ vỏn vẹn một câu:
“Tôi và cô, khác biệt một trời một vực.”
Vậy mà sau này, anh lại nắm tay tôi đi khoe với bạn bè.
Có người không nhịn được trêu chọc:
“Không phải anh từng nói hai người là mây và bùn hay sao?”
Anh khựng lại một chút, giọng không lớn nhưng từng chữ rành rọt:
“Đúng vậy. Nhưng tôi là bùn, còn vợ tôi là mây.”
Trận Chiến Lì Xì
Trận Chiến Lì Xì
Tết năm nay, tôi lì xì cho 3 đứa con của chị gái mỗi đứa 200 tệ. Ai ngờ chị tôi nổi điên, ném thẳng 300 tệ cho con gái tôi:
“Làm bà chủ rồi mà lì xì 200 cũng đưa nổi à? Tuy chị chỉ là người làm công, nhưng chút lợi này chị không thèm chiếm đâu!”
Ủa? Sáu trăm so với ba trăm, không phải chiếm lời à? Vừa muốn chiếm tiện nghi vừa bày đặt đạo đức?
Tôi đập bàn đứng dậy ngay tại trận: Nếu chuyện này mà còn nhịn được thì mời Chúa Giê-su xuống thế, đóng đ in//h tôi lên thập gi/á giùm cái!
Giữa Sân Khấu và Bầu Trời
Giữa Sân Khấu và Bầu Trời
Bạn thân của tôi là nữ thần đỉnh cấp “bạch nguyệt quang”.
Tất cả những kẻ tiếp cận tôi đều vì cô ấy.
Bạn trai tôi, Trình Tưởng, cũng không ngoại lệ.
Một đêm, anh ta ngồi dậy từ trên giường, kẹp điếu thuốc, giọng trầm thấp:
“Thịnh Hạ sang năm sẽ đi du học, anh chịu không nổi nữa, vẫn muốn thử một lần.”
“Em cũng hiểu mà? Nếu không phải vì cô ấy, thì anh làm sao mà nhìn thấy được em?”
Thịnh Hạ chính là bạn thân của tôi.
Tôi sững người.
Cảm thấy câu anh ta nói vẫn còn thiếu.
Phải là “nhìn lên”, chứ không phải “nhìn thấy”.
Trình Tưởng vốn dĩ chẳng hề “nhìn lên” tôi – điều này, ngay từ trước khi ở bên nhau, tôi đã biết rõ.
Anh ta là thiếu gia trong giới nghệ thuật, có gương mặt trời cho, quen được người người vây quanh.
Chỉ có ở trước mặt Thịnh Hạ, anh ta mới vấp ngã.
Nếu không, sao có thể hạ mình mà dính líu đến tôi?
Nhiệt Ái Ngoài Ý Muốn
Kỷ niệm ba năm ngày cưới, chồng tôi đưa bạch nguyệt quang của anh ta về nhà.
Khoảnh khắc mở cửa, tôi mặc bộ đồ ngủ gấu nhỏ, không kịp phòng bị liền nghe thấy tiếng lòng của cô ta:
“Ôi chú gấu Teddy dễ thương quá, Lâm Mộ Dã thằng nhóc này thường ngày ăn sung mặc sướng ghê!”
“Về nhà chị đi bảo bối, chị đảm bảo sẽ thương em~”
Nhìn ánh mắt bạch nguyệt quang ngày càng nóng bỏng, tôi không nhịn được trốn ra sau lưng ông chồng hời này.
Anh ta lạnh lùng liếc tôi một cái, sau đó quay sang ân cần hỏi han bạch nguyệt quang.
Không ngờ giây tiếp theo, tôi lại nghe thấy một giọng nam cực kỳ hung dữ:
“Nhìn cái gì mà nhìn! Đây là vợ tôi, chẳng lẽ cậu không có vợ à!”
“Anh trai tuyệt đối sẽ không cho cậu cơ hội bẻ cong vợ yêu của tôi đâu!”
Hả? Hai người đang làm gì thế? Tôi vẫn chưa có ý định tham gia vào show hẹn hò này đâu.
Chị Gái Của Hổ Con
Khi anh trai ruột nhà hào môn tìm được tôi, tôi đang trên núi… đấm nhau tay bo với một con hổ Đông Bắc.
Anh nói tôi là thiên kim thật sự của nhà họ Cố, muốn tôi về nhận tổ quy tông.
Tôi chỉ vào con hổ Đông Bắc bướng bỉnh kia:
“Trừ khi cho tôi mang nó đi theo. Cái đồ không phân được lớn nhỏ, dám hống hách với tôi, tôi vẫn còn chưa đánh cho đã tay đâu.”
Anh trai hào môn giật mình, run run gật đầu:
“Cũng… cũng không phải không được, nhưng nuôi hổ thì phải có giấy phép, để anh lo liệu, em cứ về nhà trước đã.”
Tôi đồng ý, đi trước một bước.
Về đến nhà họ Cố, lại nghe thấy “giả thiên kim” và cậu em trai nhà giàu xì xào:
“Nghe nói mang về một con dã thú hung dữ, chẳng lẽ là heo rừng?
Lôi heo rừng về thì mặt mũi nhà họ Cố để đâu? Sau này đến trường, cậu cũng sẽ bị chê cười vì có một bà chị heo rừng đó!”
Cậu em trai mới năm tuổi, tức giận đẩy mạnh tôi:
“Chị đi đi, đồ nhà quê, em không cần chị heo rừng!”
Hổ Đông Bắc mà bị chê là heo rừng?
Chọc giận nó chẳng khác nào chọc vào Diêm Vương.
Nó vốn đã bị tôi đánh cho uất ức một bụng lửa chưa xả được, cái tính nóng nảy ấy mà biết chuyện này… liệu có cắn luôn “giả thiên kim” một phát không?
Đại Tiểu Thư Cầm Nhầm Kịch Bản Thiên Kim Giả
Đại Tiểu Thư Cầm Nhầm Kịch Bản Thiên Kim Giả
Khi phu nhân sinh ra đại tiểu thư, bệnh viện đã xảy ra một vụ hỏa hoạn.
Với kinh nghiệm đọc tiểu thuyết nhiều năm của tôi, chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra.
Giữa sự hỗn loạn, tôi nấp trong một góc quan sát xung quanh, một y tá dưới ánh mắt của tôi, đã lén tráo đổi đại tiểu thư.
Tôi nhìn tiên sinh ôm phu nhân đầy vẻ lo lắng, thầm lắc đầu, rồi tráo đổi tiểu thư trở lại.
Là một quản gia vàng, tôi đã hoàn thành sứ mệnh.