Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Công ty Giả Vờ Đi Làm
Công ty Giả Vờ Đi Làm
Sắp đến cuối năm, ông chủ công ty tôi bỏ trốn.
Chỉ còn mình tôi ngồi trơ trọi giữa văn phòng trống rỗng, đối mặt với chủ tòa nhà đòi tiền thuê.
Tôi cắn răng, đăng quảng cáo lên mạng:
【Công ty “Giả Vờ Đi Làm” chính thức mở cho thuê nhiều vị trí làm việc.】
【Chỉ 20 tệ/ngày, có ngay một chỗ ngồi view sông tuyệt đẹp tại văn phòng hạng A.】
【Phù hợp cho những ai 7 nghiệ/p nhưng chưa dám nói với người nhà, không muốn về quê ăn Tết, cần không khí học tập cho thi nghiên cứu sinh hoặc công chức…】
Nghĩ một lúc, tôi thêm dòng nữa:
【Ngoài ra nhận đóng giả: trợ lý ngoan ngoãn, đồng nghiệp xấu tính đều có thể diễn!】
Chẳng mấy chốc đã có người tới thuê bàn, văn phòng nhanh chóng ngồi kín.
Wuhu~ tôi thật sự đã “hồi sinh” được nơi này rồi!
Nhưng đúng lúc công việc đang thuận buồm xuôi gió, thì tên sếp trời đánh kia quay lại, vừa giận vừa cười:
“Cô giỏi thế này, chi bằng làm bà chủ luôn đi!”
Ái Tình Trong Bóng Tối
Mùa năm đó khi Kỷ Yến Xuyên rơi xuống cảnh khốn cùng nhất, tôi từng ngang ngược tuyên bố trước mặt mọi người: cho dù toàn bộ đàn ông trên thế giới này có chết sạch, tôi cũng sẽ không bao giờ thích anh ta.
Sau đó, nhà tôi phá sản, anh ta vì báo thù mà bắt tôi trở thành chim hoàng yến bị giấu kín không thể lộ ra ánh sáng.
Tôi vẫn kiêu căng ngang ngược, không ngừng khiêu khích giới hạn của anh ta, thế nhưng anh ta lúc nào cũng bình thản, chẳng hề dao động.
Cho đến khi tin anh ta sắp đính hôn lan truyền khắp thành phố, trước khi bỏ trốn tôi để lại một tờ tiền trăm tệ và một tờ giấy viết tay:
“Chị chơi chán rồi, tiền tip không cần thối lại.”
Sau đó anh ta kéo tôi về, điên cuồng giày vò trong căm hận:
“Chán ở đâu? Nói cho tôi biết, tôi sẽ sửa.”
Những Năm Tháng Bị Đánh Cắp
Những Năm Tháng Bị Đánh Cắp
Tôi là người có cơ địa cực kỳ dễ dị ứng.
Lần đầu tiên đến nhà bạn trai ăn cơm, anh đưa cho mẹ một tờ giấy A4:
“Du Du dị ứng với hải sản, xoài, dâu tây, trứng, sữa, thịt bò thịt cừu… mẹ nấu nhớ đừng cho vào nhé.”
Nhưng chất gây dị ứng thì quá nhiều, ăn xong rồi mẹ anh mới chợt nhớ ra:
“Vừa nãy trong rau xào có cho một thìa dầu hào, Du Du, con không thấy khó chịu chứ?”
Trong ánh mắt lo lắng của hai mẹ con, tôi chậm rãi lắc đầu:
“Không ạ… nhưng chẳng phải con dị ứng hải sản sao…”
Những điều này đều là do ba mẹ tôi nói. Cũng vì thế, từ nhỏ trên bàn ăn của tôi chỉ toàn rau xanh, còn cá thịt đều đặt trước mặt em trai. Tôi thường xuyên bị em trêu chọc: “Trời sinh chị không có phúc ăn ngon.”
Nhưng tôi vẫn không cam tâm. Sau khi tự chuẩn bị tâm lý thật lâu, tôi lần lượt thử uống một cốc sữa, ăn một miếng xoài, nếm một miếng bít tết lớn…
Không phản ứng. Hoàn toàn không có phản ứng gì.
Tôi bật khóc nức nở.
Cá chép Koi may mắn
Cá chép Koi may mắn
Vào ngày sinh nhật của tôi, bố mẹ giàu có công khai tuyên bố rằng tôi là đứa con gái giả bị bế nhầm, từ nay vĩnh viễn không được quay về nhà họ Thẩm.
Cô con gái ruột thì lại vênh váo ngạo mạn: “Thẩm Húc Húc, cuộc đời bị cô đánh cắp, cuối cùng tôi cũng tự tay lấy lại rồi.”
Nhưng cô con gái ruột đó, lại là sao chổi chuyển kiếp.
Còn tôi là cá chép may mắn chuyển thế, bố mẹ giàu có trở thành hào môn hoàn toàn nhờ vào vận khí của tôi!
Bạn Thân Làm Tôi Vào Tò
Bạn Thân Làm Tôi Vào Tò
Ngày tôi được thả ra khỏi tò, cô bạn thân đến đón tôi, nước mắt lưng tròng, nói lời xin lỗi.
“Xin lỗi cậu… nhưng nếu khi đó mọi người biết tớ b /ị cư/ơ~ng//hip, tớ biết sống sao đây?”
Ba năm trước, cô ấy mất tích suốt đêm, tôi tìm được cô trên s/ân thượng nhà mình, đúng lúc cô đ a/ng bị xa^ m//h ạ//i. Tôi lao đến đẩy tên t/ội p/h ạm ra, hắn vô tình ngã xuống l/ầu.
Cô ấy xoá sạch dấu vết, bảo với cả/nh sát đó chỉ là một kẻ th eo//đ/uổi mình. Tôi thì vì tội gi .t người mà bị kế/t án, vào tò chịu ba năm.
Lúc ra tò, tôi tưởng cô ấy vì áy náy nên mới cưu mang tôi. Không ngờ, cô ta lại bá/n tôi đến một vùng núi hẻo lánh. Tôi cố bỏ trốn, bị dân làng đá/nh//g ã.y chân.
Cả nửa đời sau của tôi sống trong đa/u đớn và tủi nhục, cho đến khi ch .t đi, tôi sống lại vào đúng đêm xảy ra vụ việc năm ấy.
KHÔNG CÒN YÊU NỮA
Tôi đang sốt đến bốn mươi độ, còn bạn trai thì bị công ty gọi đi tăng ca.
Nhưng anh lại quên mang khăn quàng cổ. Tôi cầm khăn, lao xuống tầng trong gió tuyết để đưa cho anh, thì nghe thấy giọng của anh khi đang nói vào điện thoại:
“Đi tăng ca á? Tôi lừa cô ấy thôi, cô ấy đâu có biết đâu mà giận được.”
“Một con chó con dính người có đuổi cũng không đi, cái gọi là giới hạn của cô ta vốn dĩ chẳng có.”
“Thật ra tôi cũng chán lắm rồi, chẳng có chút thử thách nào…”
Tôi siết chặt chiếc khăn trong tay, sững sờ đứng đó.
Chỉ cần anh quay đầu lại là có thể thấy tôi.
Nhưng anh không quay lại. Tiếng cười cợt của anh dần xa.
Tôi ném chiếc khăn vào thùng rác.
Cùng lúc đó, tôi cũng ném luôn cả hình bóng anh trong tim mình đi.
…
Bịa Ra Một Tình Yêu Chí Mạng
Để giữ mạng, tôi buộc phải bịa rằng mình là người yêu chí mạng của thái tử gia nhà họ Tạ – kẻ đã sớm qua đời.
Tôi yêu anh ấy tha thiết, thậm chí còn mang thai đứa con của anh.
May mà người chết không thể đối chứng.
Nhà họ Tạ nể tình thái tử gia, quả nhiên đối xử với tôi đặc biệt ưu ái.
Nhưng trong lòng tôi vẫn ngổn ngang áy náy, chỉ đợi đám người đến đòi nợ rời đi là lập tức bỏ trốn.
Nào ngờ đúng hôm chạy trốn, Tạ Tuệ – kẻ vốn đã chết – lại trở về.
Tôi sợ tới mức suýt quỳ xuống đất: “Anh… sao anh lại trở về rồi?”
Tạ Tuệ thản nhiên liếc tôi một cái: “Nghe nói quãng thời gian tôi qua đời, con cái đều đủ cả rồi.”
“Cho nên tôi trở về nhìn xem.”
Con Búp Bê Nguyền Rủa
Con Búp Bê Nguyền Rủa
Kiếp trước, bạn cùng phòng làm hỏng chú gấu bông Teddy tôi yêu quý, rồi đưa tôi một con búp bê vải do chính tay cô ta khâu làm b/ù.
Đêm hôm đó, trên giường tôi xuất hiện một con r ắ/n//đ ộ.c.
Tôi bị cắ/n một phát, may mà được đưa đi bệnh viện kịp thời, tiêm huyết thanh gi/ải//đ ộc.
Nhưng khu ký túc xá toàn là nền xi măng, trường học lật tung mọi ngóc ngách vẫn không tìm ra con r/ắn đến từ đâu.
Tôi đành ngậm ngùi chấp nhận là mình xui xẻo.
Đến trưa ngày thứ năm, mẹ gọi điện báo bố tôi sang Macau đá/nh//b ạc, thua sạch gia sản, còn nợ thêm ba mươi triệu.
Người đòi nợ tìm đến tôi, bắt tôi đi và t ra//t/ấ.n dã man, đến khi tôi hấp hối mới ném x á //c về trước cổng trường.
Tôi cầu xin bạn cùng phòng đi ngang qua gọi giúp cảnh sát, nhưng cô ta chỉ khoác tay người thanh mai trúc mã của tôi, ánh mắt đầy chán ghét:
“Dựa vào đâu mà cô sinh ra đã sống sung sướng như vậy?”
“Nhưng bây giờ, cuộc đời cô là của tôi rồi.”
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày cô ta làm hỏng gấu Teddy của tôi…
Tiệm giấy 5: Trái tim cháy bỏng
Tiệm giấy 5: Trái tim cháy bỏng
Tiệm giấy tiền vàng mã của tôi nằm ở nơi giao thoa giữa âm và dương, chỉ có hồn ma và những người sắp chết mới nhìn thấy được.
Một người đàn ông đi ngang qua tiệm giấy, nói rằng vừa nhìn thấy tôi đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Từ đó, hắn ngày nào cũng ghé qua tiệm.
Đêm hôm đó, tôi tiếp một vị khách. Da cô ấy như nến chảy bị thiêu đốt, trong tay ôm một đứa quỷ nhi đang rít lên “cha cha” đầy ghê rợn.
Cô ấy kể rằng chồng thường xuyên bạo hành, mẹ chồng dội đầy rượu lên người cô, còn cha chồng thì ném đầu thuốc lá vào người cô. Cả ba người nhà đó đã khoá cô lại trong căn phòng, nhìn cô bị thiêu sống.
Có khách đến cửa, tôi đương nhiên sẽ đáp ứng yêu cầu của họ.
Vì thế, khi người đàn ông ấy lại ghé qua tiệm giấy của tôi, tôi đã mỉm cười với hắn.
Năm tháng sau, tôi bụng mang dạ chửa, gả vào nhà họ Hứa.
Hoa Mộc Lan 7: Nhau thai quỷ mẫu
Hoa Mộc Lan 7: Nhau thai quỷ mẫu
Tôi livestream xem bói, có một cư dân mạng nhờ giúp đỡ, nói rằng hình như mình đang mang thai, trong bụng có thứ gì đó đang động đậy!
Đám người hóng chuyện liền an ủi đầy ấm áp, bảo chị gái này đừng quá lo lắng trong thời kỳ mang thai, cứ yên tâm dưỡng thai.
Cư dân mạng đó sụp đổ bật khóc: “Nhưng tôi mẹ nó là đàn ông mà!”
Tôi bấm tay tính toán, sắc mặt tái mét: “Cả nhau thai của Quỷ Mẫu mà cậu cũng dám ăn? Cậu không muốn sống nữa à?”
Nhau thai của Quỷ Mẫu, bất kể nam hay nữ, ăn vào đều có thể mang thai.
Chỉ có điều… thứ mang thai trong bụng không phải là người!