Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Em Không Còn Là Cái Bóng Của Anh
Em Không Còn Là Cái Bóng Của Anh
Khi tờ quyết định sa thải được đưa vào tay tôi, có lẽ sợ tôi làm ầm lên, Ninh Dật Dương còn đặc biệt mở một cuộc họp toàn bộ phòng ban.
Vừa bước vào cửa phòng họp, một xấp tài liệu đã bị ném mạnh vào mặt tôi.
“Tống Mạn, đây là dự án cô phụ trách à? Lỗ mất hai triệu tệ! Cô biết điều đó có ý nghĩa gì không?”
“Người ta là Nguyệt Nguyệt vất vả suốt bao lâu mang về cho công ty lợi nhuận hai chục triệu, còn cô, chỉ một sai sót đã làm mất đi mười phần trăm!”
Ninh Dật Dương chỉ vào tôi, lớn tiếng mắng.
Cả phòng họp xôn xao.
Tôi quay đầu, chậm chạp nhìn thấy Lâm Nguyệt Nguyệt đang lúng túng tránh ánh mắt của tôi và tất cả đã rõ.
Lại là như thế.
Dự án Lâm Nguyệt Nguyệt làm hỏng, Ninh Dật Dương sợ cô ta bị truy trách nhiệm nên đổ hết lỗi lên đầu tôi.
….
Hối hận rồi sao? Muộn rồi, nam chính!
Hối hận rồi sao? Muộn rồi, nam chính!
Tôi và Thẩm Úc Niên yêu nhau năm năm, còn Lâm Tự thì theo đuổi anh suốt năm năm.
Hôm anh cầu hôn tôi, Lâm Tự vừa khóc vừa làm ầm ĩ, thậm chí dọa 44, nhưng anh không hề đoái hoài.
Anh cùng tôi đi thử váy cưới, cẩn thận chọn địa điểm tổ chức hôn lễ.
Đến ngày cưới, một cuộc điện thoại từ bệnh viện khiến anh hoàn toàn mất kiểm soát.
Lâm Tự cắt cổ tay 44, đang được cấp cứu. Anh như phát điên, vứt bỏ tôi ngay tại lễ đường, lao thẳng đến bệnh viện.
Ngày Lâm Tự tỉnh lại, anh mất khống chế ôm chặt lấy cô ta, thổ lộ tình cảm, cùng cô ta dây dưa sống ch.t.
Tôi chỉ biết tự cười giễu, rồi nói với hệ thống:
“Gọi người xuyên thư đến đi.”
Lúc Thẩm Úc Niên biết được tin tức về tôi, tôi đã không còn trong thân xác nữa.
Tôi phiêu lơ giữa không trung, nhìn người xuyên thư mắng anh ta là đồ thần kinh, bảo cút đi càng xa càng tốt.
Anh ta sửng sốt, bối rối nói: “Hạ Quân, em không cần anh nữa sao?”
Tôi khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng thở dài: “Thẩm Úc Niên, lẽ ra tôi nên buông tay anh từ lâu rồi.”
Ngày Sau Hóa Khói Sương
Ngày Sau Hóa Khói Sương
Khi con gái tôi được năm tuổi, tôi nhận được một cuộc gọi từ đồn cảnh sát.
Người chồng mất tích – Chu Dịch Nam – đã được tìm thấy.
Tổng cộng ba năm ba tháng mười tám ngày.
Anh ấy không ch.t.
Anh ấy sống rất tốt, rất hạnh phúc.
Thậm chí, sắp có con.
Lúc Anh Đến, Tim Em Rực Cháy
Lúc Anh Đến, Tim Em Rực Cháy
Khi phỏng vấn chồng cũ, tôi bị nghén.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, đầy lúng túng.
Tôi cười gượng, với tinh thần nghề nghiệp, chỉ có thể tiếp tục buổi phỏng vấn.
“Anh có thể chia sẻ lý do khiến anh nỗ lực như vậy trong sự nghiệp không?”
Chồng cũ chậm rãi đáp:
“Vợ đang nghén, tôi phải kiếm tiền mua sữa cho con chứ!”
“…”
Hạ Màn Một Vở Kịch Giả Dối
Hạ Màn Một Vở Kịch Giả Dối
Bạn trai tôi gửi cho bạn cùng phòng một tấm ảnh selfie.
Anh ta không biết rằng máy tính của bạn tôi đang kết nối với màn hình lớn trong hội trường trường học.
Cả hội trường cùng nhau được “thưởng thức” bức ảnh đó.
Các bạn học đều nói sẽ cùng tôi diễn cho trọn vẹn vở kịch phục thù này.
Người Đến Sau Lại Là Người Ở Lại
Người Đến Sau Lại Là Người Ở Lại
Ngày tôi bắt gặp Chu Cảnh Hành ngoại tình, cũng là lần mâu thuẫn lớn nhất giữa tôi và anh ta trong suốt 7 năm yêu nhau.
Anh ta tuyên bố dừng chiếu bộ phim của tôi, tưởng tôi sẽ mềm mỏng nhún nhường.
Nhưng tôi lại thẳng thắn tuyên bố giải nghệ ngay tại buổi tiệc tối hôm đó.
Không muốn kết hôn với tôi à?
Dĩ nhiên là được.
Dù sao, tôi xưa nay làm việc chưa bao giờ để lại đường lui.
Cảm Ơn Anh Đã Buông Tay
Chồng tôi là Thẩm Việt, sau t/a.i n/ạ//n giao thông đã mất trí nhớ không còn nhớ tôi, người vợ đang mang thai của anh.
Nhưng anh lại ôm chặt “bạch nguyệt quang” Lê Tri Tri, dịu dàng gọi cô ta là “vợ yêu”.
Trước mặt tôi, anh và Lê Tri Tri tình tứ công khai, còn lớn tiếng đòi ly hôn để cưới cô ta.
Tôi thuận theo ý anh, ký vào đơn ly hôn, rồi vào viện bỏ đi đứa con trong bụng.
Ba tháng sau, giữa đêm, Thẩm Việt gõ cửa nhà tôi.
Anh nhìn chằm chằm vào bụng tôi, giờ đã phẳng lì, hoảng loạn hỏi:
“Con của chúng ta đâu rồi?!”
Tôi bật cười:
“Tôi đã ly hôn rồi, giữ lại đứa trẻ để cản trở chuyện tôi tái giá à?”
Thanh Mai Mục Nát
Thanh Mai Mục Nát
Của hồi môn mà nhà chuẩn bị cho tôi đã lọt vào mắt chị dâu.
Chị ta nói thẳng trước mặt cả nhà:
“Nếu không đưa tiền cho tôi, tôi sẽ không sinh con trai cho nhà anh đâu!”
Bố mẹ tôi cười lạnh:
“Cô muốn sinh thì sinh, không sinh thì thôi.”
Anh tôi nói:
“Nếu cô không muốn, ly hôn cũng được.”
Lúc này, đến lượt chị dâu chết lặng.
Em Vẫn Là Em
Em Vẫn Là Em
Trong một chương trình truyền hình, tôi bốc trúng câu hỏi mà người chồng cũ – ảnh đế nổi tiếng – để lại hai năm trước.
“Bạn và mối tình đầu đã đi đến cuối cùng chưa?”
Tôi mỉm cười trả lời:
“Vâng, tháng sau chúng tôi sẽ kết hôn.”
Trên sân khấu, chồng cũ bất ngờ ngẩng đầu, thất thố nhìn chằm chằm vào tôi.
Đến tận giờ anh ấy mới biết —
Mối tình đầu của tôi không phải là anh.
Ly hôn hai năm, đây là lần đầu tiên tôi và Chu Hằng cùng xuất hiện trên sóng truyền hình.
Năm đó chúng tôi bí mật kết hôn, rồi cũng lặng lẽ l///y hô///n.
Trên livestream, đám khán giả vẫn đang mê mẩn “đường hóa” couple Chu Hằng – Lâm Dao, tưởng rằng họ là mối tình đầu của nhau.
Bánh Dâu Tây Và Tự Do
Bánh Dâu Tây Và Tự Do
Bố mẹ thiên vị chị gái suốt cả đời.
Sau khi mở mắt lần nữa, tôi không muốn tranh giành gì nữa cả.
Chị muốn suất tuyển thẳng? Cho chị.
Chị muốn đề tài nghiên cứu của tôi? Cũng cho chị.
Chị muốn bạn trai tôi? Tất cả đều cho chị.
Ở kiếp này, tôi chỉ muốn sống yên ổn, sống thật tốt vì chính mình. Đã là con người, tôi chẳng có gì phải áy náy.