Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Bạch Y Trở Mình
Bạch Y Trở Mình
Bệnh viện mới có một y tá đến làm việc, tính cách ngây thơ, hiền lành, lúc nào cũng nghĩ cho bệnh nhân.
Khi bệnh nhân sốt ruột muốn về nhà, cô ấy liền chỉnh tốc độ truyền dịch lên mức tối đa.
Khi bệnh nhân đói bụng trước ca phẫu thuật, cô ấy lén lút cho họ uống sữa và ăn vặt.
Tôi nghiêm khắc quở trách, cô ấy chỉ vô tội biện minh rằng mình không đành lòng.
Ngay cả vị hôn phu của tôi cũng trách móc tôi ức hiếp người mới, trong lời nói tràn đầy sự che chở.
Sau đó, cô ta pha nhầm thuốc, dẫn đến cái chết của bệnh nhân.
Khi truy cứu trách nhiệm, cô ta giả mạo bảng kê thuốc, vu oan cho tôi kê sai thuốc.
Vị hôn phu của tôi còn phá hủy bản lưu trữ gốc, nói: “Nếu để người ta phát hiện ra, nửa đời còn lại của Dao Dao sẽ bị hủy hoại. Em gánh thay cô ấy một lần đi.”
Gia đình bệnh nhân vì quá phẫn nộ đã đâm tôi một nhát, tôi mang theo tuyệt vọng mà thê thảm chết đi.
Dã Hỏa Thiêu Đồng
Dã Hỏa Thiêu Đồng
Kỳ thi đại học kết thúc, cả lớp tổ chức chuyến du lịch tập thể. Nữ sinh chuyển trường thầm yêu cậu bạn thanh mai trúc mã chẳng may gặp h/ỏa h o/ạ.n trong lúc đang tắ/m, bị m/ắc kẹt trong phòng tắm, hoảng loạn cầu cứu người ấy.
Cậu bạn lập tức lao đi cứu cô, bất chấp nguy hiểm.
Tôi vội vàng cản lại, nói bằng giọng thành thật:
“Lử/a lớn quá, cậu sẽ gặp ngu/y hiểm đấy! Tôi đã gọi lính cứu hỏa rồi.”
Cậu ấy ngừng lại, không xông vào nữa.
Cuối cùng, nữ sinh kia được lính cứu hỏa đưa ra ngoài trong tình trạng không mảnh vải che thân. Cô ta không những không cảm ơn mà còn òa khóc, tố cáo rằng danh tiết của mình đã bị phá hủy.
Cô ta gọi cậu ấy tới từ biệt:
“Giang Dự Bạch, kiếp sau em sẽ yêu anh bằng một trái tim trong sạch. Anh nhất định phải chờ em.”
Tự cho rằng bản thân bị sỉ nhụ/c, cô n h//ả.y lầu 44.
Mười năm sau, tôi lâm bồn nguy kịch. Cậu ấy lại nhất quyết không ký vào giấy cam đoan mổ lấy con.
“Đây là cái giá cô phải trả cho Diêu Diêu. Đều do cô cản tôi lúc đó, nếu không thì người ch .t đã là cô!”
Tôi ch .t cùng đứa con trong bụ/ng.
Cậu ấy, lại vì cô gái kia mà oán hận tôi suốt 10 năm.
Thế nên, khi quay lại một lần nữa, tôi quyết định thay đổi.
Tôi không cản cậu ấy nữa. Khi cậu ấy lao vào biển lửa cứu người, tôi còn chu đáo giúp hai người họ… đóng cửa lại.
Đã Cạn Tình Thì Cạn Luôn Đường Lui
Đã Cạn Tình Thì Cạn Luôn Đường Lui
Tết Đoan Ngọ, chồng tôi bắt tôi một cô lễ tân nhỏ nhoi chuẩn bị quà tặng cho nhân viên và khách hàng.
Tôi đã dốc hết tâm sức để chuẩn bị những món quà ấy.
Nhưng thư ký của anh ta, Thu Nguyệt, lại ngang nhiên chỉ trích tôi trước mặt mọi người, nói rằng quà tôi chuẩn bị không có chút thành ý nào, thậm chí còn yêu cầu chồng tôi sa thải tôi.
Tôi khẽ mỉm cười với cô ta:
“Chủ tịch Lâm sẽ không bao giờ sa thải tôi đâu.”
Thu Nguyệt cười nhạt, liếc tôi đầy giễu cợt rồi gọi điện cho chồng tôi ngay trước mặt tôi.
Khi tôi đang chuẩn bị xem trò hề của Thu Nguyệt, thì giọng nói lạnh lẽo, vô tình của chồng tôi vang lên từ đầu dây bên kia:
“Chuyện nhỏ như vậy, Thu Nguyệt em cứ tự quyết định đi.”
Tôi sững sờ đến mức nghẹn lời:
“Lâm Phi, anh thật sự muốn đuổi việc tôi sao?”
….
Theo Anh, Em Chọn Bắc Đại
Theo Anh, Em Chọn Bắc Đại
Khi đăng ký nguyện vọng đại học, tôi đã từ chối lời mời nhập học của Thanh Hoa mà chọn Bắc Đại.
Lý do rất đơn giản: vì người tôi yêu qua mạng học ở đó.
Sau khi xác nhận nguyện vọng xong, người kia nhắn tin cho tôi:
“Vừa nãy có bạn thí sinh được 712 điểm từ chối thư mời nhập học bên trường tôi đấy.”
712 à?
Trùng hợp ghê, đúng bằng điểm của tôi luôn.
Tôi đang định an ủi vài câu thì người kia lại nhắn tiếp:
“Nếu là em, chắc chắn em sẽ giữ lời hứa và chọn Thanh Hoa, đúng không?”
???
Thanh Hoa?!
Chẳng phải anh bảo học Bắc Đại à?!
Từ Giờ, Không Ai Bắt Nạt Con Nữa
Từ Giờ, Không Ai Bắt Nạt Con Nữa
Ba tôi là phản diện đã ph/á sả/n. Năm nghèo nhất, ông định “xuống biển”.
Trước khi đi, ông để tôi lại căn phòng trọ rách nát, dặn dò:
“Yên Yên à, ba đi tìm chỗ dựa to để nuôi con. Con chờ ba nhé.”
Nhưng tôi chờ ba ba suốt ba ngày. Đến khi sắp ch .t đói, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên dòng chữ phụ đề:
【Phản diện bị t a.i n/ạ/n giao thông, hiện đang hôn mê bất tỉnh. Đứa nhỏ này chắc sắp ch .t đói rồi. Đây chính là con gái của hắn và nữ phụ á/c đ/ộc.】
【Không trách nữ phụ ác độc được, lúc sinh con, ba mẹ cô ta lừa rằng đứa bé đã ch .t lưu nên cô ta không hề biết đến sự tồn tại của con mình.】
【Cô ấy còn nhận nuôi một đứa bé khác, dồn hết tình yêu làm mẹ cho đứa đó. Đứa nhỏ này khi đi tìm ba, suýt bị bọn buôn người b/ắt c//ó c, đúng lúc lại lướt qua mẹ ruột của mình.】
Khi bọn buôn người dụ tôi đi, tôi chạy thẳng tới ôm chặt chân cô ấy.
“Mẹ ơi! Cứu con!”
Tiệc Mừng Không Mời Cha
Tiệc Mừng Không Mời Cha
Cháu trai đậu đại học với thành tích vượt ngoài mong đợi, mẹ nói muốn tổ chức tiệc mừng ở nhà hàng do tôi làm chủ.
Sau khi bàn bạc với chồng, vợ chồng tôi quyết định chỉ lấy giá gốc.
Trong quá trình đặt thực đơn, tôi cũng đã xác nhận kỹ giá từng món ăn, rượu bia với chị dâu.
Nhưng đến khi tiệc mừng kết thúc suôn sẻ, mẹ lại chặn chị dâu đang rút ví:
“Vân Vân nó nói rồi, tiệc mừng cháu đậu đại học này là cô nó bao hết. Con đừng khách sáo.”
Tiếng thông báo “Khách hàng đã hủy thanh toán” vang lên như tiếng sét bên tai tôi.
Tôi không tin nổi, nghẹn họng:
“Anh chị có nhiều khách, đãi tận ba mươi bàn, mà anh cả lại sĩ diện, đặt toàn món tốt.
Chỉ tính giá gốc cũng phải một triệu rưỡi một bàn, ba mươi bàn là bốn mươi lăm triệu rồi.”
“Nhà em làm ăn buôn bán, không cần kiếm lời của anh chị, nhưng ít nhất cũng không thể lỗ vốn chứ?”
Hồi Kết Của Kẻ Thứ Ba
Hồi Kết Của Kẻ Thứ Ba
Khi Lâm Nguyệt Trì xuất hiện trong lễ đính hôn của tôi và Giang Tiện và mặc chiếc váy cùng dòng thiết kế với tôi.
Tôi đã biết, cuộc hôn nhân giữa tôi và Giang Tiện sẽ không thể thành.
Con gái của tiểu tam từng cướp bố tôi từ tay mẹ tôi như cô ta sẽ giống như mẹ mình, cũng sẽ cướp Giang Tiện từ tay tôi.
Nhưng tôi tuyệt đối không để cô ta đạt được mục đích.
Tôi đã tự tay phá tan lễ đính hôn mà mình dày công chuẩn bị.
Nhanh chóng rời khỏi thành phố A.
Chị đây không chơi nữa.
Cậu Em Trai Cưng Của Chị
Cậu Em Trai Cưng Của Chị
Năm thứ 6 sau khi kết hôn, chồng tôi tặng tôi một đôi giày cao gót không vừa chân.
Tôi không nói gì, lặng lẽ nhận lấy.
Năm thứ 7, anh ta lại tặng tôi một bộ n/ội y g/ợi c.ả m, cũng chẳng đúng size.
Tôi cũng chẳng buông một lời.
Trong buổi tiệc cùng bạn bè, tôi tình cờ nghe thấy anh ta nói chuyện với đám bạn:
“Lâu vậy rồi mà vợ mày vẫn chưa phát hiện gì à?”
Anh ta cười bất đắc dĩ:
“Cô ta ngu lắm, nếu là Y Y thì đã làm ầm lên rồi.”
Hôm sau, sinh nhật tôi, anh ta ôm một bó hoa hồng 99 đóa đứng chờ cả đêm ở nhà hàng.
Đến khi gọi điện, người nghe máy lại là một giọng nam lười biếng:
“Chị ấy vừa ngủ rồi, có chuyện gì không?”
Mỹ Nhân kinh thành thập niên 90
Văn án
Sinh ra đã có hộ khẩu ở kinh thành, dung mạo như hoa trong ngõ nhỏ. Theo đuổi Từ Mộng, ngay cả mấy cậu bé trong hẻm cũng có thể xếp thành một hàng dài. Thế nhưng bước ngoặt vận mệnh lại đến đúng năm nàng thi đại học.
Thi trượt, mẹ bất ngờ qua đời, công việc thì vấp trắc trở khắp nơi...
Mãi đến trước khi lìa đời nàng mới biết: giấy báo trúng tuyển đã bị người ta lấy mất, tiền đền bù giải tỏa nhà cũ cũng bị cướp đoạt, ngay cả cái chết của mẹ cũng đầy nghi hoặc. Có người đã mạo danh nàng, cả đời sống thuận buồm xuôi gió, còn nàng thì ôm hận mà chết.
Mở mắt ra lần nữa, Từ Mộng trở về con ngõ quen thuộc, căn tứ hợp viện rách nát, hàng xóm ồn ào náo nhiệt. Nhìn tờ lịch treo tường in rõ con số 1990, nàng đã quay lại mùa hè trước kỳ thi đại học một năm.
Lần này, Từ Mộng nắm tay mẹ bước ra khỏi cánh cửa nhà ấy…
---
Tag: Làm ruộng văn · Xuyên thư · Sảng văn · Niên đại văn · Nhẹ nhàng
Vai chính: Từ Mộng, Hàn Quý Minh
Một câu tóm tắt: Chính văn đã hoàn.
Thông điệp: Luôn tích cực, hướng về phía trước.
---
Sổ Tay Đen Tối Nuôi Béo Ngạo Kiều
Tôi là một streamer ăn uống chưa bao giờ nôn ói.
Khi đang livestream, có người điên cuồng tặng một trăm quà Carnival chỉ để được tận mắt xem tôi ăn một lần.
Sau khi đến nơi, tôi lại phát hiện không chỉ có mỗi dì ấy mà còn có một anh chàng đẹp trai, mặt mũi trắng bệch, đặc biệt gầy gò.
Dì xinh đẹp rút ra một phong bao lì xì dày cộp.
“Cháu mà khiến nó ăn được một miếng, một vạn này là của cháu.”
Hóa ra trên đời này còn có chứng biếng ăn nghiêm trọng sao?
Tôi ung dung ăn sạch cả bàn thức ăn.
Cuối cùng tôi liếm môi, mắt thèm thuồng nhìn miếng bít tết trước mặt anh.
“Tôi, tôi vẫn chưa no, nếu cậu không ăn, có thể cho tôi không...?”
Đồng tử anh run rẩy, bàn tay xương xẩu rõ ràng lập tức ấn chặt đĩa.