Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Thời Gian Của Anh Và Em
Lâm Thiển từng nghĩ, người đàn ông mình mong muốn phải là người tuấn tú, mạnh mẽ, trong thương trường có thể hô mưa gọi gió, khiến cô phải ngước nhìn.
Thế nhưng khi thật sự gặp được người phù hợp, cô mới nhận ra mình lại yêu đến say đắm sự lạnh nhạt, trầm lặng, kiên nghị và trung thành của anh.
Yêu đến mức nguyện cùng anh kề vai sát cánh trong thương trường đầy phong ba bão táp, sống trọn tuổi thanh xuân, không hỏi tương lai.
Một cuộc gặp gỡ nhẹ nhàng như dòng nước đã tạo nên giữa anh và cô, khoảng thời gian nghiêng thành đẹp đẽ và rung động lòng người nhất.
Dã Tâm Của Cô Ấy
Dã Tâm Của Cô Ấy
Tôi là thiên kim thật bị bảo mẫu cố tình đánh tráo.
Từ nhỏ, tôi lớn lên trong một ổ tội phạm ở tầng lớp thấp kém, nơi tôi chứng kiến gần như mọi mặt tối trên đời.
Khi trở về nhà bố mẹ ruột, luôn có người bảo tôi phải nhường nhịn cô em gái giả mạo, đừng tranh giành tình cảm với cô ta.
Nhưng họ không biết rằng, những thứ tình cảm hời hợt đó không bao giờ đủ để thỏa mãn dã tâm của tôi.
Ánh Sáng Trở Về
Ánh Sáng Trở Về
Ngày nhận nuôi ở cô nhi viện, tất cả những đứa trẻ đều được chọn đi, chỉ còn mình tôi m/ù lòa co ro trong góc.
Viện trưởng liền giới thiệu tôi cho một gia đình giàu có nhất thành phố.
“Đứa bé này ngoài việc mắt không nhìn thấy thì cái gì cũng tốt, ngoan ngoãn, hiểu chuyện.”
Nhưng vợ chồng nhà giàu vẫn lắc đầu.
“Thôi, chúng tôi không muốn nhận con có tật.”
Bà nội viện trưởng xoa đầu tôi, dịu giọng:
“Không sao đâu, Nam Nam, con ở lại đây, bà nuôi con cả đời.”
Tôi níu chặt vạt áo bà, cắn môi không nói gì.
Ngay lúc ấy, một viên kẹo cứng được nhét vào lòng bàn tay tôi.
Tiếp đó, giọng nói lắp bắp vang lên:
“Cho… cho cậu… kẹo.”
Trước mắt tôi đột nhiên trôi qua vài dòng chữ sáng rực như đạn màn:
【Tôi không nhìn nhầm chứ? Nam chính vậy mà mở miệng nói chuyện rồi!】
【Từ sau tai nạn năm 5 tuổi, cậu ấy chưa từng cất tiếng! Vậy mà vì nữ chính lại nói ra!】
Rồi một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy tay tôi.
“Con… con muốn em ấy.”
“Làm… làm em gái con.”
Thập Niên 70: Quân Tẩu Trùng Sinh Mang Theo Không Gian Làm Giàu
Kiếp trước, Tô Nhiễm Nhiễm ngu ngơ mà bỏ lỡ người đàn ông hết lòng yêu thương cô. Đến khi anh vì cứu cô mà chết oan trong trận đại hồng thủy, hình bóng anh cứ day dứt, ám ảnh cô mãi trong từng giấc ngủ chập chờn.
Ông trời thương tình, ban cho cô một cơ hội làm lại từ đầu. Trở về ngày anh đề nghị ly hôn, Tô Nhiễm Nhiễm ôm lấy giọt máu của anh trong bụng, mang theo không gian Linh Tuyền thần bí quý giá, quyết tâm sửa chữa mọi lỗi lầm.
Kiếp này, cô sẽ không bao giờ buông tay. Cùng chồng về hải đảo xa xôi, cùng nhau vượt qua gian khó, chăn nuôi, cày cấy, tích lũy của cải… và quan trọng nhất là trân trọng tình sâu nghĩa nặng mà kiếp trước cô đã vô tình đánh mất.
Còn Thẩm Hạ – người đàn ông ít nói, chất phác – nay lại được người vợ bé nhỏ chủ động nũng nịu, ôm ấp hôn anh. Trong lòng anh vừa hoang mang vừa hạnh phúc, chỉ còn biết nuốt nước bọt, ghìm nén cảm xúc mà xác nhận:
“Nhiễm Nhiễm, em đã suy nghĩ tường tận rồi chứ? Về sau này… chẳng còn cơ hội nào để hai ta ly hôn đâu đấy.”
Và đáp lại anh, là nụ cười dịu dàng cùng tình yêu thiết tha, bỏng cháy, điều mà anh vẫn hằng mong đợi.
✨ Một câu chuyện ngọt ngào, ân ái, vừa có không gian thần bí, vừa có người quân nhân kiên cường sắt đá cùng cô vợ hiền thục mà vẫn mạnh mẽ.
SAU KHI CƯỠNG ÉP GỌI ĐẠI THẦN LÀ CHỒNG
Tôi đã kiên trì gọi nam thần là "chồng" trên mạng suốt 30 ngày, nhưng anh ấy cứ lạnh nhạt chẳng thèm đoái hoài.
Đến ngày thứ 31, tôi mới phát hiện mình đã gửi nhầm người.
Thì ra bấy lâu nay, tôi vẫn luôn nhắn tin cho người bạn cùng phòng lạnh lùng của anh ấy.
Và lúc này, đột nhiên anh ta hồi âm:【Ừ.】
【Sao thế?】
Dụ Dỗ Ông Xã Máu Lạnh
Cuộc đời Hứa Thanh Vi vốn được sắp đặt để trở thành vợ của "thái tử" Cố Hoành lại bỗng chốc vỡ tan thành từng mảnh.
Sau ba tháng tận tụy chăm sóc anh sau tai nạn, sau đêm đầu tiên họ thuộc về nhau thì tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự sỉ nhục và một câu nói lạnh lùng: "Hủy bỏ hôn ước!"
Ba năm sau, bi kịch ập đến gia tộc. Hứa Thanh Vi buộc phải trở về, không còn là tiểu thư ngây thơ ngày. Đối mặt với nguy cơ phá sản của gia đình, cô bị ép vào một cuộc hôn nhân sắp đặt với một người đàn ông xa lạ, trở thành quân cờ trong một ván bài danh lợi mà cô không có quyền lựa chọn.
Trọng Sinh Lần Này, Tôi Chỉ Sống Cho Mình
Tôi bị chính chị ruột hãm hại đến mất mạng.
Bạn trai cũ sau đó lại cưới chị ta, còn sinh một đứa con gái để gọi là “tưởng nhớ tôi”.
Bọn họ thậm chí còn đưa cả cha mẹ đến trước mộ, thay tôi “rộng lượng bỏ qua” cho tất cả lỗi lầm của chị ta.
Xin lỗi, trò kịch giả tạo này là muốn diễn cho ai xem vậy?
Tôi lơ lửng trên cao, bật cười khinh miệt.
Rồi… tôi quay lại một lần nữa.
Quay về đúng khoảnh khắc bữa cơm tất niên giữa hai nhà Giản – Lục.
Cô Vợ Gợi Cảm Khiến Bác Sĩ Khương Mất Kiểm Soát
Bạch Y Đình nằm bất tỉnh trong bệnh viện, sống chết chưa rõ… Trong khi đó, vị hôn phu của cô – Hà Diệc Văn – lại thản nhiên vui vẻ ngoại tình, ôm người khác trong lúc cô còn đang vật lộn giữa ranh giới sống – chết.
Khi rơi vào cảnh khốn đốn, xấu hổ nhất, cô lại tình cờ đụng mặt người đàn ông từng là vết thương sâu nhất trong lòng – Khương Minh Hiên.
Cô chưa kịp đứng vững đã bị anh chế nhạo, cười cợt vì quá khứ, còn kéo cô vào bãi đỗ xe ép buộc phải “nhận sai”.
Mà sai lầm lớn nhất đời cô, chính là "ăn sạch" người ta rồi còn dám bỏ trốn không một lời từ biệt.
“Nam thần bệnh viện? Nam thần cái quái gì! Rõ ràng là một tên lưu manh bá đạo, hễ gặp là tôi lại gặp xui!”
Nhiều năm sau, bé con Khương Vận Ninh tò mò hỏi:
“Mami ơi, mami làm sao mà cua được daddy thế ạ?”
Bạch Y Đình nhếch môi, nhẹ nhàng đáp:
“Daddy của con là kiểu… ‘mua một tặng một’, tự mình đưa tới tận cửa, mẹ còn chưa kịp từ chối.”
Cái Giá Của Đêm Hoan Lạc
Đêm đó tôi dự tiệc của người mẫu nam, tin đồn về tôi với nhóm thanh niên trẻ nhanh chóng lan truyền.
Vừa xuống máy bay, anh đã đến đưa tôi về "xử lý" ngay trong đêm:
"Anh ngoài kia vất vả kiếm sống mà em ở đây tổ chức Lễ hội té nước lớn với mấy gã đàn ông khác sao?"
Người Lính Của Tôi
Hôm ấy, tôi say mèm, lên chuyến tàu cao tốc và vấp ngay phải một toán "anh lính quân đội".
Trong cơn say khướt, tôi nhào tới túm lấy tay người có vẻ là chỉ huy, vừa mếu máo vừa gào:
"Chú ơi, đến bao giờ thì nhà nước mới chịu phát người yêu cho cháu ạ?!"
Chú ta tiện miệng chỉ bừa một người:
"Trần Hoài, bước ra!"