Linh Dị
Truyện có yếu tố huyền bí, ma quái, siêu nhiên. Nội dung thường tạo cảm giác rùng rợn, hồi hộp, xen lẫn tò mò. Người đọc sẽ theo chân nhân vật để khám phá những bí mật ẩn giấu đằng sau thế giới vô hình.
Truyện mới cập nhật
“Chưởng Môn Giữa Phồn Hoa”
Văn án 1:
Lâm Uyển nhận chức chưởng môn của một môn phái lụi bại, được tặng kèm hai đồ đệ. Đồ đệ lớn là thiếu niên đẹp trai cao to thơm như hàng mẫu bước ra từ tranh sơn dầu, đồ đệ nhỏ là một cậu nhóc đáng yêu mỗi bữa phải ăn mười lăm ký thức ăn (xạo đó).
Cách vách có hàng xóm siêu giàu, thơm phưng phức.
Cuộc sống ở thành phố lớn áp lực nặng nề, hiện giờ cửa vào làm đạo sĩ là phải có bằng cấp nghiên cứu sinh, giỏi ngoại ngữ, trình độ nghiệp vụ cao.
Lâm Uyển làm người thừa kế sót lại của tư tưởng phong kiến, truyền thống cặn bã trong mắt mọi người đã tìm được nghề thích hợp với mình nhất: Đạo sĩ trừ tà!!!
Văn án 2:
Đạo quan trên núi Du lạnh lẽo ít hương khói không biết từ khi nào bỗng nườm nượp khách hành hương.
Đạo diễn: Được đại sư chỉ điểm tôi mới thuận lợi quay phim, công của đại sư siêu lớn!
Cư dân mạng: Hiệu ứng kinh dị này đỉnh thật nha, không hề giả trân chút xíu nào luôn, cái này là tổ chế tác đặc biệt dành riêng cho đạo quan núi Du à?
Bầy quỷ nô ɭệ: Làm ơn tôn trọng thành quả lao động thức trắng đêm của người ta giùm, xin cảm ơn! Mấy người mới là hiệu ứng, cả nhà mấy người đều là hiệu ứng! Ăn nói lung tung coi chừng ta lần theo internet đến tìm ngươi nhé!
Anh hùng bàn phím: Nhắc nhở của người từng trải, nói xấu đạo quan sẽ bị rớt ví tiền, bị bồ đá, mỗi đêm không ngủ ngon! Chuồn thôi!
(*) Trong truyện khi nhân vật đối thoại, người – người xưng hô như bình thường, người – quỷ/thần/ma xưng hô: ta-ngươi/ ta-mi/ mày-tao (tùy ngữ cảnh) Nói ngắn gọn là vì các bên đó không phải con người, xưng hô sẽ không dựa theo tuổi, mối quan hệ xã hội như loài người.
Bảo Vệ Quốc Sư Đại Nhân
Tiểu thuyết gốc phim “Minh Nguyệt Thương Mang” do Bành Tiểu Nhiễm, Trịnh Nghiệp Thành, Đổng Tư Thành và Dương Hật Tử đóng chính.
Nội dung:
Nữ chính vô tình xuyên vào cơ thể Phùng Diệu Quân một công chúa mất nước, trời xui đất khiến đồng mệnh tương liên với quốc sư nước địch Vân Nhai, sau đó hai người từ đối địch dần rơi vào lưới tình lúc nào không hay.
Giới thiệu vắn tắt:
Nếu như bọn họ cũng có vòng bạn bè——
Đại ma vương: Cột buồm và mái chèo tan thành mây khói, thiên hạ này đúng như ta mong muốn. [Bản Đồ Ngàn Dặm Giang Sơn.jpg]
Phùng Diệu Quân: Nhiệm vụ hàng ngày “Cản trở oan gia xưng bá thiên hạ” hoàn thành (1/1), hôm nay lại vui vẻ sống sót, ngày mai cũng phải tiếp tục cố gắng bảo trụ cái mạng nhỏ của oan gia, bảo vệ mạng hắn chính là bảo vệ mạng ta.
Văn phòng ma ám
Một nơi tưởng văn minh, nhân đạo nhưng lại thối nát, tệ hại. Họ xem con người là thứ để chà đạp, làm thú tiêu khiển. Nơi đạo đức là thứ rẻ mạt. Vốn dĩ ma quỷ không đáng sợ bằng lòng người.
Tiếng kêu cứu trong âm nhạc trước khi sinh
Vợ tôi mỗi tối trước khi ngủ đều phải nghe một chút nhạc thai giáo.
Có một lần, khi đang nghe, cô ấy bỗng sững người lại.
“Chồng à, anh có nghe thấy trong đoạn nhạc này như có tiếng trẻ con kêu cứu không?”
Nhưng tôi chẳng nghe thấy gì cả.
Tôi nghĩ chắc do áp lực tinh thần khi mang thai khiến cô ấy bị ảo thính.
Cho đến cái đêm vợ tôi mất cả hai mẹ con, tôi nghe rõ ràng tiếng nhạc thai giáo tự động vang lên.
Pha lẫn trong đó là tiếng trẻ con không ngừng khóc lóc kêu cứu.
“Cứu con với… ba ơi cứu con với…”
Một cô con gái thực sự có thể nhìn thấy ma
Vợ tôi mỗi tối trước khi ngủ đều phải nghe một chút nhạc thai giáo.
Có một lần, khi đang nghe, cô ấy bỗng sững người lại.
“Chồng à, anh có nghe thấy trong đoạn nhạc này như có tiếng trẻ con kêu cứu không?”
Nhưng tôi chẳng nghe thấy gì cả.
Tôi nghĩ chắc do áp lực tinh thần khi mang thai khiến cô ấy bị ảo thính.
Cho đến cái đêm vợ tôi mất cả hai mẹ con, tôi nghe rõ ràng tiếng nhạc thai giáo tự động vang lên.
Pha lẫn trong đó là tiếng trẻ con không ngừng khóc lóc kêu cứu.
“Cứu con với… ba ơi cứu con với…”
Livestream bói toán! Tôi kết nối được với Tần Thủy Hoàng
Livestream bói toán, tôi kết nối được với Tần Thủy Hoàng.
“Hắn muốn biết, Đại Tần của hắn sau này thế nào?” hắn hỏi.
Tôi mở sách sử.
“Sau khi ngài qua đời, Triệu Cao liên kết với Lý Tư lập Hồ Hợi lên ngôi, ép công tử Phù Tô tự sát.
Một năm sau khi ngài mất, thiên hạ đại loạn, Lưu Bang và Hạng Vũ khởi binh chống Tần.
Ba năm sau khi ngài mất, triều Tần diệt vong.”
Tần Thủy Hoàng càng nghe càng tức, giơ tay tát Hồ Hợi đang nghịch đất sét hai cái trời giáng.
“Xem ngươi làm ra cái trò gì đây!”
Người Mù Gặp Sát Nhân
Tôi là một người mù, cũng là người sống sót duy nhất trong một vụ án giết người hàng loạt.
Cảnh sát cảnh báo hung thủ rất có thể sẽ quay lại tìm tôi.
Tôi lặng lẽ cúp máy.
Bởi vì… hắn đang đứng sau lưng tôi.
Hắn bắt chước thói quen của bạn trai, cởi áo ngủ của tôi, vuốt ve cơ thể tôi.
“Không nhìn thấy, có phải càng kích thích không?”
Livestream bán vàng mã 2: Vong linh bị mắc kẹt
Vì để trả nợ, tôi livestream bán đồ tang lễ, chuyên làm giấy thủ công, cam kết giao tận tay người thân đã khuất một đối một.
Một bà mẹ bỉm sữa kết nối với tôi, vung tay chi hàng lớn mua giấy vàng mã, nhưng người nhận lại là… chính cô ấy.
“Bác sĩ nói tôi sống không quá một tháng nữa.”
“Tôi muốn chuẩn bị trước cho mình chút đồ dùng dưới đó.”
Nhưng tôi thấy có gì đó không ổn.
Bởi vì trong sổ sinh tử của cô ấy, rõ ràng ghi sống thọ đến trăm tuổi mà!
Hoa Mộc Lan
Tôi mở một kênh livestream bói toán.
Một khán giả nước ngoài vào nhờ:
“Đại sư, ngài có thể xem giúp tôi được không? Không biết nhà tôi có chuyện gì không…”
“Mẹ tôi hôm qua đột ngột đòi tôi chuyển 200 nghìn tệ, rồi từ đó không liên lạc được nữa!”
Tôi mím môi, nhẹ nhàng nói:
“Đúng là có chuyện… nhưng là chuyện vui.”
“Chúc mừng, em trai cậu sắp lấy vợ rồi, lễ hỏi 200 nghìn.”
Đặt Đồ Ăn
Tôi livestream giám định bảo vật, kết nối được với một kênh mukbang, hắn đưa cho tôi một khúc xương đã gặm gần hết, bảo tôi đoán xem là xương của con gì.
Tôi hoảng hốt.
“Đó là sụn cổ của người chết, cậu lấy ở đâu ra vậy?”
Người mukbang luống cuống.
“Sao có thể chứ? Đây là đồ ăn tôi đặt giao tận nơi mà.”
Tôi hỏi địa chỉ quán ăn, hắn lại nói quên mất rồi, cho đến năm phút sau, có người gõ cửa phòng tôi.
“Xin chào, đồ ăn của bạn tới rồi.”
Nhưng rõ ràng tôi đâu có đặt đồ ăn.