Trả Thù
Trả thù tập trung vào việc nhân vật chính khiến kẻ ác phải trả giá.
Truyện mới cập nhật
Ngã Kiến Thanh Sơn
Đêm trước khi gả vào phủ Thái tử, phụ thân dẫn về một cô con gái khác, là đứa trẻ do ngoại thất sinh ra.
"Nhan sắc của muội muội con nghiêng nước nghiêng thành, đẹp hơn con rất nhiều. Có nàng ấy theo con gả vào phủ Thái tử, chắc chắn có thể giúp con giữ vững ân sủng."
Ta chỉ cảm thấy buồn cười.
Ta chính là kẻ thù giết mẫu thân nàng, làm sao nàng có thể giúp ta giữ vững ân sủng?
Quả nhiên, đến ngày đại hôn, nàng mặc một bộ váy trắng tinh khôi nhưng đầy quyến rũ đứng bên cạnh ta, thu hút mọi ánh nhìn.
Ngoại trừ ánh mắt của phu quân ta – Thái tử điện hạ.
...
Tín Vật Này, Ta Thay Mẫu Thân Trả Lại Cho Ngươi
Năm mười ba tuổi, ta dùng chính bản thân mình để đổi lấy một bát canh gà.
Kể từ đó, ta biết rằng bản thân mình sinh ra là để ăn bát canh này.
Ta dùng nó để đổi lấy từng cái đầu người một.
1.
Trước khi qua đời, mẫu thân ta vẫn luôn nhắc mãi về mong ước được uống một bát canh gà nóng hổi, nhưng trong túi ta lúc ấy chỉ có nửa chiếc bánh màn thầu xin được sau nhiều ngày lang thang làm ăn mày.
Mẫu thân đã không còn tỉnh táo nữa, ta không biết bà có thể cầm cự được bao lâu. Ta muốn thực hiện tâm nguyện của bà.
Thế là ta đánh liều bước vào một quán cơm nhỏ đầy dầu mỡ, hy vọng ông chủ quán có thể bố thí cho ta một bát canh gà.
Chủ quán là một gã đàn ông trung niên, tầm vóc trung bình, dáng người hơi phát tướng.
Ông ta mỉm cười, khuôn mặt đầy vẻ hiền từ dẫn ta vào sân sau, chỉ vào một con gà và nói: "Chỉ cần ngươi cởi đồ, con gà này là của ngươi."
...
Hậu Duệ Tướng Thuật Sư
Nhà ta vốn mang dòng máu của gia tộc tinh thông thuật xem tướng, có thể nhìn thấu sinh tử vô thường.
Đại tỷ có thể phân biệt thiện ác của con người, Nhị tỷ đoán được tuổi thọ của người khác, còn ta lại có khả năng nhìn thấy cách mà người ta sẽ chết.
Chỉ có Tứ muội là kẻ được nhặt về, chẳng có tài năng gì, suốt ngày chỉ biết ôm chân ta.
Sau khi phụ thân qua đời, Hoàng Đế ban hôn cho chúng ta.
Trong đại điện chọn phu quân, Đại tỷ và Nhị tỷ lần lượt chọn Hoàng thúc và Thái Tử, chỉ còn lại Thừa tướng và Tướng quân.
Tứ muội quỳ xuống cầu xin ta, muốn ta nói cho nàng biết ai sẽ có kết cục tốt đẹp nhất.
Ta chỉ về phía Thừa tướng.
Thế nhưng Tứ muội lại không tin lời ta, vội vàng chọn vị Tướng quân trẻ tuổi mà nàng yêu thích – người vốn dành tình cảm cho ta.
Nàng tự cho mình là thông minh, nghĩ rằng ta cố tình che giấu sự thật.
Nhưng nàng nào hay biết, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta đã thấy được rằng nàng sẽ chết trong tay ta.
...
Giả Thiên Kim
Kiếp trước, sau khi được đón về nhà họ Thẩm, tôi luôn sống dưới sự chèn ép và những mưu kế thâm độc của Thẩm Thiên Thiên, cô thiên kim giả khéo léo nhưng đầy thủ đoạn.
Cô ta nhanh mồm dẻo miệng, nghệ thuật trà xanh xuất sắc, khiến ai cũng khen ngợi.
Còn tôi thì chẳng thể tranh cãi lại, cuối cùng chỉ có thể ôm nỗi ấm ức mà chết oan.
Sau khi sống lại, tôi quyết định: thôi thì giả câm luôn cho khỏe.
Dù cô ta có nói gì, tôi cũng chỉ đáp: "A ba, a ba."
Nhưng không ngờ từ lúc đó, người bị cả thiên hạ chỉ trích lại là cô ta.
Mọi người đều cho rằng cô ta quá ác độc, đi bắt nạt một người câm.
Kể từ đó, Thẩm Thiên Thiên trở thành đối tượng bị cả xã hội phê phán, làm gì cũng bị đánh giá về đạo đức.
Còn tôi? Tôi chỉ ngồi một góc, cười đến đau cả bụng: "A ba, a ba."
...
Tiến Vào Thâm Cung
Phụ thân ấn đầu ta xuống nước, kỳ cọ liên tục cho đến khi lộ ra một gương mặt trắng trẻo xinh đẹp.
Quay đầu lại, ông tát mạnh vào mặt di nương:
"Rõ ràng con gái ta xinh đẹp thế này, ngươi che giấu làm gì chứ?"
Từ đó, ông dốc toàn lực biến ta thành một con chim hoàng yến kiều diễm nhất.
"Chờ khi con được Đông Cung sủng ái, mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này đều sẽ thuộc về con."
Nhưng đến ngày Thái tử định nạp ta làm thiếp, ta hờ hững nói:
"Bây giờ thiếp đã không còn trong sạch, điện hạ thực sự không bận lòng sao?"
Phụ thân ta không hay biết rằng, trước khi gặp Thái tử, ta đã qua lại với một người mà ngay cả Thái tử cũng không dám đắc tội.
...
Diệp Quân Nương
Kiếp trước, Hầu phủ lâm vào cảnh bần cùng khốn khổ, ta mang theo cả gia tài, không ngại gian khó mà đến giúp đỡ, một lòng chờ đợi công tử Hầu phủ đến rước ta về làm thê.
Nhưng một năm sau, thi thể ta bị ném vào bãi tha ma, xương cốt còn chưa lạnh mà vị hôn phu đã mang nửa phần hồi môn của ta, đường hoàng đến cầu hôn Quận chúa. Lễ vật đính hôn những một trăm hai mươi tám gánh, khiến người người đều phải trầm trồ.
Thiên hạ cười nhạo, bảo ta chết là đáng!
Một nữ thương nhân hèn kém, lại dám vọng tưởng trở thành bình thê của Thế tử nhà họ Trịnh.
Quý phu nhân của Hầu phủ khi nghe nhắc đến tên ta, chẳng khác gì ngửi thấy mùi ô uế. Bà ta phẩy nhẹ chiếc quạt tròn bằng ngọc bích như xua đuổi lũ ruồi nhặng, ánh mắt đầy vẻ chán ghét, không thèm che giấu.
Nhưng ông trời thương xót, ngay tại khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, ta đã được sống lại.
...
Thôn Bán Quỷ
Quý phi dùng trăm phương ngàn kế vì muốn sinh ra một nam hài, nàng ta toan dùng kế "ly miêu tráo Thái tử" để giành lại ân sủng.
Ngày lâm bồn, nàng sai người đến một ngôi làng hẻo lánh, sát hại một đôi phu thê trẻ, cướp đi đứa bé sơ sinh còn nằm trong tã lót.
Ta may mắn trốn trong chum gạo, thoát khỏi một kiếp nạn.
Nhưng nàng không hề biết, ngôi làng ấy được gọi là thôn Bán Quỷ.
Người dân trong làng khi bước sang tuổi năm mươi, sẽ bắt đầu "cải lão hoàn đồng”, trẻ lại như thuở thiếu thời.
Và đứa trẻ mà nàng sai người mang đi, chính là... thái gia gia (cụ cố) của ta.
...
Kế Hoạch Loại Bỏ Chị Gái Trà Xanh
Khi tôi và Lâm Thi Nhụy vừa chào đời, chúng tôi đã bị tráo đổi.
Cô ấy trở thành thiên kim tiểu thư thật sự, còn tôi thì bị vứt vào thùng rác.
Năm tôi 17 tuổi, tôi được đón trở về nhà, nhưng cả gia đình vẫn cưng chiều cô ấy như trước.
Cô ta hất mặt, cười nhạt: "Thiên kim tiểu thư thật thì sao chứ? Ba mẹ và anh trai đều đứng về phía tôi. Chỉ cần tôi muốn, cô sẽ bị đuổi khỏi nhà bất cứ lúc nào."
Tôi mỉm cười nhạt: "Sống lại một đời, cô nghĩ tôi không có chút tiến bộ nào sao?"
...
Hữu Trinh
Khi ta mang thai, Lục Hành An lại đi nuôi một ngoại thất.
Hắn bảo đó chỉ là thứ tiêu khiển, qua vài hôm sẽ bỏ.
Nhưng ả đàn bà ấy đã làm ta phải sinh non, vậy mà hắn vẫn đứng chắn trước mặt ả.
“Chuyện cũng đã lỡ, nàng hà tất phải truy cứu đến cùng. Ngọc nhi cũng đã cảm thấy áy náy rồi.”
Về sau, hắn còn lén lấy nhau thai của con ta, dùng làm dược dẫn để bào chế cao dưỡng nhan cho ả ngoại thất kia.
“Dù sao giữ lại cũng chẳng có ý nghĩa gì, đứa trẻ không thể sống lại, cần gì phải lãng phí.”
Người xưa có câu: ‘Kẻ bất lương ắt có trời trừng phạt.’
Nhưng lần này, ta sẽ thay trời để trừng phạt các ngươi.
...
Mạnh Thu
Năm ta mười tuổi, huynh trưởng vì ham mê cờ bạc mà bán ta vào thanh lâu để gán nợ.
May mắn thay, khi ấy có một vị lão gia giàu lòng nhân hậu đi ngang qua, ông đề nghị mua ta về làm nha hoàn hầu hạ tiểu thư.
Đó là lần đầu tiên ta được ăn no, mặc ấm. Tiểu thư còn dạy ta học chữ.
Trước khi tiểu thư xuất giá, huynh trưởng ta vì nợ cờ bạc mà bị người đánh c.h.ế.t, ta đành trở về quê lo liệu tang sự.
Tiểu thư nhét vào tay ta hai tấm ngân phiếu: “Khi về nhớ mang nhiều bánh hoa mai của huyện Chiếu Thủy nhé, đã lâu rồi ta không được ăn. Nhớ mang nhiều một chút để chia cho các tỷ muội trong viện.”
Xong xuôi mọi việc, ta vội mua bánh rồi tức tốc lên đường, chỉ mong kịp trở về trước lễ xuất giá của tiểu thư vài hôm.
Nào ngờ, vừa về đến nơi, ta chỉ kịp nhìn lão gia và phu nhân lần cuối cùng.
...