Trả Thù
Trả thù tập trung vào việc nhân vật chính khiến kẻ ác phải trả giá.
Truyện mới cập nhật
ĐÍCH NỮ CẢI MỆNH
GIỚI THIỆU:
Kiếp trước, ta và thứ muội cùng rơi xuống nước.
Thế tử Ninh Viễn Hầu – Vệ Cư An – cứu ta lên bờ, còn thứ muội thì không may chết đuối.
Phụ thân vì báo đáp ân cứu mạng của Vệ Cư An, đem ta hạ giá gả cho hắn làm thê tử.
Sau khi thành hôn năm năm, Vệ Cư An kế thừa tước vị, nhưng lại hoàn toàn đổi khác.
Hắn vu cáo cha ta thông đồng với địch quốc, hại Giang gia ta bị tru diệt toàn môn.
Còn ta, bị chính tay hắn rạch nát yết hầu.
Đến lúc sắp chết, ta mới nghe hắn nói: người hắn yêu, từ đầu đến cuối, là thứ muội của ta.
Hắn nói, ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước, phá hỏng kế hoạch, thì hắn đã sớm cùng thứ muội song túc song phi.
Nay thứ muội đã chết, hắn muốn cả Giang gia ta chôn cùng nàng ta.
Nhưng hắn đâu biết, ngày ấy ta bị người hãm hại rơi xuống nước, căn bản không hề hay biết kế hoạch giữa hắn và thứ muội.
Trùng sinh trở lại ngày rơi xuống nước, vừa nghe một tiếng kinh hô, ta lập tức quyết đoán—
đạp Ninh Viễn Hầu phu nhân xuống ao.
Lần này không có ta, ta thật muốn xem thử— Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội trước, hay cứu chính mẫu thân ruột của hắn trước đây?
XUÂN NHẬT THIÊU TÂM
TRUYỆN CỦA HÀNH CHI - SIÊU HAY, HAPPY ENDING - YÊN TÂM NHẢY HỐ!!!!
GIỚI THIỆU:
Tiểu Quận Vương Hứa Lam Thanh bị định cho một mối hôn sự mà hắn không vừa ý. Sự chán ghét của hắn ầm ĩ đến mức long trời lở đất.
Còn sự yêu thích của Tống Hồi lại lặng lẽ không tiếng động — từ cái nhìn đầu tiên năm mười sáu tuổi, cho đến cuộc sinh ly tử biệt năm mười tám.
Ai ai cũng nói Hứa Lam Thanh bạc tình bạc nghĩa. Tống Hồi chết rồi, ắt hẳn hắn sẽ cưới một tiểu thư cao môn quý nữ khác.
Thế nhưng năm năm trôi qua, Hứa Lam Thanh không đính hôn, cũng chẳng cưới vợ.
Trong túi tiền của hắn luôn cất một bức thư, trên đó chỉ vỏn vẹn mấy chữ:
“Yêu và chia ly vốn không hề trái ngược. Ngươi được tự do rồi.”
THIÊN MỆNH VƯỢNG PHU
GIỚI THIỆU:
Trùng sinh trở về đúng ngày hai tỷ muội chúng ta bị bán đi.
Tỷ tỷ đẩy ta về phía vị tiểu tướng quân âm lãnh, khát máu kia, miệng cười nói:
“Muội muội ta xinh đẹp ngoan ngoãn, nhất định sẽ hầu hạ tướng quân chu đáo.”
Kiếp trước, tỷ tỷ si mê dung mạo tuấn tú của tướng quân, liền không tiếc đẩy ta gả cho một thư sinh hàn môn.
Về sau, thư sinh thi đỗ cao, một bước lên mây, quan bái tể phụ.
Còn tỷ tỷ, lại bị vị tiểu tướng quân u ám kia hành hạ đến chết.
Vì vậy, kiếp này nàng muốn chọn lại.
Nhưng nàng không biết rằng, ta sinh ra đã mang mệnh phú quý.
Bất luận ta gả cho ai, người đó tất sẽ thăng tiến như diều gặp gió.
Càng không biết rằng —
Ta đã chờ đợi ngày này, rất lâu rồi.
TA MƯỢN GƯƠNG MẶT CỦA BẠCH NGUYỆT QUANG ĐỂ TRẢ THÙ
Tại yến tiệc trong cung, đích tỷ bỗng nhiên hung hăng đẩy ta vào đài hiến nghệ, muốn ta thất thố trước điện, bêu xấu trước mặt bách quan.
Đèn đuốc vừa sáng rực, khăn che mặt trên mặt ta lại vô tình tuột xuống.
Cả điện lập tức xôn xao.
Trấn Bắc Vương Tiêu Khiên là kẻ quyền khuynh triều dã đã bóp nát chén rượu trong tay.
Vị trạng nguyên lang đang được thánh thượng ân sủng cũng không giấu nổi vẻ thất thần.
Xa hơn nữa, thiếu niên tướng quân vốn ngồi trên cây uống rượu một mình, đã phi thân lao tới, đáy mắt cuộn trào sóng ngầm.
Giữa những tiếng bàn tán dồn dập, ta biết rõ ta có bảy phần giống với bạch nguyệt quang đã sớm qua đời của mấy vị đại nhân kia.
Ta chỉ cúi thấp đầu, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, khóe môi khẽ cong lên một đường rất nhẹ.
Đợi lâu như vậy… cuối cùng, cũng đến lúc có cơ hội rời khỏi Hầu phủ rồi.
…
CHỒNG ÂM THẦM CHUYỂN TOÀN BỘ TIỀN TIẾT KIỆM CHO MẸ CHỒNG
Chồng tôi âm thầm chuyển sạch 38.000 tệ—toàn bộ số tiền tiết kiệm cuối cùng của hai vợ chồng—vào tài khoản của mẹ anh ta.
Anh ta cho rằng tôi vẫn sẽ giống như những lần trước: làm ầm lên, nổi cơn tam bành, cãi nhau long trời lở đất, rồi cuối cùng vẫn là tôi nhượng bộ, nuốt uất ức xuống mà sống tiếp.
Nhưng lần này, tôi không nói một lời.
Tôi chỉ lặng lẽ thu xếp hành lý, bình thản thông báo với anh ta rằng tôi phải đi công tác.
Anh ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, còn ân cần dặn tôi nhớ về sớm.
Anh ta hoàn toàn không hay biết—chuyến “công tác” này, sẽ không bao giờ có ngày quay lại.
Cuộc gọi tiếp theo anh ta thực hiện, người nghe máy sẽ là luật sư ly hôn của tôi.
Tiếng thông báo từ ngân hàng điện tử vang lên, lạnh buốt như một mũi kim thép, chọc thẳng vào đầu ngón tay tôi khi đang cạo vảy cá.
“Đinh đoong.”
Âm thanh ngắn ngủi ấy, giống như một lời tuyên án—hy vọng sống sót của con gái tôi lại bị chặt đứt thêm một lần nữa.
Tôi khựng tay.
Máu cá loãng hòa với vảy cá dính nhầy trên da, nhưng tôi không còn tâm trí để bận tâm.
Tôi lau tay, mở khóa điện thoại.
Trên màn hình, dòng chữ chuyển khoản thành công hiện lên chói mắt.
【Tài khoản tiết kiệm đuôi XXXX của quý khách lúc 18:02 đã hoàn tất giao dịch chuyển khoản 38.000,00 tệ. Người nhận: Lý Tú Lan.】
Lý Tú Lan.
Mẹ chồng tôi.
Ba mươi tám nghìn tệ—không thừa, không thiếu, chuẩn xác đến lạnh người.
Cô Dâu Báo Thù: Âm Mưu Trong Đêm Tân Hôn
Ngày mai là đám cưới của tôi và Tần Diệc Chu.
Tôi đang soi mình trong gương để thử váy cưới thì đột nhiên trước mắt hiện lên mấy dòng bình luận:
[Nữ chính mau chạy đi! Tần Diệc Chu cưới cô là để trả thù cho em gái kế của cô!]
[Trong ngăn kéo tủ đầu giường của anh ta có bệnh án và lọ thuốc ngủ của em gái cô!]
[Cảnh báo ngược tâm: Video tổng hợp ngoại tình của cô sẽ được phát trong hôn lễ!]
CẢ PHỦ 108 NGƯỜI ĐỀU TRỌNG SINH RỒI
Hoa khôi Thẩm Oánh đến phủ Công chúa vào ngày hôm đó, cả phủ chìm trong một sự im lặng đến đáng sợ.
Từ Phụ mẫu, ca ca cho đến tì nữ, gia nhân. Mỗi một người đều đang nghiến răng ken két, chôn giấu hận thù, ánh mắt nhìn nàng ta chẳng khác nào sói nhìn thấy con mồi.
Đại ca của ta bước tới, mặt nở nụ cười nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa hàn quang lạnh lẽo:
"Thẩm Oánh cô nương chịu hạ cố đến phủ Công chúa, thật là tốt quá!"
Đúng vậy, tốt quá rồi!
Một trăm linh tám mạng người của phủ Công chúa thảm chết ở kiếp trước. Cuối cùng, cũng đợi được ngươi rồi!
Mệnh Tiện Cốt
Bà nội nói rằng mẹ mang số kiếp “tiện cốt”, càng bị hành hạ thì gia đình càng hưng thịnh.
Trong lúc say xỉn, bố đã đập vỡ chai rượu lên đầu mẹ. Thế mà hôm sau đi đánh bài, ông lại thắng được cả chục nghìn tệ.
Bà nội véo mẹ đến mức tím tái khắp người, vừa quay đầu đi đã được ông già nhà bên theo đuổi điên cuồng.
Đêm trước kỳ thi đại học, chị gái cứ do dự mãi nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi sự cám dỗ, dùng kim châm khắp người mẹ suốt cả một đêm.
Đổi lại tiếng gào thét thảm thiết của mẹ là tấm vé đỗ vào trường đại học top đầu cho người chị vốn chỉ có học lực hạng trung.
Sau khi ngược đãi mẹ, tất cả mọi người đều đạt được ước nguyện.
Họ không coi mẹ là con người, dùng lý lẽ hùng hồn nói rằng mẹ là mệnh tiện cốt, sinh ra là để chịu đòn roi, chà đạp.
Chỉ có tôi nhẹ nhàng thổi vào vết thương của mẹ, bôi thuốc cho bà, cầu mong bà vô bệnh vô tai.
Cũng chỉ mình tôi biết rằng mẹ không mang mệnh tiện cốt, cũng chẳng phải là con người.
Mỗi trận đòn họ giáng xuống người mẹ thì một phần tuổi thọ tương ứng của họ cũng theo đó mà bị hút đi.
Còn chút vận may kia, chẳng qua chỉ là mồi nhử để mẹ hút lấy mạng sống của họ mà thôi.
Bố ruột coi tôi là đồ thừa, bố dượng lại cưng tôi như công chúa
Thầy bói nói tôi bát tự vượng, mệnh mang tài vận.
Bố ruột tôi không tin, còn tỏ vẻ khinh thường: “Có ích gì chứ, chỉ là con gái thôi!”
Thế là ông ta ly hôn với mẹ tôi, lao thẳng vào vòng tay tiểu tam.
Sau này, bố dượng tôi làm ăn ngày càng phát đạt, đi xe sang, ở biệt thự, thậm chí còn có cả máy bay riêng.
Còn bố ruột tôi thì sa sút thảm hại, nghèo túng, lại sinh thêm ba đứa “con gái”.
Trong đó có hai đứa thậm chí còn không phải con ruột của ông ta.
Người xung quanh chỉ trỏ, bàn tán: “Ông ta đúng là đồ ngốc. Không cần con gái ruột mang mệnh kim đản, lại đi nuôi con cho người khác hơn chục năm. Báo ứng cả thôi!”
P/S: Nếu các tình yêu thấy hay, hãy ghé qua page của mình để đọc thêm các bộ truyện hấp dẫn khác và ủng hộ mình nhé. Cảm ơn mọi người rất nhiều, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
SAU KHI PHU QUÂN CHO TA UỐNG BẤT TỬ DƯỢC
GIỚI THIỆU:
Phu quân tìm được Bất Tử Dược, liền lựa chọn đem cho ta uống.
Ta vì báo ân, lang bạt trong trường hà thời gian, tìm kiếm từng kiếp chuyển thế của hắn.
Kiếp thứ nhất, hắn là thư sinh nghèo khổ. Ta đưa bạc cho hắn lên kinh ứng thí, thay hắn chăm sóc mẫu thân bệnh nặng.
Thế nhưng khi hắn công thành danh toại, lại cưới nữ nhi tể tướng, để ta uổng công chờ đợi suốt mười năm.
Kiếp thứ hai, hắn là bách phu trưởng trong quân. Khi địch quân xâm lấn, ta liều mình bảo toàn tính mạng cho hắn, thay hắn giết địch.
Vậy mà hắn lại dùng chiến công chồng chất cầu hôn công chúa, giam ta trong mật lao tối tăm không thấy ánh trời, ngày ngày tra tấn.
……
Ta phiêu bạt giữa nhân thế, lòng hoang mang vô định, song không dám quên ân tình năm xưa hắn ban thuốc, vẫn tiếp tục tìm kiếm chuyển thế của hắn trong hồng trần.
Mãi cho đến khi ta gặp được phương trượng quốc tự.
Ông nói với ta:
“Bất Tử Dược vốn sinh ra thành đôi.
Một viên khiến thân xác bất tử, vĩnh tồn nơi thế gian.
Một viên khiến linh hồn bất diệt, mang theo ký ức của từng kiếp mà luân hồi chuyển sinh.”