Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Chỉ Có Thể Là Em
Chỉ Có Thể Là Em
Mười năm trước, Trần Hành Giản cầm d ao kề vào cổ mình.
Nói với cha mẹ anh ta rằng đời này không cưới ai ngoài tôi.
Mười năm sau, anh ta lại cầm lấy con d ao ấy lần nữa.
Nhưng lần này… là để bắt tôi xin lỗi cô gái nhỏ của anh ta.
Người từng thề sẽ không phản bội tôi khi còn trẻ.
Giờ đây lại ôm lấy cô gái đang run rẩy trong lòng, xem tôi như ác quỷ, trong mắt không còn chút yêu thương nào của năm xưa.
Trong thoáng chốc, tôi như thấy lại thiếu niên năm đó, người từng hứa sẽ yêu tôi trọn đời trọn kiếp.
Tôi chợt nhận ra— Mười năm hôn nhân, cuối cùng cũng đã đi đến đoạn kết.
Vì vậy, lần đầu tiên tôi mở lời ly hôn:
“Trần Hành Giản, chúng ta hãy buông tha cho nhau đi.”
Hết Thuốc Cứu Rồi
Hết Thuốc Cứu Rồi
Sau khi cứu một thai phụ chảy má/u giữa đường, tôi lại bị dân mạng ném đá đến ch.t.
Thai phụ đổ oan cho tôi, nói chính tôi đâ//m vào cô ta khiến cô sinh khó, con ch.t non.
Tôi không chỉ bị đình chỉ công việc, mà còn bị cư dân mạng phẫn nộ đẩy ra giữa đường. Một chiếc xe tải lao tới, tông tôi bay lên trời, ch.t ngay tại chỗ.
Sau khi ch.t, tôi thấy thai phụ kia nhào vào lòng chồng tôi, cười rạng rỡ:
“Vẫn là anh thông minh nhất. Không chỉ tiện tay bỏ được cái thai dị dạng, mà còn hốt trọn cảm tình của cư dân mạng… Nghe nói kiểu lưu lượng này dễ quy đổi ra tiền lắm.”
“Cũng chỉ trách cô ta quá giàu. Cô ta ch.t rồi, tiền mới là của chúng ta.”
Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hôm đó — ngày mà thai phụ kia bị “tai nạn”.
Bị Con Riêng Vu Oan Làm Tiểu Tam, Tôi Phát Điên Thật Rồi!
Bị Con Riêng Vu Oan Làm Tiểu Tam, Tôi Phát Điên Thật Rồi!
Trong buổi tiệc cuối năm của công ty, toàn bộ slide thuyết trình của tôi bất ngờ bị thay thế bằng những bức ảnh thân mật giữa tôi và bố, tổng giám đốc tập đoàn.
Dòng chữ đi kèm là: 【Vạch mặt tiểu tam, thay trời hành đạo!】
Trước mặt toàn thể nhân viên, một đồng nghiệp lớn tiếng buộc tội tôi chen chân vào gia đình người khác, vì tiền mà mất hết liêm sỉ.
Cô ta ép tôi phải xin lỗi, phải từ chức, thậm chí bắt tôi quỳ xuống.
Còn chế giễu tôi:
“Đồ hèn kém vẫn mãi là đồ hèn kém, cái vẻ nghèo kiết xác đó mà cũng mơ quyến rũ bố tôi, muốn bước chân vào nhà họ Giang á? Nằm mơ đi!”
Ngay cả những đồng nghiệp trước đây vẫn thân thiện với tôi, cũng đồng loạt mở livestream.
“Có gan làm tiểu tam, mà không có gan thừa nhận sao?”
Cả đám người điên cuồng chửi rủa, không chỉ đập vỡ chiếc vòng tay bằng ngọc phỉ thúy gia truyền của tôi, mà còn đánh tôi đến mức chấn động não.
Nhìn chiếc vòng vỡ nát, tôi bình tĩnh quay sang người đàn ông là bố tôi vừa tới và hỏi:
“Nghe nói, bố có ‘con gái mới’ rồi?”
Gã Hàng Xóm Bệnh Hoạn
Gã Hàng Xóm Bệnh Hoạn
Tôi đặt mua một bộ đồ ngủ hai dây trên mạng và dặn shipper để trước cửa.
Tăng ca xong về nhà, bưu kiện chẳng cánh mà bay.
Ngay lúc tôi còn đang thắc mắc thì nhận được tin nhắn từ anh hàng xóm mới.
“Mỹ nữ có gu thật đấy, ngay cả đồ ngủ cũng quyến rũ thế này.”
“Có cần anh giúp mặc không?”
Tôi cố nhịn cơn buồn nôn để lấy lại đồ ngủ, định cho qua mọi chuyện.
Ai ngờ tên biến thái lại được đà lấn tới, không ngừng khiêu khích sát ranh giới chịu đựng của tôi.
Chuyện do trời thì còn có thể tránh, tự chuốc họa thì đừng trách ai!
Vậy thì… đừng trách tôi ác!
Trọng Sinh Cùng Em Trai Báo Thù Những Kẻ Đã Hại Chúng Tôi Ở Kiếp Trước
Trong tang lễ của mẹ, bố tôi mang về một đứa con gái riêng.
Cô ta trông ngoan ngoãn, mềm mại, bộ dạng vô cùng đáng thương.
Tôi khẽ cười lạnh, liếc nhìn về phía sau lưng.
Ánh mắt em trai tôi lóe lên sát khí, cả người tràn ngập hơi thở nguy hiểm.
Tôi bước đến cạnh cậu, chậm rãi mở miệng:
"Kiềm chế chút, đừng chơi đến chết người, ít nhất phải chừa lại một hơi thở."
Tôi Và Chồng Hoán Đổi Thân Xác
Tôi mang thai ba, bụng to đến mức không thể nằm thẳng khi ngủ, đi lại phải nhờ xe lăn.
Thế nhưng chồng tôi lại càu nhàu:
"Những phụ nữ khác sinh con có dễ gì đâu, sao em lại kén cá chọn canh vậy?"
Nhưng chẳng ngờ, đến ngày tôi sắp lâm bồn...
Chúng tôi đã hoán đổi cơ thể.
Mọi chuyện bây giờ ổn rồi.
Anh ấy có thể trực tiếp trải nghiệm việc "dễ dàng" này.
Thử Thách
Thử Thách
Bạn trai tôi thua trò chơi “thử thách lớn”, phải hôn một người khác giới.
Tôi còn chưa kịp hôn hắn thì Lâm San San đã đẩy tôi ra rồi hôn lên môi hắn.
“Đừng nghịch nữa, hôm nay là sinh nhật của chị dâu em đấy.” Tần Tụng vừa nói vừa cưng chiều nhéo má cô ta.
Mọi người nhìn tôi bị đẩy ngã trên ghế sofa, không ai dám thở mạnh.
Lâm San San cười khúc khích: “Chị đừng giận, anh ấy có bao giờ coi em là con gái đâu mà.”
Tần Tụng cũng khuyên tôi: “Chỉ là trò chơi thôi, đừng nghiêm trọng quá.”
Tôi không nói gì, chỉ nhẹ nhàng tháo nhẫn đính hôn xuống, đeo vào tay cô bạn thanh mai của hắn: “Khi nào mời cưới thì nhớ báo tôi.”
Đại Tiểu Thư Tới Rồi, Tất Cả Tránh Đường!
Đại Tiểu Thư Tới Rồi, Tất Cả Tránh Đường!
Bạn cùng phòng tổ chức buổi liên hoan, rủ tôi đi cho đủ số.
Kết quả, cả ký túc xá chỉ có mình tôi là con gái đến.
Bốn chàng trai đối diện nhìn tôi, rơi vào trầm tư.
Tôi vung tay hào sảng: “Đã đến rồi thì ăn chung đi, tôi mời!”
Không khí lập tức trở nên vui vẻ, tôi cùng bốn anh chàng đẹp trai nâng ly trò chuyện.
Nhưng bạn trai cũ bất ngờ xuất hiện, đứng trước mặt tôi, mặt mày u ám.
“Giang Ấu Lâm, cô chơi bời ghê thật đấy.”
Tôi liếc nhìn cô nàng trà xanh đứng sau lưng hắn, giơ tay tát một cái.
Tra nam! Đang nói ai đấy hả?!
Diễn
Diễn
Chồng tôi chủ động đưa thẻ lương cho tôi giữ.
Nhưng lương vừa về tài khoản là hắn lập tức chuyển đi hết.
Bạn bè rủ hắn mời ăn uống, hắn liền lôi tôi ra làm bia đỡ đạn: “Tiền đều nằm trong tay vợ tao rồi, tao lấy đâu ra tiền mời tụi mày ăn nhậu?”
Hắn suốt ngày ra vẻ nghèo khổ trước mặt người khác, bày ra bộ dạng yêu vợ thương con.
Để mặc tôi bị bạn bè hắn chửi là “sư tử Hà Đông”!
Về sau, mẹ hắn bị phát hiện mắc suy thận giai đoạn cuối, mỗi tháng đều phải chạy thận.
Bà lại không có bảo hiểm hưu trí, thế là quay sang nhắm vào tôi.
Bà nói với tôi: “Tao bệnh rồi, đáng lý con trai tao phải bỏ tiền chữa trị cho tao. Nhưng tiền của nó đều do mày giữ, nên mày phải trả.”
Chồng tôi cũng hùa theo: “Đúng đó, lương anh đâu có thấp, mấy năm nay chắc em cũng để dành được không ít rồi, mau lấy ra đóng tiền thuốc men cho mẹ anh đi.”
Tôi chỉ thấy nực cười.
“Diễn nhiều quá rồi nên tự tin là thật luôn rồi đúng không?”
Bán Chồng Cho Tiểu Tam
Bán Chồng Cho Tiểu Tam
Tôi bán chồng được 5 triệu tệ.
Người mua là một bà chị giàu có, làm việc rất dứt khoát, hôm đó chuyển khoản luôn cho tôi.
Nhìn dãy số không kia mà tôi cười méo cả mặt.
Theo đúng tinh thần phục vụ đến nơi đến chốn, tôi bàn giao chồng rõ ràng từng bước.
“Chị kiểm tra ngoại hình đi, ở với tôi ba năm rồi, không bị xước sát gì lớn, chỉ có nổi vài cái mụn.”
“Đây là kết quả khám sức khoẻ, không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là dạ dày hơi yếu, một ngày đi ngoài hai lần, mỗi lần nửa tiếng.”
“Hoa hồng bất tử, giấy chứng nhận vợ tốt, son môi màu hồng búp bê tử thần, mấy món quà này là trong ba năm nhận được, giờ tôi cũng giao lại cho chị luôn.”
“Sinh nhật mẹ chồng, thuốc lá của bố chồng, công việc của em chồng, sau này cũng phiền chị lo giúp.”
…Thấy sắc mặt bà chị càng lúc càng khó coi, tôi vội vàng nói: “Hàng đã bán rồi, miễn trả lại nha!”