Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Trọng Sinh: Cháu Ngoại Không Phải Rác Rưởi
Mỗi lần đi vệ sinh.
Tôi dùng báo cũ, chị lại có thể dùng giấy vệ sinh mềm mại.
Tôi than là không công bằng.
Bà ngoại liếc tôi một cái:
“Đồ người ngoài, ăn ở trong nhà ta, còn dám kén cá chọn canh?”
“Cháu ruột là hàng quý, cháu ngoại chỉ là cọng rau, mày có tư cách gì để so sánh với nó?”
Sau đó, tôi vô tình làm ướt một cuộn giấy, làm chị tức.
Đêm hôm đó, chị lấy tờ báo ướt dán chặt vào mũi miệng tôi.
Chết rồi, tôi mới biết.
Mẹ hàng tháng đều chuyển cho bà ngoại khoản tiền nuôi dưỡng lớn.
Giấy vệ sinh trong nhà, là từ tiền mẹ mua.
Ngay cả tờ báo dùng để bịt chết tôi, cũng là mẹ nhặt về.
Mở mắt lần nữa, tôi trở về đúng ngày đầu tiên đến nhà bà ngoại.
XIN MẸ 200 TỆ TIỀN MỪNG SINH NHẬT
Nhà mổ bò, mẹ tôi gửi cho tôi một hũ lớn thịt bò cay.
Tôi cảm động khoe với bạn trai, ai ngờ anh ta nói:
“Bé yêu à, có phải em chưa từng được ba mẹ yêu thương không?”
Tôi nổi giận:
“Chẳng lẽ cứ phải cho tiền mới gọi là thương? Một hũ đầy ắp thịt bò thế này không phải là tiền à? Anh có biết thịt bò đắt cỡ nào không?”
Bạn trai nhún vai:
“Nói ba mẹ em trọng nam khinh nữ thì em lại không vui. Thôi bỏ đi, là anh lắm lời.”
Ngay sau đó, tôi nghe thấy mẹ anh ấy gọi đến:
“Bò nhà mình mổ hết rồi, bán được 200.000 tệ, mẹ chuyển hết vào tài khoản cho con rồi đấy.”
Anh ấy thản nhiên đáp:
“Con biết rồi.”
“À, mẹ có làm cho chị con một hũ thịt bò cay, chuyện tiền bán bò thì đừng lỡ lời nhé.”
...
MƯỜI DẶM HỒNG TRANG SẼ CÙNG TA TRỞ VỀ
Vị hôn thê yểu mệnh của Thẩm Hoài Chu đã quay trở về.
Nàng không hề biết hắn đã có gia thất, chỉ ôm lấy hắn mà khóc lóc, lệ rơi tựa hoa lê trong mưa.
Ngày thứ nhất, Thẩm Hoài Chu bảo ta phải lấy thân phận biểu muội của hắn mà xưng hô.
Ngày thứ ba, hắn trao cho ta một phong thư hòa ly.
“Nàng ấy lưu lạc chốn dân gian đã nhiều năm, chịu đủ mọi khổ sở. Nàng nhường cho nàng ấy đi. Đợi nàng ấy khá hơn, ta sẽ lại đón nàng về làm bình thê.”
Ta bình thản đón lấy tờ thư hòa ly.
“Được.”
Tính theo ngày tháng, e rằng biểu ca thật sự của ta cũng sắp tới đón ta trở về Giang Nam rồi.
...
Mười Năm Một Giấc Mộng Tình
Ngày kỷ niệm bảy năm kết hôn, tôi vô tình phát hiện trong két sắt của Giang Lẫm một tờ danh sách sính lễ.
Đó không phải của tôi, mà thuộc về tình cũ của anh.
Sính lễ ấy xa xỉ vô cùng: 18,88 triệu tệ tiền mặt, mười bộ trang sức giới hạn phiên bản cao cấp, thêm hai căn biệt thự ở thủ đô Kinh thị.
Khác hẳn với tôi. Khi cưới Giang Lẫm, tôi phải ký thỏa thuận tiền hôn nhân.
Không có sính lễ, không có trang sức, ngay cả căn nhà hiện tại tôi đang sống cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
“Em có chút giới hạn nào không, lại tự tiện lục lọi đồ của anh?”
Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đứng ở cửa.
Không cãi vã, không ồn ào, chỉ bình tĩnh nói:
“Giang Lẫm, chúng ta ly hôn đi.”
Anh hơi nhíu mày.
Bước vào, giật lấy tờ danh sách sính lễ màu đỏ trong tay tôi, xé vụn thành từng mảnh.
“Chuyện cũ rích thôi, em cần gì phải làm quá lên?”
Nói xong, anh không buồn nhìn tôi lấy một cái, chỉ thản nhiên xoay người bỏ đi.
Còn tôi, chỉ lặng lẽ gọi cho luật sư.
Ly hôn, tay trắng rời đi.
XUÂN ĐÀI CA
Thứ muội tặng ta một chuỗi vòng tay đã bị đứt.
Trong yến tiệc, nàng ta khóc như mưa:
“Đây là vật gia truyền của mẫu thân muội. Muội đem thứ quý giá nhất dâng tặng cho trưởng tỷ, tỷ không thích cũng đành, cớ sao lại nhẫn tâm phá hủy nó?”
Thái hậu vi phục xuất tuần, vừa khéo trông thấy màn kịch ấy.
“Trưởng nữ nhà họ Đổng kia, tâm địa thật quá độc ác.”
Thứ muội khóc đến ngất xỉu, chẳng ai chịu nghe ta biện bạch.
Từ đó, ta bị đưa vào chùa, sống nốt quãng đời còn lại.
Mà nàng ta thì nhập cung, trở thành phi tử.
Sau một trận hỏa hoạn lớn, ta trọng sinh — quay lại đúng ngày yến tiệc năm ấy.
...
Kịch Bản Cho Lý Hoán Long
Sinh nhật mẹ bạn trai, tôi tặng hẳn một bộ dưỡng da Estée Lauder.
Tối hôm đó, tôi liền phát hiện bộ quà tặng ấy đã bị bạn trai đem treo bán rẻ mạt trên Xianyu.
Tôi lập tức đặt mua, nhận hàng xong còn nhanh tay xác nhận!
Sau đó, tôi gọi thẳng cho bạn trai:
「Anh yêu à, chiếc vòng vàng to bản trong hộp quà, dì đeo có vừa không?」
Các Ngươi Cũng Xứng Đấu Với Ta?
Các Ngươi Cũng Xứng Đấu Với Ta?
Ta xuyên không thành Hộ quốc Trưởng công chúa, người đã vì tình mà t/ự v/ẫn.
Vừa mới mở mắt, Phò mã của ta đã vì nữ nhân hắn yêu mà muốn ta tự xin từ bỏ vị trí chính thất để làm thiếp. Hoàng đệ của ta cũng vì nữ tử hắn yêu mà muốn đày ta đến biên cương.
Ta hỏi hệ thống: 【Có cách nào phá vỡ cục diện này không?】
Giọng Hệ thống nặng nề: 【Ký chủ, tuy ngài có trong tay 80 vạn tinh binh, nhưng họ dù sao cũng là người thân cận nhất của ngài, e rằng ngài sẽ không xuống tay được. Ta đề nghị ngài hãy thuận theo họ trước đã.】
Ta ngỡ ngàng: 【Ngươi nói bao nhiêu cơ?】
【50 vạn kỵ binh, 30 vạn bộ binh, cùng 3 vạn ám vệ.】
Thế thì còn thuận theo cái gì nữa?
Ta vung tay: 【Hoàng đế ban chet, phò mã ngũ mã ph/anh th/ây, còn lại tất cả tru di cửu tộc!】
MẪU ĐƠN YẾN
GIỚI THIỆU:
Toàn kinh thành đều biết, đích nữ của Bá Công phủ là kẻ tự nguyện theo đuổi Bùi Cẩm Hằng.
Bùi Cẩm Hằng vào quân doanh, nàng theo vào dựng trại nấu cơm, chỉ sợ hắn ăn không no.
Bùi Cẩm Hằng đi sứ, nàng cải trang làm xa phu, chỉ vì lo đường sá xóc nảy khiến hắn ngủ không yên.
Họ Từ và họ Bùi, hai nhà sát vách bao đời, ta cùng hắn thanh mai trúc mã, trong lòng sớm đã định: không lấy ai ngoài hắn.
Ngày thành thân, mười dặm hồng trang, cả thành chúc mừng.
Thế nhưng Bùi Cẩm Hằng lại bỏ ta mà đi ngàn dặm xa xôi, đón biểu tỷ gả từ Đại Quy trở về.
Vậy mà ta vẫn bước vào cửa Bùi gia, gả cho Bùi Đại lang – thân mang trọng bệnh, ngày tháng chẳng còn bao nhiêu.
Nửa tháng sau, Bùi Cẩm Hằng ôm biểu tỷ trở về, đứng trước mặt ta, giọng điệu cứng nhắc:
“Vị trí chính thất, biểu tỷ không tranh với nàng, nhưng mong nàng hiểu chuyện, đừng quấy nhiễu nàng ấy.”
Tên này, thật là ngu ngốc!
Người ta gả là gả vào Bùi gia, chứ nào phải chỉ cưới mỗi một công tử như hắn?
Một cuộc liên hôn, giúp biểu đệ ta phong làm Thái tử, huynh trưởng nắm giữ ba quân…
Từ nay về sau, ta có quyền, có tiền, phu quân không được thì thôi!
Thiên hạ này, chuyện tốt đều bị ta chiếm hết.
Còn Bùi Cẩm Hằng… Hắn là cái thứ gì chứ!
Lời Nguyền Dành Cho Kẻ Trộm Đồ Ăn Nhà Tôi
Lời Nguyền Dành Cho Kẻ Trộm Đồ Ăn Nhà Tôi
Tôi đói đến mức hoa mắt, thế mà phần mala xiangguo vừa đặt lại bị hàng xóm trộm mất.
Tức điên, tôi lên nhóm chung của khu nhà ngu/y ền r/ủa bọn họ, còn hùng hồn: “Mau nằm ván đi cho rồi.”
Ngày hôm sau, quản lý gõ cửa nhà tôi.
“403 cả nhà tối qua ngộ đ ộ.c, ch .t hết rồi.”
“Cô cần theo chúng tôi đi một chuyến.”
Cả người tôi run rẩy.
Khoan đã, ch ử//i rủa cũng… phạm pháp sao?!
BẠN TRAI TIỆN TAY BÓC TÔM CHO BẠN GÁI CŨ, TÔI TIỆN TAY KHIẾN ANH TA PHÁ SẢN
Trong buổi tụ họp sinh nhật, vị hôn phu tiện tay bóc sẵn cho bạn gái cũ một bát tôm.
Mọi người đồng loạt nín thở nhìn về phía tôi.
Sững một chút, tôi đặt đũa xuống.
Nhìn quanh một vòng, tôi tỏ vẻ khó hiểu: “Nhìn tôi làm gì thế? Con người tiến hóa đến mức chỉ hít khí thôi là no bụng rồi à