Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Thiên Kim Thật Có Thể Nhìn Thấy Quỷ
Thiên Kim Thật Có Thể Nhìn Thấy Quỷ
Tôi là thiên kim thật, mới vừa được nhận về hào môn.
Thiên kim giả trà xanh ôm anh trai ruột của tôi, khóc lóc cầu xin bố mẹ tôi: “Bố, mẹ, tụi con là thật lòng yêu nhau!”
Sau đó hai người bọn họ bị đuổi ra khỏi nhà, tôi kế thừa gia nghiệp.
Trúng Số Hay Trúng Họa?
Trúng Số Hay Trúng Họa?
Bạn trai cầm tấm vé số của tôi, hớn hở nói muốn đi đổi thưởng.
Giữa không trung đột nhiên hiện lên hàng loạt dòng bình luận:
【Nếu tôi nhớ không lầm, tấm vé này sẽ trúng 300 triệu! Nam chính sắp có được khoản tiền đầu tiên rồi!】
【He he, nữ phụ sắp bị đá rồi đây!】
【Nam chính đúng là si tình, trên đường đi lĩnh thưởng còn tranh thủ vay tiền đặt cọc nhà cưới và mua nhẫn kim cương, chỉ để tại hiện trường lĩnh thưởng cầu hôn cô thanh mai trúc mã của mình một cách hoành tráng!】
Tôi sững người.
Nhưng mà… tấm vé mà bạn trai tôi mang đi, là vé kỳ trước có cùng dãy số với vé trúng giải cơ mà.
Ai Mới Là Hung Thủ?
Chồng tôi thích nắm tay tình nhân cùng chạy marathon.
Khi chỉ còn một bước nữa là về đích, anh ta đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim.
Là bác sĩ theo đoàn, tôi là người đầu tiên chạy tới hiện trường, nhưng vẫn không thể cứu được anh.
Mọi người đều an ủi tôi, nói rằng anh ta tự chuốc lấy hậu quả, tôi đã làm hết sức.
Chỉ có cô bồ nhỏ của anh ta, thần kinh rối loạn, chạy đến trước mặt tôi, chỉ thẳng vào mũi tôi.
Rành rọt từng chữ:
“Tôi biết rõ, người giết anh ấy chính là cô!”
Thiên Kim Bỏ Trốn
Thiên Kim Bỏ Trốn
Mẹ nuôi ng/ược đ/ãi tôi, không cho tôi ăn uống cũng chẳng cho đi học.
Để tự nuôi sống bản thân và kiếm tiền học phí, tôi phải kiếm sống bằng những công việc ở những nơi nguy hiểm quanh năm suốt tháng.
Mỗi đồng tiền kiếm được đều nhuốm màu đen tối và m/áu tanh.
Một lần nữa, sau khi thoát chet, tôi lau vết m/áu trên mặt và cầm lấy hai nghìn tệ thì bố mẹ ruột tìm thấy tôi.
Họ nói tôi là thiên kim thật sự của gia đình giàu có nhất.
Phía sau họ là một cô gái rụt rè, trông giống mẹ nuôi của tôi đến bảy phần.
Mẹ Chồng Bắt Tôi Nghỉ Việc Để Chăm Bố Chồng Liệt
Mẹ Chồng Bắt Tôi Nghỉ Việc Để Chăm Bố Chồng Liệt
Bố chồng tôi bị độ/t q u.ỵ, liệt nửa người. Mẹ chồng liền mở một cuộc họp gia đình.
Nội dung cuộc họp?
Bà quyết định dọn đến nhà tôi để dưỡng già.
Yêu cầu tôi nghỉ việc, ở nhà toàn thời gian để chăm sóc cho cả bà và ông ấy.
Tất nhiên, bà cũng không bảo tôi làm không công.
Bà nói sẽ “trả lương” cho tôi, mỗi tháng 4.500 tệ.
Tiền đó do chồng tôi, em chồng và em gái chồng chia đều mỗi người 1.500.
Mẹ chồng còn mặt dày nói:
“Cô đi làm bên ngoài, mệt nhoài cả tháng cũng chỉ được 5.000 tệ.
Giờ ở nhà, không phải ra ngoài, vẫn lĩnh 4.500, chẳng phải quá hời à?”
…
Tôi Mới Là Kẻ Ngốc
Tôi gả cho một tên “ngốc” vừa to vừa khỏe.
Cái gì cũng nghe lời tôi.
Thuốc bổ tôi đưa thì ừng ực uống, vòng cổ chó tôi bảo đeo thì lập tức ngoan ngoãn chấp hành.
Cho đến một ngày, tôi bắt gặp anh ta một bên ở bàn đàm phán khí thế ngất trời, một bên lại nhắn tin cho tôi:
“Vợ ơi, ra ngoài buộc dây giày không biết làm, hu hu.”
Bình luận như mưa rơi:
[Nữ phụ thật sự nghĩ chồng mình là tên ngốc ngay cả mặc quần lót cũng phải có người giúp đó hả?]
[Trên giường thì chiêu thức nhiều đến bay trời, giả ngốc thì đứng đầu bảng!]
[Có ai ăn sung sướng như anh ta đâu! Mỗi lần cao trào đến chết đi sống lại, sau đó còn khóc lóc đòi nữ phụ dỗ dành nữa!]
Tỷ tỷ tuỳ hứng
Tỷ tỷ ta vốn tùy hứng, si mê một vị tài tử phong lưu, thề rằng nếu không phải hắn sẽ không thành thân.
Nàng cầu ta nghĩ kế, muốn tự dâng mình cho kẻ đó.
Nhà ta vốn là thương nhân cự phú, phụ thân mẫu thân cũng hi vọng chúng ta bước chân vào giới quyền quý thanh lưu.
Chỉ có ta không đồng ý, hết lời khuyên nhủ tỷ tỷ hãy từ bỏ suy nghĩ cuồng vọng ấy đi.
Không ngờ có một nữ tử khác tính kế thành công, cuối cùng gả qua nhà cao cửa rộng.
Tỷ tỷ tức giận đến phát đ/iên, trách ta ghen tị với nàng, cố tình huỷ hoại hạnh phúc của nàng, phụ thân mẫu thân cũng mắng ta bụng dạ khó lường.
Nàng hạ dược ta, đẩy ta cho một tên ăn mày, khiến ta bị lăng nhục đến ch.ết.
Phụ thân mẫu thân lại tuyên bố với bên ngoài ta bại hoại gia phong, coi như không có nữ nhi như ta, ngay cả tro cốt ta cũng không chịu thu nhặt.
Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày tỷ tỷ muốn ta nghĩ cách để nàng ta leo lên giường kẻ kia.
Hàng Xóm Lùi Xe Đâm Vào Tường, Lại Nói Tôi Hoàn Toàn Có Lỗi?!
Khi lùi xe, người hàng xóm bên cạnh đã tông vào tường.
Cô ta nhìn chỗ lõm trên đuôi xe, khăng khăng là tôi tông: “Vừa nãy cô cứ bám sát sau xe tôi, không phải cô đâm đuôi xe tôi à? Tôi nói cho cô biết: chuyện này hoàn toàn là lỗi của cô!”
Tôi tỏ ra rằng mình thấy cực kỳ khó hiểu, vội vàng bật camera hành trình lên: “Chị ơi, là chị tự tông vào lúc đỗ xe mà. Tôi có động đậy tí nào đâu.”
Ban đầu, tôi nghĩ rằng giải thích rõ ràng thì đối phương sẽ xin lỗi, ai ngờ thái độ của cô ta lại càng vênh váo hơn: “Không phải cô tông, vậy sao cô lại bám theo tôi phía sau? Đừng vội nói chuyện ai đúng ai sai vội, một bàn tay sao vỗ thành tiếng, chẳng lẽ cô không có trách nhiệm gì sao?”
Tôi tức đến mức thẳng tay cho cô ta ăn hai cái tát: “Một cái không vỗ thành tiếng, giờ hai cái đủ vang chưa?”
THẤT NIÊN ĐOẠN NGHĨA
Thành hôn bảy năm, phu quân Thủ phụ của ta đã mời một vị nữ phu tử về dạy cho hai đứa con. Chàng giải thích rằng:
"Trong phủ là nội trạch, nam nhân ra vào không tiện."
Ta thương phận nữ tử không dễ dàng, nên đã trả tiền học phí gấp đôi.
Ngày ngày ta chuẩn bị cơm áo cho hai con, chỉ sợ chúng đói, chúng lạnh.
Cho đến ngày sinh thần của vị nữ phu tử, phu quân đã lén lút dẫn hai con đến tửu lầu để mừng cho nàng ta.
Lúc đó ta mới biết, thì ra vị nữ phu tử ấy chính là người tình thanh mai trúc mã thuở hàn vi được chàng nuôi bên ngoài.
Ngay cả hai đứa con của ta cũng hùa theo họ để lừa gạt ta.
"Thưa phụ thân, rốt cuộc khi nào phụ thân mới thành thân với phu tử ạ? Như vậy chúng ta mới là người một nhà."
"Mẫu thân lúc nào cũng ở nhà quản thúc chúng con, mẫu thân chẳng hiểu gì cả. Phu tử làm mẫu thân của chúng con thì tốt rồi."
Giọng của Thôi Diễn mang theo ý cười.
"Vài ngày nữa, ta sẽ đi xin một đạo thánh chỉ cho nàng làm bình thê, không thể để mẫu thân con bắt nạt Lan nhi được."
"Phụ thân vạn tuế!"
Ta đứng ngoài cửa, tim như dao cắt, lòng dạ sắt đá lại, ta xoay người vào cung bái kiến Thái hậu.
"Thưa cô mẫu, xin người hãy ban cho con một đạo thánh chỉ hòa ly."
"Nhưng còn hai đứa trẻ thì sao?"
Ta ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng nhưng ánh mắt lại vô cùng quả quyết:
"Một đứa con cũng không cần."
CHỒNG TÔI MUỐN LY HÔN, MẸ CHỒNG RA MẶT XỬ ĐẸP TIỂU TAM
Mười năm làm vợ, cuối cùng chồng tôi cũng công khai dẫn tiểu tam về nhà, thẳng thắn cầu xin mẹ chồng chấp thuận.
Trước mặt tôi, bà gật đầu đồng ý để chúng tôi ly hôn. Không những vậy, mẹ chồng còn nắm tay tôi, ôn tồn nói: “Từ nay, con là con gái mẹ.”
Sau đó bà quay sang nắm tay tiểu tam, dịu dàng dặn dò: “Từ giờ, việc nhà giao cho con nhé.”
Tiểu tam rạng rỡ gật đầu: “Con sẽ cố gắng hết sức ạ.”
Mẹ chồng hiền hòa đáp lại: “Yên tâm, không quá khó đâu, mẹ sẽ dạy con.”
Tiểu tam có phần hào hứng: “Con cần làm những gì ạ?”
Mẹ chồng mỉm cười, chậm rãi liệt kê: “Sáng dậy lúc năm giờ nấu bữa sáng, bảy giờ đưa hai đứa nhỏ đến trường, tám giờ bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, mười giờ đi chợ chuẩn bị bữa trưa, nghỉ trưa xong thì giặt đồ, đến hai giờ chiều lại chuẩn bị trà chiều…”
Tôi và Lâm Tự vừa rời khỏi Cục Dân Chính, chưa kịp nguôi cơn bàng hoàng sau khi ký đơn ly hôn, Kiều Từ Từ đã nhanh chóng chuyển hành lý vào nhà lớn của nhà họ Lâm, còn mặt dày tuyên bố rằng được mẹ chồng cho phép.
Dù sao, căn nhà đó cũng đứng tên bà.
Cô ta kéo vali vào thẳng phòng ngủ chính, sau đó không quên trừng mắt mắng tôi: “Đơn ly hôn đã ký rồi, cô còn mặt mũi gì ở lại đây? A Tự nói chỉ cần nhìn thấy cô là buồn nôn.”
Tôi còn đang bối rối không biết nên dọn đồ đi đâu thì mẹ chồng xuất hiện.
Bà nhìn tôi, nghiêm giọng: “Thập Nguyệt, con dọn lên phòng khách tầng hai đi.”
Kiều Từ Từ tưởng mẹ chồng đang đứng về phía mình, liền đắc ý nhướng mày, lén liếc tôi với vẻ khinh khỉnh.
Tôi nhìn bà mà không hiểu nổi ý định thật sự trong lòng bà là gì. Dù bà luôn nghiêm khắc, nhưng hiếm khi bộc lộ cảm xúc rõ ràng như hôm nay.
Ngay lúc đó, mẹ chồng đột nhiên quay sang Kiều Từ Từ, giọng nói bình thản nhưng lạnh lùng: “Phòng ngủ chính ở tầng một, gần bếp hơn. Mỗi sáng nhớ dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.”
Sau đó bà nhìn tôi, nhẹ nhàng dặn: “Cô ta mới đến, còn nhiều điều chưa quen, con viết giúp nó một thực đơn bữa sáng đi.”
Kiều Từ Từ tái mặt: “Mẹ… con không biết nấu ăn. Mấy chuyện đó trước giờ đều là Thập Nguyệt làm mà?”
Mẹ chồng lập tức sửa lại cách xưng hô: “Thập Nguyệt giờ là con gái mẹ, cũng là em chồng của cô. Phiền cô tôn trọng em mình.”
“Việc chăm con có thể thuê bảo mẫu mà...” Kiều Từ Từ lầm bầm. “Nhà giàu bây giờ ai mà không thuê bảo mẫu chứ...”
Ánh mắt mẹ chồng chợt nghiêm lại: “Ở căn nhà này, việc nhà là trách nhiệm của con dâu. Mẹ không thích người ngoài nhúng tay vào. Nếu không thích thì dọn ra ngoài, mẹ không giữ.”
“Con... con hiểu rồi, mẹ.” Kiều Từ Từ ngượng ngùng gật đầu.