Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
ĐÀO SÁT
Tiểu thư dạy ta đọc sách viết chữ, dạy ta cách làm người, cách đối nhân xử thế.
Khi gã thanh mai trúc mã từng ruồng bỏ ta lại quay về tìm ta, tiểu thư nói:
“Tiểu Đào Nhi, nếu ngươi bỏ đi, những bộ y phục ta không mặc, mấy cái bánh ngọt ta không ăn, ngân lượng ta không xài tới… chẳng phải sẽ rơi vào tay kẻ khác sao?”
Ta ôm lấy chân tiểu thư, trịnh trọng thề rằng:
“Tiểu Đào Nhi thề chết cũng sẽ theo tiểu thư!”
Thế nhưng, một vị tiểu thư tốt đến vậy… lại đem lòng yêu phải một kẻ phụ bạc.
Đến ngày thứ ba sau khi tiểu thư qua đời, hắn đã rước Liễu di nương vào phủ.
Lúc ấy, ta chợt nhận ra — có lẽ cái chết của tiểu thư, căn bản không phải chuyện ngoài ý muốn.
Vậy nên, khi Liễu di nương bước ra lập quy củ, người đầu tiên quỳ xuống tỏ lòng trung thành, chính là ta.
Nàng ta vỗ tay cười lớn:
“Ngươi quả là một con chó ngoan.”
Phải, ta là chó ngoan.
Chó ngoan nên biết bảo vệ chủ tử, cũng biết cắn chết người đã hại chủ tử của ta.
...
Những Tháng Năm Lặng Lẽ
Những Tháng Năm Lặng Lẽ
Ngày Valentine, Đường Lê gửi đến một đoạn ghi âm.
Vừa mở ra, một giọng con gái mềm mại trách yêu vang lên:
“Anh Giang, anh nói không yêu cô ta, vậy sao không ly hôn?”
Trong giọng Giang Khuynh mang theo chút men say:
“Nước lọc em từng uống chưa? Nhạt nhẽo vô vị, nhưng lại không thể thiếu.”
Đường Lê cười khúc khích: “Ví dụ lạ thật.”
Giang Khuynh dịu dàng dỗ dành:
“Chỉ là tờ giấy đăng ký kết hôn thôi, ngoài cái đó ra, cái gì anh cũng cho em.”
Tiếng g/ầm gừ trầm thấp của đàn ông xen lẫn tiếng th/ở d/ốc đầy kí/ch th/ích của phụ nữ vang lên.
Tôi thấy buồn nôn.
Sững người vài giây, tôi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay.
Giang Khuynh nói đúng, chỉ là một tờ giấy thôi.
Hắn nói không thể cho người khác, nhưng giờ tôi không cần nữa.
Món quà đặc biệt
Ngày Valentine, Đường Lê gửi đến một đoạn ghi âm.
Mở ra, giọng nữ mềm mại mang theo chút trách móc vang lên:
“Giám đốc Giang, anh nói không yêu cô ta, vậy sao không ly hôn?”
Giọng Giang Khuynh nghe có vẻ đang say:
“Nước lọc em từng uống chưa? Không mùi không vị, nhưng thật sự không thể thiếu.”
Đường Lê bật cười khúc khích: “Ví dụ này lạ ghê.”
Giang Khuynh dịu dàng dỗ dành: “Chỉ là tờ giấy kết hôn thôi, ngoài cái đó ra, cái gì anh cũng cho em.”
Tiếng đàn ông gằn giọng pha lẫn tiếng thở dốc của phụ nữ vang lên.
Tôi thấy buồn nôn.
Sững người vài giây, tôi tháo chiếc nhẫn trên tay.
Giang Khuynh nói đúng, chỉ là một tờ giấy thôi.
Anh nói không thể cho người khác, nhưng giờ tôi không cần nữa.
Người Từng Yêu Tôi Nhất
Hồi nhỏ, Hạ Dận bắt tôi cả đời phải làm cái đuôi theo sau hắn.
Lớn lên, hắn có nữ thần trong lòng, liền cảnh cáo tôi.
“Lam Tiếu, cả đời này cô có thể đừng quấn lấy tôi được không?”
“Tránh xa tôi ra, nhìn thấy cô là thấy phiền.”
Ba tôi sợ chọc giận Hạ Dận, vội vàng đưa tôi ra nước ngoài.
Rất lâu sau, hắn đột nhiên hỏi tin tức của tôi.
Ba tôi thề thốt chắc nịch: “Cậu Hạ yên tâm, tôi đã hứa gả nó cho người khác rồi, tuyệt đối không cản trở cậu nữa.”
Vị thiếu gia nhà họ Hạ xưa nay luôn bình tĩnh kiềm chế lần đầu tiên mất khống chế ngay trước mặt bao người.
Chính Thê Không Dễ Chọc
Chính Thê Không Dễ Chọc
Trong ta/ng lễ của con trai.
Tiểu thiếp của Lục Minh ôm một bé trai hôn mê xông vào linh đường, quỳ rạp trước linh vị, cầu xin phu nhân cứu lấy hài tử của nàng.
Phu nhân giả vờ nổi giận:
“Đây là chốn ngươi có thể tùy tiện đặt chân vào sao? Cút đi!”
Nhưng ả không cam lòng, bò đến trước mặt ta:
“Phu nhân, xin người thương xót…”
Ta đỡ ả dậy, mỉm cười ôn hòa, sắp xếp cho mẹ con họ ở lại trong phủ.
Tông thân đều khen ta khoan hậu độ lượng, ngay cả bà mẫu cũng ánh lên vẻ hài lòng.
Chỉ là… ta ghé sát tai nữ nhi khẽ dặn:
“Linh Nhi, nhìn cho rõ, đối phó với tiểu thiếp thế nào, hôm nay nương chỉ dạy con một lần.”
BẢY NĂM CỦA Y LA
Thành thân với Vệ Tuân đã bảy năm, ta phát hiện hắn nuôi ngoại thất ở bên ngoài.
Lúc tình ý mặn nồng, hắn dịu dàng nói với ả nữ nhân kia:
“Bỏ mẹ giữ con, người rời khỏi là Thẩm Y La – đương gia chủ mẫu, người được giữ lại là cốt nhục của chúng ta. Đợi mọi sự ổn thỏa, ta cùng Ký nhi sẽ đến đón nàng về phủ.”
Mà nữ nhân ấy — lại chính là kẻ thù khiến ta hận đến tận xương tủy, còn Ký nhi, lại là nghĩa tử do chính tay ta nuôi nấng, dạy suốt dỗ bao năm.
Vệ Tuân quên rồi ư? Chức Đại tướng quân vinh hiển hôm nay của hắn có được là nhờ ai dốc mưu tính kế?
Hắn dám nhục mạ ta như thế, ta ắt có trăm phương nghìn kế khiến hắn vạn kiếp bất phục.
...
Để anh dạy em
Một anh cảnh sát hình sự dọn đến thuê phòng đối diện, mặt mũi cực điển trai, dáng người thì khỏi phải nói—đẹp khỏi bàn.
Tôi như biến thái mà lén lút theo dõi mọi thứ về hắn, còn cố tình không mặc nội y, cứ lượn lờ trước cửa nhà hắn.
Cho đến một tối nọ, lúc về nhà, tôi cứ có cảm giác như có ai đó đang bám theo mình.
Trên ban công cũng bị mất một cái nội y.
Nửa đêm, bỗng vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp, tôi nhìn qua mắt mèo thì thấy một gã đàn ông mặc đồ đen, đội mũ đen, dáng vẻ lén lút đứng ngoài cửa.
Tôi không dám mở cửa, thì lại nghe thấy tiếng ổ khóa bị cạy.
Tay tôi nắm chặt cây baton, chuẩn bị sẵn sàng nếu hắn xông vào là đánh ngay.
Kết quả là khi khóa vừa bật ra, cây baton đã bị một đôi tay giữ lấy.
Ngẩng lên nhìn thì hóa ra là anh cảnh sát đối diện, hắn nhìn chằm chằm vào ngực tôi, “Tôi đã nhắc cô bao nhiêu lần rồi, ở nhà một mình thì nhớ mặc nội y vào.”
Nhà Tôi, Tôi Giữ
Nhà Tôi, Tôi Giữ
Vừa tan ca về nhà, tôi đã thấy bà Vương đối diện chặn ngay trước cửa.
“Tiểu Trần à, dì muốn bàn với cháu chuyện này.”
Tôi còn chưa kịp tra chìa khóa vào cửa thì bà ta đã không nhịn được mở miệng:
“Căn nhà này dì thấy ưng rồi, bán cho dì nhé, bốn nghìn tệ.”
Tay tôi khựng lại, tưởng mình nghe lầm.
“Bà Vương, bà nói gì cơ?”
Bà ta thản nhiên lặp lại: “Bốn nghìn tệ, bán căn nhà này cho dì. Con trai dì sắp cưới vợ rồi, cần nhà ở.”
Căn nhà tôi mua với giá 400.000 tệ, bà ta mở miệng đòi mua 4.000?
…
Ngoại tình thì chết đi
Lúc chụp ảnh trong tuyết, bạn trai tôi bất ngờ quật tôi một cú qua vai chỉ để chọc cười bạch nguyệt quang.
“Đùa chút thôi, nhìn em ngốc chưa kìa haha!”
Hôm đó, bạch nguyệt quang của hắn cười rạng rỡ nhất, còn tôi thì gãy tay phải, từ đó không thể cầm dao mổ nữa.
Yêu Cậu Từ Lúc Ấy
Yêu Cậu Từ Lúc Ấy
Lần không biết thứ bao nhiêu tôi thay hai người bạn thanh mai trúc mã trực nhật hộ cô gái họ thích.
Sau khi tan học, hai người họ cười cười chặn tôi lại.
“Lại giúp bọn tớ quét lớp lần nữa nhé? Tối nay bọn tớ có hẹn hò rồi, làm phiền cậu đó.”
Tôi ngẩng đầu, nhỏ giọng nói:
“Hôm nay không được… tớ cũng có hẹn rồi.”
Một người trong số họ lập tức sa sầm nét mặt, nhếch môi cười như không cười:
“Không muốn trực nhật hộ thì cũng kiếm lý do hay chút đi. Cậu có thể hẹn hò với ai cơ chứ?”
Tôi im lặng.
Người kia liền sầm mặt, đẩy tôi sát vào tường:
“Cậu thật sự có hẹn à?”
“Hẹn với ai?!”