Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
BỊ T H I Ê U CHẾT, TÔI VÀ CHỒNG CÙNG TRỌNG SINH.
Em chồng thường nói rằng tai cô ta không tốt, nghe không rõ lời người khác.
Tôi bảo điện thoại mới của mình không thấm nước, nhưng cô ta lại nghe thành laptop chống nước tốt.
Cô ta hắt nguyên một cốc nước vào bàn phím khiến laptop của tôi bốc cháy, bo mạch chủ bị hỏng.
Bao nhiêu công sức viết kế hoạch sản phẩm trong mấy tháng trời bỗng chốc đổ sông đổ biển, và tôi bị công ty sa thải.
Lần khác, tôi bảo mình mới mua mặt nạ, cô ta lại nghe thành mặt nạ chân, nhân lúc tôi không để ý mà lén lút dùng đắp chân.
Hậu quả là mặt tôi bị nhiễm khuẩn Pseudomonas aeruginosa, dung nhan trực tiếp bị h ủ y h o ạ i.
Tôi đi tìm cô ta để nói chuyện rõ ràng, nhưng mẹ chồng lại đổ lỗi ngược cho tôi, mắng tôi có đời tư hỗn loạn, không đứng đắn, còn muốn đổ oan cho em chồng.
Trong lúc xô xát, tôi bị họ đẩy xuống cầu thang và bị s ả y t h a i.
Chồng tôi trở về và muốn đuổi mẹ con họ ra khỏi nhà.
Không ngờ, trước khi đi, em chồng đã mở v-a-n g-a-s ra.
Khi xuống dưới nhà, cô ta mới quay sang mẹ chồng và hét lên:
"Tiêu rồi mẹ ơi, chị dâu bảo con nhớ khóa v a n gas mà con quên mất rồi, mẹ gọi điện bảo chị ấy dậy khóa đi".
Mẹ chồng gọi điện nhắc nhở tôi, nhưng ngay khi điện thoại đổ chuông đã gây ra một vụ n ổ khí gas. Chồng tôi và tôi sống sờ sờ bị t h iêu chec.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày em chồng định hắt nước vào máy tính của tôi.
MAI HOA ĐỒ
Sống lại một đời, ta thề sẽ không bao giờ làm thê tử của Cận Tử Hằng nữa.
Năm xưa, một lần rơi xuống hồ được chàng cứu, ta ngu muội coi đó là thiên định, một lòng một dạ, không phải chàng thì không gả.
Ta dốc hết tâm huyết nâng đỡ, để chàng trở thành vì tinh tú sáng rực nhất Đại Cảnh triều.
Nhưng ánh sáng ấy, chàng chỉ dành để chiếu rọi đường vào cung của đường tỷ, vì nàng mà bày mưu tính kế, hao tâm tổn trí.
Đến cả khi ta bị đường tỷ đẩy xuống nước, chết đuối ngay mùa hoa rực rỡ, chàng cũng chỉ ở cách một bức tường, tâm tâm niệm niệm tìm cho nàng một bó hoa đẹp…
........
Kén Rể
Kén Rể
Đời trước, cha đứng dưới bảng vàng kén rể, ta hân hoan gả cho Lục Hoài An, người ta thầm ngưỡng mộ bấy lâu.
Sau khi kết hôn, chúng ta kính trọng lẫn nhau, ai nấy đều hâm mộ, ta tưởng rằng cuộc đời này đã viên mãn.
Cho đến khi hắn nhận được bức thư tuyệt mệnh của thanh mai trúc mã: [Đời này vô duyên, chỉ nguyện kiếp sau.]
Nàng nh/ảy v/ực t/uẫn t/ình, không tìm thấy h/ài c/ốt. Còn Lục Hoài An chỉ khẽ run đầu ngón tay, xin nghỉ phép hai ngày.
Sau đó, cha ta bị hàm oan vào ngục, muội muội yểu mệnh… Giang gia ta cửa nát nhà tan.
Vào ngày ta lâm bồn, chính tay hắn dùng dải lụa trắng s/iết ch/ặt cổ ta, gương mặt đầy vẻ hung ác: “Giang Vãn Tình, nếu không phải ngươi chen ngang, ta và Ngọc Nhi đã sớm nên duyên.”
Lúc ta mở mắt ra lần nữa…
Bảng vàng treo cao, tiếng người huyên náo. Chính là ngày công bố kết quả thi.
Tối Nay Ai Ăn Ai?
Tối Nay Ai Ăn Ai?
Ngay trước ngày cưới, tôi vô tình thấy đồng hồ thông minh của bạn trai để quên ở nhà hiện lên tin nhắn.
“Daddy ơi, em đói rồi. Tối nay cho em ăn no nha~”
“Anh thích tai thỏ mà nhỉ? Tối nay em đeo cho anh ngắm nha~”
Chưa kịp hoàn hồn, tôi đã thấy anh ta rep lại cực nhanh:
“Chờ anh.”
Còn chưa kịp tiêu hóa xong cái màn tán tỉnh đó, anh ta gọi điện sang, giọng nũng nịu đầy mùi giả tạo:
“Bé cưng ơi, tối nay anh phải tăng ca đột xuất nha, mệt muốn xỉu luôn á~”
Giọng thì tươi như mới lãnh thưởng độc đắc, vậy mà còn bày đặt than mệt? Ừ, thôi tin đi, để mai tôi gửi thiệp… chia buồn!
Tấm Vé Số Trúng Thưởng
Tấm Vé Số Trúng Thưởng
Trúng số 50 triệu, tôi lập tức dặn dò cô bạn thân đừng nói với gia đình tôi.
Cô ấy ngoài mặt thì vô cùng chắc chắn nói “được rồi”, nhưng quay lưng liền kể với anh trai tôi.
Anh trai liền ép tôi đưa tiền cho anh ta mua nhà, cưới vợ.
Tôi không đồng ý, cả nhà liền dùng đạo đức để trói buộc tôi, còn lợi dụng livestream để khiến tôi bị dân mạng công kích.
Họ nhốt tôi trong phòng đến chet đói, sau đó ch//ôn x//ác tôi vào bức tường của căn nhà mới xây.
Mở mắt ra, tôi trở về ngày công bố kết quả xổ số.
Bạn thân cười hỏi tôi: “Nguyệt Nguyệt, cậu trúng thưởng à?”
Bảo Mẫu Nhà Tôi Là Trà Xanh
Bảo Mẫu Nhà Tôi Là Trà Xanh
“Khoảnh khắc con gái của bảo mẫu quỳ xuống cầu xin tôi giúp cô ta trả nợ, tôi biết cô ta lại đang bắt đầu.
“Tiểu thư, tuy nó chỉ bằng giá một chiếc váy của cô, nhưng nó có thể cứu sống cả gia đình tôi.”
Tôi thay cô ta trả hết tiền nợ cờ bạc của ba cô ta, dùng tiền để gửi cô ta vào một trường trung học quý tộc.
Cô ta nói: “”Cô cái gì cũng có, còn tôi chỉ khát khao một chút dịu dàng. Nhưng tôi sẽ kiềm chế bản thân, sẽ không…suy nghĩ thêm nữa.””
Anh trai tôi lập tức tát tôi một bạt tai, nói rằng tôi không có lương tâm.
Sau này, khi tôi từ chối việc cô ta muốn làm chị dâu của tôi, cô ta đã đâm tôi mười tám nhát dao.
Cô ta vừa khóc lóc vừa nói: “Tôi chỉ muốn có được mọi thứ của cô, tại sao cô lại không thể nhượng bộ?”
Cuộc Đời Đáng Thương
Cuộc Đời Đáng Thương
Bạn trai tôi là thủ khoa đại học, nhưng lại nộp đơn vào một trường chuyên khoa vô danh.
Tôi đã thuyết phục anh ta đổi nguyện vọng sang ngành Internet của Thanh Hoa.
Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi kiếm được trăm vạn mỗi năm, có cuộc sống viên mãn sau hôn nhân.
Nhưng vào ngày bạch nguyệt quang của anh ta kết hôn, anh ta lại cầm CPU máy tính đập gãy chân tôi.
“Giá mà cô không cản tôi, thì tôi đã có thể học cùng trường với Nguyệt Nguyệt rồi! Người kết hôn với cô ấy lẽ ra phải là tôi mới đúng!”
Hóa ra, anh ta luôn ôm hận việc tôi đã thuyết phục anh ta thay đổi nguyện vọng.
Trước mặt con cái, tôi bị bạo hành đến chết.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã được trọng sinh.
Trước mắt là màn hình máy tính, bạn trai tôi đã điền tất cả nguyện vọng vào trường đại học chuyên khoa vô danh mà bạch nguyệt quang của anh ta chọn.
Anh ta quay đầu lại, mỉm cười hỏi tôi:
“Bảo bảo, em thấy anh điền nguyện vọng thế nào?”
Lớp Harem Battle Royale 2
Trại hè, cả lớp nhận được một tin nhắn kỳ lạ.
【Sống sót một ngày trong hậu cung triều Đại Chu không một bóng người, có thể mang bất kỳ bảo vật nào trở về hiện đại, thất bại sẽ mất mạng】
Cả lớp đều háo hức muốn thử.
Du lịch + mua sắm 0 đồng chẳng phải quá đơn giản sao?
Lớp trưởng đi gom một đống đồ ăn vặt.
Hoa khôi lớp bắt đầu tính toán xem cung nào nhiều bảo vật nhất để lấy.
Sáng hôm sau.
Mở mắt ra.
Cả đám quả nhiên đã có mặt trong một hậu cung lộng lẫy mà hoàn toàn trống không.
Hoa khôi lớp lập tức dọn vào ở tại Cung Khôn Ninh tráng lệ nhất,
Cô ta cắt hai viên ngọc trai lớn trên mũ phượng của hoàng hậu, nhét vào túi.
Cô ta đắc ý:
“Đem ra đấu giá, mỗi viên cũng cả chục triệu, phát tài rồi!”
Các bạn khác cũng học theo, càn quét sạch bảo vật ở các cung rồi nhét đầy vào ba lô.
Chỉ có tôi là chọn một nơi heo hút vắng vẻ nhất – lãnh cung.
Bên trong chẳng có gì cả.
Ai cũng cười nhạo tôi:
“Giang Lê, nhanh tay còn không kịp đấy.”
“Cậu chọn lãnh cung, đến chuột cũng không có, trách ai được!”
Không ai biết.
Tôi đã dùng toàn bộ điểm tích lũy để đổi lấy một dòng thông báo từ hệ thống —
【Hí hí, sao lại mang đi nhãn cầu của hoàng hậu thế\~】
Phá Thành
Xác định Tống Thành ngoại tình là vào đúng ngày kỷ niệm mười lăm năm kết hôn của chúng tôi.
Tin nhắn đó rất ngắn: “Cà vạt anh để quên chỗ em rồi, mai em mang đến chỗ làm cho anh, đừng lại tự đi tìm mãi không thấy.”
Giọng điệu thân mật đến mức giống như bọn họ mới là vợ chồng đã sống với nhau nhiều năm, cùng nhau vượt qua hoạn nạn.
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn hồi lâu, rồi mới nói với Tống Thành vừa bước ra từ phòng tắm:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Livestream xem nhân duyên
Tôi livestream xem nhân duyên cho người khác, kết nối với một thiếu gia nổi tiếng ở kinh thành, người yêu bạn gái như mạng sống.
“Anh bị oan hồn nữ bám theo rồi! Rất có khả năng chính là bạn gái anh.”
Thiếu gia mặt đen lại: “Muốn kiếm tiền thì không sao, nhưng mà dám bôi nhọ bạn gái tôi, tôi sẽ không tha cho cô!”
“Cô ta tuyệt đối không phải là người định mệnh của anh, nhất định đừng quan hệ thân mật. Nếu không, không chỉ anh chết, mà tất cả đàn ông có quan hệ máu mủ với anh cũng sẽ mất mạng.”
Thiếu gia cười khẩy: “Vậy cô thử nói xem người định mệnh của tôi là ai? Cô ta đang ở đâu?”
Tôi nhìn kỹ đường chỉ tay của hắn, càng nhìn càng choáng váng.
“Sao người định mệnh của anh lại là tôi? Tôi rõ ràng đã quyết tâm không yêu không cưới để sống yên ổn mà!”