Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Khi Nhà Chồng Không Còn Giả Tạo
Khi Nhà Chồng Không Còn Giả Tạo
Cuối năm, tôi ký được một hợp đồng lớn, được chia hoa hồng năm triệu tệ.
Công ty khen thưởng tôi người đang mang thai tám tháng, được nghỉ thai sản sớm.
Mẹ chồng hỏi vì sao không đi làm, tôi nằm trên sofa, nửa đùa nửa thật:
“Công ty làm ăn không tốt nên cho con nghỉ rồi.
Chắc sau này chỉ có thể ở nhà làm nội trợ thôi.”
Không ngờ, bà lập tức giáng một cái tát vào lưng tôi:
“Vậy còn không mau dậy đi giặt đồ, nấu cơm đi!”
“Mang có mỗi đứa con gái mà định nằm không ăn bám nhà tôi à?!”
Đúng lúc chồng tôi là Tôn Lỗi về tới, kéo mẹ vào phòng trẻ con.
Tôi ấm ức, bật camera giám sát mà họ chưa biết, muốn xem anh rốt cuộc đứng về phía ai.
Nhưng không ngờ, những gì tôi nhìn thấy lại khiến sống lưng lạnh buốt…
Tin Nhắn Khiêu Khích Của Tiểu Tam
Tin Nhắn Khiêu Khích Của Tiểu Tam
Chồng tôi tài trợ cho một nữ sinh nghèo, và cô ta gửi tin nhắn khiêu khích đến tôi.
Trong ảnh, cô ta mặc bộ đồ ngủ của tôi, nằm trên giường của tôi.
[Chị ơi, chị già rồi, da dẻ chảy xệ, khi cười còn có nếp nhăn, xấu chết đi được.]
[Nhưng em thì khác, em mới mười chín tuổi, vẫn còn trong trắng, đàn ông nào mà từ chối nổi em chứ.]
[Anh ấy vừa ôm em, suýt nữa làm em kiệt sức…]
Từng chữ từng câu, thật không thể chịu nổi.
Mười chín tuổi thì đã sao? Tôi không thèm đôi co với cô ta, chỉ đánh dấu mờ bức ảnh của cô ta và gửi thẳng vào nhóm lớp đại học của cô ta.
Chẳng bao lâu sau, Chu Hằng gọi điện đến:
“Cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn đi so đo với một cô gái mới lớn? Cô có biết hành động này sẽ gây ra bao nhiêu rắc rối cho cô ấy không? Khương Nhiên, cô thật sự khiến người ta phát tởm!”
Tôi chẳng buồn đáp lại một câu, cúp máy ngay lập tức và chặn mọi liên lạc của anh ta.
Chẳng sao cả, đồ bẩn rồi, tôi cũng không cần nữa.
Tôi Không Là Kẻ Bị Lợi Dụng Nữa
Tôi Không Là Kẻ Bị Lợi Dụng Nữa
Năm tôi 50 tuổi, tôi phát hiện Dương Kiến Quân có nhân tình bên ngoài, con riêng của họ cũng đã 10 tuổi.
Tôi đau khổ tột cùng, muốn anh ta cho tôi một lời giải thích.
Kết quả, anh ta lạnh nhạt buông một câu: “Ly hôn đi.”
Tôi đem chuyện ngoại tình của anh ta kể với 4 đứa con, hy vọng bọn trẻ sẽ đứng về phía tôi.
Nào ngờ, bọn chúng lại thản nhiên nói:
“Đàn ông thành đạt ai mà chẳng có người bên ngoài.”
Con gái út còn mỉa mai tôi là bà già xuống sắc, không có chí tiến thủ, lạc hậu với thời đại.
Nó bảo nếu là nó, nó cũng ra ngoài tìm người khác.
Điều khiến tôi đau lòng hơn nữa là hai đứa cháu gái tôi nuôi lớn cũng đứng về phía Dương Kiến Quân.
Cháu gái của anh ta thì khỏi nói, mẹ cô ta chính là bạn thân của tiểu tam kia, đứng về phía bạn là điều hiển nhiên.
Còn cháu gái ruột tôi… thật sự khiến tôi đau đớn.
Khi Người Vợ Không Tha Thứ
Khi Người Vợ Không Tha Thứ
Chồng tôi muốn ly hôn.
Anh ta đưa ra hai lựa chọn:
Một, nếu muốn giành quyền nuôi con thì phải ra đi tay trắng.
Hai, nếu từ bỏ quyền nuôi con, anh ta sẽ chia cho tôi một nửa tài sản.
Ở kiếp trước, tôi từ bỏ tài sản, chọn dắt con trai đi. Kết quả thân bại danh liệt, cuối cùng ch .t cóng ngoài phố không một bóng người.
Kiếp này, tôi không muốn chọn gì cả, cũng chẳng ly hôn. Tôi sẽ kéo dài thời gian, chờ anh ta bệnh ch .t là được rồi.
Yêu Kiểu 502
Yêu Kiểu 502
「Chùm nho tím này đúng là giống cô thật đấy… vừa đen vừa to。」
Tôi khen thân hình nóng bỏng của vợ bạn mình trong phòng xông hơi.
Ai ngờ lúc ăn cơm, cô ta lại buông câu đó ngay trước mặt bao người.
Cả bàn ăn lập tức im phăng phắc, chồng tôi thì chỉ cúi đầu ăn cơm lia lịa.
Tôi chậm rãi lau miệng:
“Nếu không phải cái mặt cô vẫn còn dán cái mác thẩm mỹ, chỉ nhìn mỗi cái bụng thôi thì tôi còn tưởng là chó Shar Pei đấy.”
Chồng tôi đột nhiên ném mạnh đũa xuống bàn:
“Em so đo với Thanh Thanh làm gì? Cô ấy từng sinh con rồi mà!”
Tôi hoảng hốt đưa tay che miệng:
“Trời ơi, xin lỗi nha, em đâu biết đứa bé là của anh.”
Tương Lai
Tương Lai
Đêm trước buổi phỏng vấn chọn vũ công chính của đoàn ballet, tôi bị một nhóm côn đồ chặn đường.
Khi cảnh sát đến, tôi đã ngồi bệt dưới đất, tuyệt vọng đến tột cùng.
Bố người bố tổng tài của tôi vì bỏ lỡ cuộc gọi cầu cứu của tôi, đã ôm tôi khóc nức nở, miệng không ngừng lặp đi lặp lại rằng nhất định sẽ khiến đám côn đồ đó phải trả giá đắt.
“Ôn Noãn, đừng sợ, bố nhất định sẽ tìm đội ngũ bác sĩ phục hồi tốt nhất cho con, đảm bảo không để lại vết sẹo nào trên gương mặt con. Bố cũng sẽ mời chuyên gia chỉnh hình giỏi nhất nối lại chân phải cho con, để con có thể đứng dậy nhảy múa một lần nữa.”
Ánh mắt tôi trống rỗng, sắc mặt tàn tạ như tro tàn.
Tôi vẫn luôn cho rằng đó chỉ là sự bất hạnh ngẫu nhiên, rằng tôi xui xẻo bị đám người xấu kia nhắm đến.
Cho đến khi tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa bố và dì Lệ trong bệnh viện.
Trà Xanh Không Dành Cho Tôi
Trà Xanh Không Dành Cho Tôi
Vừa rót xong cà phê ở phòng trà nước, tôi bị lễ tân chặn lại:
“Ai cho cô uống cà phê của công ty? Cô biết như vậy là trộm cắp không?”
Tôi thật sự không hiểu.
“Mọi người đều uống, tại sao tôi lại không được?”
“Cô không biết thân phận mình là gì à?”
Sau Khi Ta Giúp Phu Quân Tịnh Thân
Sau Khi Ta Giúp Phu Quân Tịnh Thân
Phu quân vì thứ muội mà giữ thân
Đêm tân hôn, để tên ăn mày thay hắn động phòng.
Đáng tiếc dược hiệu không đủ, ta lại tỉnh dậy sớm.
Xuất giá tòng phu, tâm nguyện của phu quân, ta tất phải hoàn thành.
Vì thế, tay ta vung lên, lưỡi dao hạ xuống.
Về sau…
Hắn sẽ không còn phải sợ chuyện thất thân nữa.
Căn Nhà Không Còn Bóng Anh
Căn Nhà Không Còn Bóng Anh
Sau ba lần nhập sai mật khẩu căn hộ, một cô gái mặc đồ ngủ bước ra từ trong nhà.
“Cô lén la lén lút làm gì trước cửa nhà tôi thế?”
Tôi sững người: “Nhà cô?”
Cô ta khoanh tay trước ngực: “Là nhà bạn trai tôi, đương nhiên cũng là nhà tôi!”
Cô ta đứng chắn ở cửa, không cho tôi vào, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
“Bạn trai tôi vừa lau nhà xong, cô đừng có giẫm bẩn!”
Khi hai bên đang giằng co không ai nhường ai, vị hôn phu của tôi Tạ Lâm bước ra từ bên trong.
Anh đi đôi dép đôi y hệt cô gái đó là đôi tôi nhờ bạn mua từ nước ngoài về tháng trước.
Anh cười và nói cô gái kia chỉ là ở nhờ tạm thời.
Nhưng căn hộ này là do tôi trả tiền mua hoàn toàn, tại sao anh ấy lại có quyền quyết định?
Tôi Không Có Mẹ
Tôi Không Có Mẹ
Năm lớp 12, ng ự /c tôi lại lần nữa phát dục, từ cúp D lên thẳng F.
Bạn nam trong lớp cười cợt, nói tôi “ng ự /c to chắc là đi b/á.n thân”, giọng đầy nhục mạ. Nhưng người phản ứng dữ dội nhất lại chính là mẹ tôi.
Bà ta trừng mắt nhìn ng ự /c tôi, chửi om sòm:
“Ng ự /c mày lớn vậy để làm gì? Ghê tởm! Mày có phải ngày nào cũng cho đàn ông sờ ng ự /c không, nên mới to thế? Không lo học hành!”
Bà ta nói kết quả học tập của tôi kém là vì ng ự /c tôi quá to, rồi bịa ra chuyện đưa tôi đi “thu nhỏ”, cuối cùng lại lừa tôi làm phẫu thuật cắt toàn bộ.
Bạn bè chê tôi nửa nam nửa nữ, người tôi thầm thích gọi tôi là “quái vật”. T/rầ .m cảm tái phát, tôi ch .t ngay trong sinh nhật 18 tuổi.
Trọng sinh lại một lần nữa, mẹ lại tiếp tục giở trò lừa tôi đi cắt ng ự /c.
Tôi hất mạnh tay bà ta ra, nhổ một bãi nước bọt vào mặt bà ta, cười lạnh:
“Mẹ thử đụng vào tôi xem?”
“Mẹ à, ng ự /c mẹ nhỏ vậy, có khi nào chưa từng được đàn ông sờ bao giờ không?”