Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Trọng Sinh Tôi Trả Thù Thay Bạn, Tiện Tay Yêu Đương Với Thái Tử Gia
Bạn thân tôi, Lâm Thi Nhã, là kiểu người mà nếu sống trong tiểu thuyết thì chắc chắn được gắn mác “nữ chính bi kịch, chuyên gia làm người đọc khóc”.
Kiếp trước, cô nàng là thiên kim tiểu thư chính gốc của Trì gia – một gia tộc quyền lực ở thành phố A, nơi mà tiền không chỉ chất đầy két mà còn tự động sinh sôi. Nhưng số phận đúng là thích chơi khăm.
Nhã Nhã bị tráo đổi từ lúc lọt lòng, lớn lên trong trại trẻ mồ côi, còn cô nàng giả mạo Trì Tư Lan thì sống sung sướng như công chúa trong vòng tay yêu thương của cả Trì gia. Rồi một ngày, Nhã Nhã được đón về nhà.
Tưởng sẽ có cuộc sống hạnh phúc như phim ngôn tình, ai ngờ chưa được bao lâu, tôi nhận được tin sét đánh: cô ấy nhảy lầu tự tử!
Mẹ Ơi, Con Không Còn Là Cây ATM Nữa
Mẹ Ơi, Con Không Còn Là Cây ATM Nữa
Khi thi đại học, tôi bị bạn học tố cáo gian lận.
Giám thị phát hiện một mẩu giấy nhỏ giấu trong ống quần của tôi.
Tôi bị đuổi khỏi phòng thi, bài làm bị hủy bỏ.
Ngay cả suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa – Bắc Đại cũng bị dân mạng đặt nghi vấn.
Dưới áp lực dư luận, kết quả tuyển thẳng của tôi bị hủy bỏ.
Mẹ tôi, biết tôi không còn trường nào để vào, liền bán tôi cho một lão già thô lỗ ở làng bên để đổi lấy sính lễ.
Tôi bị lão ta hành hạ đến chết.
Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại một tuần trước kỳ thi đại học.
“Bây giờ bắt đầu phát thẻ dự thi.”
Giọng của giáo viên chủ nhiệm kéo tôi về khỏi cơn ác mộng của kiếp trước.
Lòng bàn tay tôi toát mồ hôi lạnh.
Nỗi tuyệt vọng và nhục nhã của kiếp trước như lưỡi dao cắm sâu vào tim tôi.
“Chiêu Đệ, cậu thi ở phòng nào thế?”
Một giọng nói ngọt đến mức khiến người ta phát ngấy vang lên bên tai tôi.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt giả tạo đầy quen thuộc của Lưu Thanh Thanh.
Nụ cười của cô ta ngây thơ, vô hại.
Nhưng bên trong lại lạnh lẽo như rắn độc.
Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn
Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn
Trong lễ đính hôn của chị gái tôi, em trai của chú rể mở miệng nói bậy ngay trước mặt mọi người.
“Em vợ còn đẹp hơn cả chị dâu, anh, lần này anh lời to rồi nha!”
Tôi lập tức ném đũa, thẳng tay tạt lên mặt hắn ta:
“Cái lưỡi và cái bên dưới của anh mọc ngược hả? Há miệng ra toàn là phân!”
Phiên Toà Tội Ác
Phiên Toà Tội Ác
Người cha dượng nuôi tôi suốt mười tám năm đang mắc bạo bệnh, chờ tôi đưa tiền cứu mạng.
Vậy mà tôi lại thờ ơ quay đi, đem toàn bộ số tiền đưa cho người cha ruột chưa từng đoái hoài tới tôi, để ông ta trả nợ cờ bạc.
Mẹ ruột tôi lập tức mở livestream xét xử công khai, nếu tôi bị định tội, không chỉ mất hết tài sản, mà cả mạng sống cũng nằm trong tay bà ấy.
Mẹ tôi nói: “Chỉ cần con bỏ tiền chữa bệnh cho cha con, mẹ sẽ rút đơn kiện, còn nếu không thì…”
Bà chưa nói hết câu, tôi đã ký tên lên giấy đồng ý khởi tố.
“Mẹ à, giờ thì cho dù mẹ muốn rút đơn, cũng không kịp nữa rồi.”
Nghiệp Duyên
Nghiệp Duyên
Yêu đơn phương Lâm Dịch tám năm, cuối cùng hắn cũng rung động vì tôi.
Đêm trước ngày đính hôn, cô bạn thanh mai của hắn sống lại.
Đêm mưa to, người cô ta ướt sũng, gõ cửa phòng rồi lao vào lòng hắn:
“Kiếp trước tôi nhìn lầm người.”
“Chết rồi mới biết, anh đã yêu tôi nhiều năm như vậy.”
“… Anh còn muốn tôi nữa không?”
Tôi nhìn cảnh tượng cảm động trước mặt.
Quay đầu gọi điện cho anh hắn: “Người đính hôn ngày mai, đổi người đi.”
Giọng Lâm Chiếu trầm thấp: “Em định đổi ai?”
“Anh à, cho anh thành chính thức, được không?”
Tiết Kiệm Cho Ai?
Tiết Kiệm Cho Ai?
Tôi tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm khổng lồ trong ngăn kéo của mẹ, kẹp bên trong là một tờ giấy ghi: “Gửi con trai yêu quý Hạo Hạo.” Nhưng tôi là con một, suốt 23 năm qua trong nhà chỉ có mình tôi.
Phản ứng đầu tiên của tôi là, đây không phải sổ tiết kiệm của nhà mình.
Thế nhưng, tên chủ tài khoản lại đúng là tên của mẹ tôi.
Khoản tiền gửi đầu tiên là 440 nghìn, trùng khớp với ngày tôi chào đời.
Mỗi năm sau đó, đúng cùng một ngày, bà đều gửi một khoản y hệt như vậy vào tài khoản – 440 nghìn.
Cho đến bây giờ, tổng số dư đã vượt quá 10 triệu.
Tôi không khỏi thấy lạnh sống lưng.
Nếu là đột nhiên có một khoản tiền lớn được gửi vào, thì tôi còn có thể tự an ủi rằng có khi họ trúng số.
Mất Trí
Mất Trí
Vừa được đón về ở cùng ba mẹ ruột chưa đầy nửa năm thì tôi gặp tai nạn xe.
Bác sĩ nói tôi có thể mất trí nhớ, thế là tôi đùa với ba mẹ đang túc trực bên giường bệnh: “Chú dì là ai vậy?”
Mẹ khựng lại, rồi nói với tôi.
Bà là chủ nhà.
Còn tôi— Là người thuê trọ trong nhà bà.
Ông Ăn Chả, Bà Ăn Nem
Ông Ăn Chả, Bà Ăn Nem
Chồng lừa tôi l/y h/ô/n vì bồ nhí của hắn có thai.
Tôi nhìn tờ chẩn đoán ung t/h/u gan trong tay, cùng với que thử thai, khẽ thở phào.
ung t/h/u gan là của chồng.
Đứa bé là của bạn thân hắn.
Để tôi không nghi ngờ gì, hắn đã chuyển nhà và tiền tiết kiệm cho tôi hết.
Tôi nhìn hắn đầy thương hại: “Chồng à, anh không sợ tôi diễn giả thành thật sao?”
Hắn mỉm cười dịu dàng: “Vậy thì anh cũng chấp nhận.”
Tôi lắc đầu, đúng là tội nghiệp.
Tôi quay đầu liền cưới bạn thân của hắn.
Hắn không thể tin nổi: “Em không còn yêu anh nữa à?”
Tôi ôm ví: “Đừng có ăn vạ. Tôi không phải vợ anh, chẳng có nghĩa vụ phải hầu hạ đâu!”
Từ Giả Thành Thật
Từ Giả Thành Thật
Chồng tôi – một tổng tài từng hô mưa gọi gió – sau khi phá sản thì mắc chứng trầm cảm.
Chỉ sau một đêm, tôi từ vợ tổng giám đốc rơi thẳng xuống thân phận nhân viên quèn làm thuê kiếm sống.
Để giúp chồng trả nợ, gom tiền chữa bệnh trầm cảm cho anh, tôi đến hội đấu giá làm lễ tân đón khách.
Nhưng tôi không ngờ, người đáng lẽ giờ này đang nằm viện điều trị tâm lý – chồng tôi – lại ngồi ung dung ở khu vực VIP, mắt không thèm chớp mà giơ bảng đấu giá chiếc vòng cổ đắt đến choáng người, rồi tặng cho người phụ nữ ngồi bên cạnh anh ta.
Mà sợi dây chuyền đó, chính là kỷ vật của bà nội tôi – tôi đã phải đem cầm để lấy tiền giúp anh trả nợ.
Trả Thù
Trong buổi học online, bạn trai quên tắt micro.
Hơn hai trăm người đã nghe trọn cuộc hẹn hò của hắn với nhỏ đàn em.
Hôm sau, hắn bàn với tôi chuyện cưới xin, còn nhỏ đó thì ngọt ngào đòi tôi tặng quà sinh nhật.
Cả khối lặng lẽ theo dõi màn diễn của hai người, không ai mở miệng nhắc là hôm qua micro chưa tắt.
Tất cả bọn họ đều là đồng minh báo thù của tôi.