Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Trà Xanh Không Dành Cho Tôi
Trà Xanh Không Dành Cho Tôi
Vừa rót xong cà phê ở phòng trà nước, tôi bị lễ tân chặn lại:
“Ai cho cô uống cà phê của công ty? Cô biết như vậy là trộm cắp không?”
Tôi thật sự không hiểu.
“Mọi người đều uống, tại sao tôi lại không được?”
“Cô không biết thân phận mình là gì à?”
Sau Khi Ta Giúp Phu Quân Tịnh Thân
Sau Khi Ta Giúp Phu Quân Tịnh Thân
Phu quân vì thứ muội mà giữ thân
Đêm tân hôn, để tên ăn mày thay hắn động phòng.
Đáng tiếc dược hiệu không đủ, ta lại tỉnh dậy sớm.
Xuất giá tòng phu, tâm nguyện của phu quân, ta tất phải hoàn thành.
Vì thế, tay ta vung lên, lưỡi dao hạ xuống.
Về sau…
Hắn sẽ không còn phải sợ chuyện thất thân nữa.
Căn Nhà Không Còn Bóng Anh
Căn Nhà Không Còn Bóng Anh
Sau ba lần nhập sai mật khẩu căn hộ, một cô gái mặc đồ ngủ bước ra từ trong nhà.
“Cô lén la lén lút làm gì trước cửa nhà tôi thế?”
Tôi sững người: “Nhà cô?”
Cô ta khoanh tay trước ngực: “Là nhà bạn trai tôi, đương nhiên cũng là nhà tôi!”
Cô ta đứng chắn ở cửa, không cho tôi vào, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
“Bạn trai tôi vừa lau nhà xong, cô đừng có giẫm bẩn!”
Khi hai bên đang giằng co không ai nhường ai, vị hôn phu của tôi Tạ Lâm bước ra từ bên trong.
Anh đi đôi dép đôi y hệt cô gái đó là đôi tôi nhờ bạn mua từ nước ngoài về tháng trước.
Anh cười và nói cô gái kia chỉ là ở nhờ tạm thời.
Nhưng căn hộ này là do tôi trả tiền mua hoàn toàn, tại sao anh ấy lại có quyền quyết định?
Tôi Không Có Mẹ
Tôi Không Có Mẹ
Năm lớp 12, ng ự /c tôi lại lần nữa phát dục, từ cúp D lên thẳng F.
Bạn nam trong lớp cười cợt, nói tôi “ng ự /c to chắc là đi b/á.n thân”, giọng đầy nhục mạ. Nhưng người phản ứng dữ dội nhất lại chính là mẹ tôi.
Bà ta trừng mắt nhìn ng ự /c tôi, chửi om sòm:
“Ng ự /c mày lớn vậy để làm gì? Ghê tởm! Mày có phải ngày nào cũng cho đàn ông sờ ng ự /c không, nên mới to thế? Không lo học hành!”
Bà ta nói kết quả học tập của tôi kém là vì ng ự /c tôi quá to, rồi bịa ra chuyện đưa tôi đi “thu nhỏ”, cuối cùng lại lừa tôi làm phẫu thuật cắt toàn bộ.
Bạn bè chê tôi nửa nam nửa nữ, người tôi thầm thích gọi tôi là “quái vật”. T/rầ .m cảm tái phát, tôi ch .t ngay trong sinh nhật 18 tuổi.
Trọng sinh lại một lần nữa, mẹ lại tiếp tục giở trò lừa tôi đi cắt ng ự /c.
Tôi hất mạnh tay bà ta ra, nhổ một bãi nước bọt vào mặt bà ta, cười lạnh:
“Mẹ thử đụng vào tôi xem?”
“Mẹ à, ng ự /c mẹ nhỏ vậy, có khi nào chưa từng được đàn ông sờ bao giờ không?”
Nghịch Tập Thi Đại Học: Vả Mặt Cả Nhà
Nghịch Tập Thi Đại Học: Vả Mặt Cả Nhà
Em gái thiết kế hại tôi gãy chân, mất cơ hội vào Học viện Thể thao Thanh Hoa.
Cha mẹ không phân biệt đúng sai, vu cho tôi gian lận thi cử rồi đoạn tuyệt quan hệ.
Họ chắc chắn rằng đứa từng được gắn mác “thiên tài thể thao” như tôi sẽ sa sút thảm hại, trượt tốt nghiệp.
Nhưng… ai nói tôi chỉ biết dựa vào thể thao?
Mười Năm Làm Vợ
Mười Năm Làm Vợ
Năm thứ mười sau khi kết hôn, Thẩm Yến Lễ ngoại tình.
Anh ta bao trọn một khu trượt tuyết chỉ vì cô gái nhỏ đó nói muốn ngắm tuyết.
Anh ta tưởng mình che giấu rất giỏi, có thể ung dung hưởng thụ phúc khí của một kẻ có nhiều phụ nữ.
Nhưng anh ta không biết, chiếc thẻ anh ta dùng để thanh toán chính là thẻ phụ được tôi liên kết, và ông chủ đứng sau khu trượt tuyết kia… cũng là tôi.
Còn cô con gái luôn sùng bái anh ta, suốt ngày nũng nịu gọi “ba ơi ba à”, lúc này đang nằm trong lòng tôi, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào màn hình camera giám sát trong khu trượt tuyết.
“Con đang nghĩ năm sau nên tặng ba loại hoa nào.”
“Hoa cúc trắng hay hoa cúc vàng thì hợp hơn hả mẹ?”
Cưới Ai?
Cưới Ai?
Và sau bảy năm yêu đương dài lâu với Bùi Vân Châu, cuối cùng chúng tôi cũng đã định ngày kết hôn.
Thế nhưng, ngay đêm trước ngày cưới, người con gái trong lòng Bùi Vân Châu – Diệp Thính Tuyết bị bắt gặp say xỉn ngoài phố, bị người ăn xin kéo vào trong ngõ, và cảnh đó bị quay video đăng lên mạng.
Bùi Vân Châu lại dùng khả năng của mình, nhanh chóng thay mặt Diệp Thính Tuyết trong video bằng khuôn mặt của tôi, rồi cho đội quân mạng nói rằng tôi trước ngày cưới thì ăn chơi trác táng, đó là quả báo.
Anh ta nói với tôi:
“Không thể phá hoại hình ảnh trong sáng thuần khiết của Diệp Thính Tuyết được. Dù sao thì em cũng sẽ cưới anh rồi, hình tượng gì không quan trọng, anh không chê, sẽ cưới em như thường.”
Tôi cười tức giận, xé rách bộ váy cưới, “Tôi không cưới anh nữa.”
Anh ta khinh bỉ nói:
“Không cưới anh thì cưới ai? Ngoài anh ra ai thèm lấy em?”
Tất nhiên là có người muốn.
Chính là kình địch của anh ta, Tổng Giám đốc Cố.
Người bạn học tiểu học từng nói dù lúc nào cũng có thể cưới tôi.
Tôi Không Làm Cơm Tình Thương Nữa
Tôi Không Làm Cơm Tình Thương Nữa
Tôi nấu cơm miễn phí cho các cụ già trong làng đã ba năm nay.
Mỗi ngày một bữa tối, có thịt có rau, nhà nào có trẻ nhỏ bị bỏ lại thì tôi sẽ phần thêm một suất.
Ba năm qua, chưa từng lấy của họ một xu.
Chi phí nấu nướng đều do tôi quay video ngắn, livestream kiếm tiền để trang trải.
Hôm đó, như thường lệ, tôi nấu xong nồi giò heo lớn, đợi các cụ đến nhận cơm.
Không ngờ lại đợi được ông trưởng thôn mới nhậm chức, dẫn theo một đám người khí thế hừng hực đến trước mặt tôi.
“Cô đã quay video người già trong làng suốt ba năm nay để kiếm tiền, vậy số tiền đó lẽ ra phải chia cho cả làng chúng tôi!”
Tôi giải thích: “Tôi đâu có không bỏ công sức đâu, ngày nào tôi cũng tự tay nấu cơm, làm đồ ăn ngon cho các cụ mà.”
Bọn họ nổi giận: “Trưởng thôn đã nói rồi! Cái kiểu nấu cơm này của cô chỉ là làm bộ tốt bụng, thực chất là để câu view! Tiền cô bỏ túi hết, còn người già trong làng bị quay lên thì không được một đồng nào!”
Ngay sau đó, họ đập luôn bộ đồ nấu của tôi, còn vứt nồi giò heo tôi mất ba tiếng để nấu đi.
Họ còn tuyên bố: nếu tôi không chia tiền cho dân làng thì không được phép tiếp tục nấu cơm kiếm tiền nữa.
Mà cũng tốt thôi, làm ba năm rồi, tôi cũng mệt rồi.
Tôi cũng muốn xem vị trưởng thôn mới này sẽ làm cách gì để lo cho các cụ già neo đơn trong làng.
Đồ Của Tôi Ai Dám Lấy?
Đồ Của Tôi Ai Dám Lấy?
Mẹ kế thừa lúc chồng tôi ngủ say, lén leo lên giường hắn.
Nhưng bà ta đâu biết, chồng tôi là kiểu người bệnh hoạn kiểm soát cực mạnh, dù ngủ rồi cũng phân biệt được có phải tôi hay không.
Hắn mở mắt ra, một cú đá đạp mẹ kế lăn xuống đất: “Cút, bà mà cũng xứng dùng đồ của cô ấy à?”
Mẹ kế sững sờ.
Chồng tôi quay đầu nhìn tôi, vẻ tội nghiệp: “Vợ ơi, anh thấy bẩn quá, cần được khử trùng.”
Bạn Trai Đem Chó Của Tôi Tặng Cho Bạch Nguyệt Quang
Bạn Trai Đem Chó Của Tôi Tặng Cho Bạch Nguyệt Quang
Bạn trai tôi dắt chó đi dạo, lại làm lạc mất nó.
Hắn còn thản nhiên nói:
“Khương Lạc tự nhiên cắn anh, con chó này không nuôi nổi nữa.”
Tôi và hắn cãi nhau một trận nảy lửa.
Đột nhiên, trên màn hình hiện lên hàng loạt dòng chữ:
【Chó của nữ phụ bị nam chính tặng cho nữ chính mù làm chó dẫn đường, sắp bị xe đ/â.m ch /t rồi!】
【Gấp lắm rồi! Nếu nữ phụ nhìn được dòng chữ này thì tốt quá! Mau đến công viên cổng nam khu Rung Cảnh!】
【Đáng ghét thật! Nếu là truyện ngôn tình thông thường thì tôi còn hóng được, chứ đem chó người ta nuôi bao năm đi tặng người khác, nam chính đúng là cặn bã!】
【Hu hu hu! Chó con không thể rời xa mẹ nó được!!】
Tôi lập tức túm lấy chìa khóa xe, lao ra ngoài.
Ai nói mấy dòng chữ hiện lên kia là vô dụng?
Tôi thấy vẫn có nhiều người tốt lắm!