Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Nghiệp Duyên
Nghiệp Duyên
Yêu đơn phương Lâm Dịch tám năm, cuối cùng hắn cũng rung động vì tôi.
Đêm trước ngày đính hôn, cô bạn thanh mai của hắn sống lại.
Đêm mưa to, người cô ta ướt sũng, gõ cửa phòng rồi lao vào lòng hắn:
“Kiếp trước tôi nhìn lầm người.”
“Chết rồi mới biết, anh đã yêu tôi nhiều năm như vậy.”
“… Anh còn muốn tôi nữa không?”
Tôi nhìn cảnh tượng cảm động trước mặt.
Quay đầu gọi điện cho anh hắn: “Người đính hôn ngày mai, đổi người đi.”
Giọng Lâm Chiếu trầm thấp: “Em định đổi ai?”
“Anh à, cho anh thành chính thức, được không?”
Tiết Kiệm Cho Ai?
Tiết Kiệm Cho Ai?
Tôi tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm khổng lồ trong ngăn kéo của mẹ, kẹp bên trong là một tờ giấy ghi: “Gửi con trai yêu quý Hạo Hạo.” Nhưng tôi là con một, suốt 23 năm qua trong nhà chỉ có mình tôi.
Phản ứng đầu tiên của tôi là, đây không phải sổ tiết kiệm của nhà mình.
Thế nhưng, tên chủ tài khoản lại đúng là tên của mẹ tôi.
Khoản tiền gửi đầu tiên là 440 nghìn, trùng khớp với ngày tôi chào đời.
Mỗi năm sau đó, đúng cùng một ngày, bà đều gửi một khoản y hệt như vậy vào tài khoản – 440 nghìn.
Cho đến bây giờ, tổng số dư đã vượt quá 10 triệu.
Tôi không khỏi thấy lạnh sống lưng.
Nếu là đột nhiên có một khoản tiền lớn được gửi vào, thì tôi còn có thể tự an ủi rằng có khi họ trúng số.
Mất Trí
Mất Trí
Vừa được đón về ở cùng ba mẹ ruột chưa đầy nửa năm thì tôi gặp tai nạn xe.
Bác sĩ nói tôi có thể mất trí nhớ, thế là tôi đùa với ba mẹ đang túc trực bên giường bệnh: “Chú dì là ai vậy?”
Mẹ khựng lại, rồi nói với tôi.
Bà là chủ nhà.
Còn tôi— Là người thuê trọ trong nhà bà.
Ông Ăn Chả, Bà Ăn Nem
Ông Ăn Chả, Bà Ăn Nem
Chồng lừa tôi l/y h/ô/n vì bồ nhí của hắn có thai.
Tôi nhìn tờ chẩn đoán ung t/h/u gan trong tay, cùng với que thử thai, khẽ thở phào.
ung t/h/u gan là của chồng.
Đứa bé là của bạn thân hắn.
Để tôi không nghi ngờ gì, hắn đã chuyển nhà và tiền tiết kiệm cho tôi hết.
Tôi nhìn hắn đầy thương hại: “Chồng à, anh không sợ tôi diễn giả thành thật sao?”
Hắn mỉm cười dịu dàng: “Vậy thì anh cũng chấp nhận.”
Tôi lắc đầu, đúng là tội nghiệp.
Tôi quay đầu liền cưới bạn thân của hắn.
Hắn không thể tin nổi: “Em không còn yêu anh nữa à?”
Tôi ôm ví: “Đừng có ăn vạ. Tôi không phải vợ anh, chẳng có nghĩa vụ phải hầu hạ đâu!”
Từ Giả Thành Thật
Từ Giả Thành Thật
Chồng tôi – một tổng tài từng hô mưa gọi gió – sau khi phá sản thì mắc chứng trầm cảm.
Chỉ sau một đêm, tôi từ vợ tổng giám đốc rơi thẳng xuống thân phận nhân viên quèn làm thuê kiếm sống.
Để giúp chồng trả nợ, gom tiền chữa bệnh trầm cảm cho anh, tôi đến hội đấu giá làm lễ tân đón khách.
Nhưng tôi không ngờ, người đáng lẽ giờ này đang nằm viện điều trị tâm lý – chồng tôi – lại ngồi ung dung ở khu vực VIP, mắt không thèm chớp mà giơ bảng đấu giá chiếc vòng cổ đắt đến choáng người, rồi tặng cho người phụ nữ ngồi bên cạnh anh ta.
Mà sợi dây chuyền đó, chính là kỷ vật của bà nội tôi – tôi đã phải đem cầm để lấy tiền giúp anh trả nợ.
Trả Thù
Trong buổi học online, bạn trai quên tắt micro.
Hơn hai trăm người đã nghe trọn cuộc hẹn hò của hắn với nhỏ đàn em.
Hôm sau, hắn bàn với tôi chuyện cưới xin, còn nhỏ đó thì ngọt ngào đòi tôi tặng quà sinh nhật.
Cả khối lặng lẽ theo dõi màn diễn của hai người, không ai mở miệng nhắc là hôm qua micro chưa tắt.
Tất cả bọn họ đều là đồng minh báo thù của tôi.
Ván Cờ Hôn Nhân
Ván Cờ Hôn Nhân
Khi con vừa tròn 1 tuổi, tôi đề nghị ly hôn.
Tôi chán ghét vợ mình đầu tóc rối bù, người lúc nào cũng nhếch nhác, vóc dáng thì xuống cấp nghiêm trọng.
Vậy mà cô ấy lại lập tức đồng ý.
“Có thể ra đi tay trắng, nhưng điều kiện là anh phải tự mình chăm sóc bé Sóc trong nửa năm. Anh thấy sao?”
Buồn cười thật, yêu cầu đó thì có gì khó?
Tôi không nhịn được mà chế giễu cô ấy:
“Chỉ là trông con thôi mà. Ai mà chịu nổi cái bộ dạng hiện tại của cô chứ?”
Vả Mặt Con Gái Bảo Mẫu Thích Nói Dối
Vả Mặt Con Gái Bảo Mẫu Thích Nói Dối
Bị vu oan là tiểu tam mang theo con riêng trèo cao đổi đời.
Còn cô ta lại là thiên kim tiểu thư bị đuổi khỏi nhà, sống uất ức đáng thương.
Kiếp trước, tôi bị những lời đồn bịa đặt của cô ta khiến bạn học xa lánh, bắt nạt.
Cuối cùng bị fan của cô ta t//ạt axit vào mặt rồi ép uống hóa chất đến chết.
Còn cô ta lại giả vờ quỳ trước mặt cha mẹ tôi, nói muốn thay tôi báo hiếu.
Rồi hiên ngang dọn vào căn nhà của tôi, tiêu xài tiền của tôi, mặc quần áo của tôi đi khoe khoang khắp nơi.
Cuối cùng còn nhận danh hiệu “hoa khôi dịu dàng nhân hậu” của trường.
Lúc mở mắt ra, tôi thấy cô ta đang quẹt thẻ của tôi, mặc lễ phục của tôi đi chiêu đãi tặng quà.
Tôi lập tức gọi báo cảnh sát, tố cáo cô ta trộm tài sản.
LY HÔN VÌ BÁNH CUỘN THUỴ SĨ
Con gái tan học từ mẫu giáo về, nhào vào lòng chồng tôi làm nũng:
“Ba ơi, mua bánh cuộn Thụy Sĩ cho con được không?”
Chồng tôi lập tức nghiêm mặt nhìn tôi:
“Bánh cuộn hôm qua em mua đâu rồi? Không đưa cho con à?”
Con bé tỏ vẻ tủi thân:
“Ba ăn ba cái, con ăn ba cái, còn lại hai cái bị mẹ ăn mất rồi. Mẹ là đồ tham ăn, ăn hết bánh của con.”
Chồng tôi cũng nặng giọng hơn:
“Anh cực khổ kiếm tiền bên ngoài, không phải để em tiêu xài hoang phí đâu nhé!”
Tôi hoàn toàn lạnh lòng, bật cười khinh bỉ, ném hết đống đồ ngọt trong tủ lạnh vào mặt hai người họ:
“Ăn đi! Ăn xong thì ly hôn!”
...
Ngọc Bội Hộ Thân
Ngọc Bội Hộ Thân
Chiếc ngọc hộ mệnh tôi đeo suốt mười tám năm bị trợ lý của Lộ Viễn làm vỡ mất.
Đó là kỷ vật quý giá nhất mà bà ngoại để lại cho tôi.
Năm ngoái Lộ Viễn gặp tai nạn xe, bác sĩ nhiều lần phát thông báo nguy kịch, khiến tôi và bố mẹ hắn sợ chết khiếp.
Lần cuối cùng, bác sĩ nói suýt chút nữa là không cứu kịp.
Ngày hôm sau khi tôi tháo ngọc đeo lên cổ hắn, hắn tỉnh lại.
Tôi không lấy lại ngọc nữa, hắn cũng hứa sẽ mãi mãi không tháo nó xuống.
Vậy mà cuối cùng, hắn vẫn thất hứa!
Hầy, đúng là tự tìm ch.t tôi cũng không cản được.