Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Khi Gia Đình Không Phải Nơi Để Về
Khi Gia Đình Không Phải Nơi Để Về
Khi dự án đang vào giai đoạn bận rộn nhất, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ.
Bà khóc nức nở, bảo ba bị t/é n/ặng, cần gấp 100 triệu để nhập viện.
“Mẹ tính rồi, con đưa 70 triệu, em con đưa 30 triệu, nó còn phải nghỉ làm chăm ba.”
Tôi thấy hợp lý, lập tức chuyển khoản.
Vì lo lắng, tôi còn đặt vé máy bay về quê ngay sáng hôm sau.
Kết quả là…
Trước cổng nhà đang bày tiệc linh đình, ba tôi nâng ly rượu trắng, cười tươi rói:
“Con trai tôi mua xe mới rồi, mọi người đến ăn mừng lấy hên!”
Bị Anh Bắt Rồi
Bạn thân gửi tôi một đường link, bảo có đồ hay.
Tôi vừa đỏ mặt tim đập thình thịch xem xong, thì cửa bị gõ.
Một anh cảnh sát vai rộng eo thon, mặt mũi nghiêm nghị, trông còn “đỉnh” hơn cả nam chính trong link.
Tôi không nhịn được nuốt nước bọt.
“Chào cô, công an Giang Thành. Chúng tôi phát hiện cô vừa truy cập một trang web xxx, gọi điện thì không ai bắt máy nên chúng tôi mới…”
Cảnh sát đẹp trai vừa mở miệng nói, tôi chẳng nghe lọt được chữ nào.
Trong đầu toàn là mấy hình ảnh không thể nói ra lời.
“Chào cô?”
Một bàn tay trắng trẻo, thon dài, các đốt rõ ràng giơ lên trước mặt tôi vẫy vẫy.
Là dân nghiện tay, mắt tôi sáng rực, vươn tay chụp lấy.
“Hả? Anh nói gì cơ? Hay là vào trong rồi nói kỹ hơn nhé?”
Anh cảnh sát sững người.
Một bàn tay khác to hơn chụp lấy tay tôi, mạnh mẽ bẻ mười ngón của tôi ra.
Một giọng nói lạnh như băng vang lên trên đỉnh đầu.
“Hơ, ba tháng không gặp, Hoa Dư, cô thấy đàn ông vẫn không kiềm được như thế nhỉ.”
Tôi ngẩng đầu lên.
Ủa chà… chẳng phải là anh người yêu cũ mất tích ba tháng của tôi — anh cảnh sát Lục đây sao?
Vẻ Bề Ngoài Quan Trọng Đến Thế Sao?
Cố Diễn là người bắt nạt tôi tàn nhẫn nhất.
Hắn xé bài kiểm tra của tôi, nhốt tôi trong nhà vệ sinh, lôi cả lớp ra để sỉ nhục tôi.
Suốt ba năm trời, tôi sống trong sự bắt nạt không ngừng nghỉ.
Nhưng sau này, cái tên vốn đứng trên cao kia, lại quỳ rạp xuống đất, mắt đỏ hoe cầu xin tôi tha thứ.
Chỉ vì gương mặt tình cờ bị lộ ra của tôi.
Lúc ấy tôi mới nhận ra, vẻ ngoài cũng có thể trở thành công cụ trả thù.
Giúp Việc Nhà Tôi Nấu Quá Nhiều
Giúp Việc Nhà Tôi Nấu Quá Nhiều
Người giúp việc trong nhà tôi nấu ăn lúc nào cũng không biết tiết chế.
Rõ ràng chỉ có hai người ăn, vậy mà bà ấy hấp tận hơn bốn mươi cái bánh bao.
Tôi chỉ nhẹ nhàng nhắc một câu:
“Dì ơi, lần sau làm ít lại một chút, ăn không hết thì phí lắm.”
Thế mà dì ấy lập tức qu//ỳ sụp xuống trước mặt tôi, vừa khóc vừa rối rít xin lỗi.
“Xin lỗi cô chủ, tôi lại quên mất rồi. Nhưng cô yên tâm, mấy cái bánh bao này sẽ không bị lãng phí đâu, tôi sẽ mang về ăn hết.”
Tối đó tôi lướt mạng, thấy một food blogger đang làm thử thách ăn hết bốn mươi cái bánh bao một lúc.
Nhìn gương mặt giống y hệt dì giúp việc của tôi, tôi vừa tức vừa buồn cười.
Tập tiếp theo là ăn sầu riêng đến phát điê//n đúng không?
Tôi lập tức đặt năm cân nhân trung hoàng trên mạng cho dì luôn!
Giây Tiếp Theo, Tim Rung Động
Chu Diễn Đông là kim chủ của tôi, nhưng tôi rất ghét anh ta.
Anh ta mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, tính tình lạnh lùng, không hợp ý là phạt thể xác ngay.
Tôi sắp chết đuối trong vũng lầy rồi, vắt óc bỏ trốn đến mười tám lần mà vẫn không thành.
Cho đến sinh nhật 25 tuổi của anh ta.
Một cô bé làm thêm không cẩn thận làm đổ bánh kem, khiến tay anh ta bị bẩn.
Nhưng Chu Diễn Đông không nổi giận, thậm chí còn dịu giọng an ủi cô bé vài câu.
Tôi chua xót nghĩ, giờ mà chạy chắc anh ta cũng không bắt tôi lại nữa đâu.
Thế là, tôi vứt que thử thai, để lại một mảnh giấy nhỏ rồi dứt khoát bỏ trốn.
“Người ta bảo đàn ông qua 25 là như 60, vậy thì tạm biệt nhé, ông già!”
Vạch Mặt
Vạch Mặt
Khi tham dự đám cưới bạn, một đồng nghiệp đột nhiên lớn tiếng hỏi tôi giữa đám đông:
“Cô từng ph/á th/ai chưa?”
Tôi sửng sốt đầy dấu chấm hỏi trong đầu:
Cái quái gì vậy?
Lướt nhìn ánh mắt đầy ác ý của cô ta, tôi chợt hiểu ra – cô ta cố ý!
Đã thế, tôi hít một hơi thật sâu, đáp lại với giọng còn to hơn:
“Tôi chưa từng ph/á th/ai!”
“Vậy lần này cô lại đi ph/á à?”
“Vẫn không phải con của chồng cô đúng không?”
Tôi Không Cùng Anh Chịu Khổ Nữa
Tôi Không Cùng Anh Chịu Khổ Nữa
Bạn trai tôi làm anh hùng cứu mỹ nhân, bị th/ương phải nhập viện.
Anh bảo tôi ở lại chăm sóc, tôi từ chối.
Anh nói lòng mình quang minh chính đại, chưa từng có ý gì với ai khác ngoài tôi. Tôi không tin.
Sau đó tôi dứt khoát nói lời chia tay.
“Đoạn đường còn lại, em không đi cùng anh nữa. Em không thể làm người khom lưng chịu thiệt mãi như thế.”
“Mẹ em sinh em ra, không phải để em đi hầu hạ người khác đâu.”
ANH LÀ AI KHÔNG QUAN TRỌNG BẰNG ANH LÀ CỦA EM
Để tránh nóng, tôi lên thảo nguyên và "cưa" được một chàng trai chăn ngựa.
Thân hình uy vũ "chỗ nào đó"... cũng hùng dũng.
Trời vừa sáng tôi đã bỏ chạy.
Vậy mà anh ta đuổi đến tận Nam Thành
"Để tìm em, anh đã bán hai con bò..."
Nghĩ đến sức lực vô tận như trâu của anh, tôi liền mềm lòng. Bao nuôi anh ta luôn.
Cho đến khi tôi phát hiện ra, nhà anh ta tính bò không phải theo "con",
Mà là theo "ngọn đồi".
Lăng Nhi
Lăng Nhi
Lúc làng rơi vào nạn đói, nương ta ch .t vì đ/ói kh/át.
Trước khi nhắm mắt, bà dặn ta đến kinh thành tìm cha, nói ông giờ đã là đại quan, nhất định sẽ bằng lòng cho ta một bát cơm ăn.
Thế nhưng khi ta cầm tín vật đến kinh thành, được gia nhân phủ Tể tướng đưa vào gặp cha, ông đang vui vẻ chơi đùa cùng một tiểu cô nương.
Vừa trông thấy ta, ánh mắt ông liền lạnh như băng, giọng nói mang đầy chán ghét:
“Con tiệ/n nhân sinh ra thứ tiện chủng, ngươi cũng xứng gọi ta là phụ thân sao?”
TRIÊU TRIÊU TUẾ TUẾ
Văn án:
Ta cùng với khuê mật xuyên không về cổ đại.
Nàng gả cho đích thứ tử phủ Hầu, còn ta lại gả cho trưởng huynh của hắn.
Tưởng đâu nắm trong tay kịch bản sủng văn ngọt ngào, ngày ngày ân ái mặn nồng, sống cuộc đời không biết xấu hổ là gì.
Cho đến khi hai huynh đệ ấy dẫn về một mỹ nhân, tối hôm đó liền đem cả hai chúng ta tống vào từ đường quỳ gối chịu phạt.
Chà chà! Đúng là mùi ngược văn bốc lên rồi đây!
Khuê mật vừa gặm móng giò vừa nức nở:
"Hu hu hu… soái như vậy, ta còn chưa ngủ đủ mà..."
Ta thì cõng theo đống châu báu, cười hi hi ha ha:
"Ra ngoài rồi, ta bao cho ngươi mười người mẫu nam, chơi đến chán thì thôi!"