Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Khi Người Liên Hôn Lộ Diện
Khi Người Liên Hôn Lộ Diện
Ra mắt được 5 năm nhưng vẫn vô danh, tôi chỉ còn cách quay về nhà và liên hôn với một người đàn ông xa lạ chưa từng gặp mặt.
Đối tượng liên hôn cực kỳ ghét tôi, không xuất hiện trong lễ cưới, chỉ gọi điện thẳng thừng đưa ra 3 điều kiện:
“Chào cô, tôi đã có người mình thích, cô đừng lãng phí thời gian lên người tôi.”
“Cô cũng có thể tự do tìm người mà cô muốn, tôi sẽ không can thiệp.”
“Cuộc hôn nhân này chỉ là một cuộc giao dịch, 1 năm sau chúng ta ly hôn. Cô chuẩn bị t.â/m l/ý đi, đến lúc đó đừng khóc lóc rồi không chịu ký.”
Nói xong, anh ta dập máy ngay.
Còn tôi thì đứng trước cửa thư phòng, lặng người, trong thư phòng của anh ta, đầy ắp những món đồ liên quan đến tôi.
Bé Cưng Kiều Ân Và Thằng Chồng Diễn Sâu
Kết hôn với người bạn thanh mai trúc mã bị què mà tôi không hề thích.
Để sỉ nhục anh ta, tôi ngày nào cũng ép anh ta “làm tình đầy hận thù.”
Lâm Chu mặt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi:
“Đợi chân tôi khỏi rồi tôi nhất định sẽ cho cô lên bờ xuống ruộng!”
Tôi đột ngột dừng lại, trước mắt lại hiện lên mấy dòng bình luận bay lơ lửng:
【Nam chính đúng là giả vờ, eo cong lên tận trời còn cứng miệng!】
【Nữ chính ơi, vả cho anh ta hai cái bạt tai đi cho ngoan!】
【Cũng không biết ai lúc nữ chính nản lòng muốn cưới anh trai anh ta, ngày nào cũng ra cổng kêu “Chị dâu mở cửa, là em trai của anh đây”!】
Bàn tay tôi giơ lên định tát cứng đờ giữa không trung.
Giây sau, lòng bàn tay lại cảm nhận được một chút ướt át.
Giọng Nói Từ Phòng Tắm Bạn Thân
Giọng Nói Từ Phòng Tắm Bạn Thân
Để tạo bất ngờ cho cô bạn thân Tô Vân Vân, tôi bắt chuyến bay sớm và đến nhà cô ấy từ 7 giờ sáng.
Nhập mật mã cửa xong bước vào, nhưng cô bạn thích ngủ nướng của tôi lại chẳng thấy đâu.
Tiếng nước chảy truyền ra từ phòng tắm, kèm theo đó là giọng một người đàn ông:
“Cửa không khóa, vào đi.”
Giọng nói này…sao lại có chút giống giọng Chu Thâm chồng tôi vậy?
Tôi Bị Trùm Trường Dạy Hư Luôn Rồi
Nam thần trường chê tôi nói lắp, bảo tôi im miệng làm một “mỹ nhân câm” cho yên.
Chỉ có đại ca học đường là chủ động chuyển đến ngồi cạnh tôi, suốt ngày chọc cho tôi mở miệng.
“Cậu dạy kèm cho tôi đi, tối tôi mua vịt quay thưởng cho, chịu không?”
Tôi đỏ bừng mặt: “K-k-k-không… cần đâu!” Mất mặt lắm!
Hắn vung tay hào sảng: “Đừng khách sáo!”
Sau đó, tôi bị hắn ép đến mức trong giới nói lắp cũng thành “cây đậu bắn đạn” luôn rồi.
Trước kỳ thi đại học, nam thần trường bảo tôi cố tình giảm điểm, nhường hạng nhất cho học sinh mới chuyển tới.
Đại ca học đường vừa cười toe vừa bóc hạt dưa, hất cằm ra hiệu: “Này, nhỏ nói lắp! Mắng!”
Tôi mặt không cảm xúc.
“Đồ ngu!”
“Khốn kiếp!”
Hướng Dẫn Thuần Phục Cún Con Của Ác Nữ
Xuyên thành vai nữ phụ ác độc, hệ thống bắt tôi phải sỉ nhục nam chính.
【Cô cứ coi anh ta như một con chó là được!】
【Sỉ nhục anh ta như đối với chó, hiểu chưa!】
Tôi hiểu!
Thế là tôi cố ý hất đổ ly sữa nam chính đưa tới.
Còn đưa bàn tay dính sữa đến trước mặt anh ta.
“Chó hư, liếm sạch cho tôi.”
Giây tiếp theo, lòng bàn tay truyền đến một cảm giác ẩm ướt.
Đầu lưỡi nóng ấm của người đàn ông lướt qua trong lòng bàn tay tôi.
“Còn chỗ nào ướt nữa không? Muốn để cún con liếm sạch hết không?”
Trèo Cành Cao
Trèo Cành Cao
Bạn trai tôi đăng ảnh tôi đi làm thêm ở nhà hàng lên mạng kèm theo những lời m/iệ.t t/hị.
“Vì vài đồng bạc mà đi bưng bê cho người ta, dân nhà quê đúng là thiển cận.”
“Trên người toàn mùi dầu mỡ, ôm một cái thôi cũng đủ buồn nôn rồi.”
Những công tử giàu có nhất trường lập tức hùa theo ở phần bình luận.
“Nhìn cái kiểu này là dạng leo cao điển hình, loại này tôi gặp nhiều rồi.”
“Đúng đấy, còn cố tình búi tóc, thắt tạp dề chặt eo như thế, không biết định mặc cho ai xem?”
“…”
Tôi không khóc cũng chẳng làm loạn, chỉ lặng lẽ xóa toàn bộ liên lạc với bạn trai.
Bởi vì ngày này, tôi đã chờ rất lâu rồi.
Anh Nghĩ Sao?
Trong buổi team building của công ty, sếp tôi lịch thiệp từ chối lời mời rượu từ đồng nghiệp:
“Vợ tôi đang lên kế hoạch mang thai, không cho uống.”
Cả bàn lập tức rôm rả hẳn lên, ai nấy đều háo hức hóng hớt chuyện tình cảm riêng tư của sếp.
Sếp nghiêng đầu, ánh mắt thăm dò đầy ám muội liếc về phía tôi:
“Vợ à, chuyện này… tiết lộ được không em?”
Tôi đặt ly nước xuống, nhìn anh ta bình thản:
“Anh nghĩ sao?”
Thần Đèn Ơi Thần Đèn
Hồi cấp 3, trong lớp tôi có một cậu công tử nhà giàu, siêu có tiền.
Thích là mời cả lớp đi ăn.
Ba ngày một lần KFC, năm ngày một lần McDonald’s.
Năm hào phóng nhất, cậu ta thua cược, tiện tay đưa tôi – người đứng bên lề đường – hẳn 10 vạn tệ.
Tôi dựa vào số tiền đó để học hết cấp 3, rồi còn thi đậu đại học.
Sau này tôi mới biết, hào phóng là giả, thua cược cũng là bịa.
Tất cả chỉ là nỗi niềm khó nói, non nớt và vụng về của một thiếu niên.
Bốn năm sau, nhà cậu ta phá sản, lang thang đầu đường xó chợ.
Tôi ngồi xổm trước mặt cậu ta, đưa tay ra:
“Này, có muốn đi với tôi không?”
Chỉ Cần Một Bát Mì
Năm đó đói nhất đời, phản diện tưởng tôi là nữ chính, mỗi ngày đều nhét bữa sáng vào hộc bàn tôi.
Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu… nhai nhai nhai.
Trước mắt bỗng hiện ra một hàng chữ:
“Cười ch/ết mất, nam nữ chính sắp thành đôi đến nơi rồi, phản diện giờ mới phát hiện mình đặt nhầm đồ ăn sáng suốt bao lâu.”
“May mà cậu ta ng/ốc, chứ không cái NPC đáng thương này đói chết lâu rồi.”
Cậu ta mặt mày u ám: “Bữa sáng của tôi… là cô ăn hết à?”
Tôi sợ sệt gật đầu.
Cậu ta đứng ngẩn người.
Tôi lí nhí hỏi: “Vậy… tôi còn được ăn nữa không?”
Cậu ta thở dài: “… Ăn đi, ăn đi.”
1
Khi dòng chữ kia hiện ra, tôi đã đói đến mức đang lén nhai một chậu sen đá trong lớp.
Vừa nuốt ực từng ngụm nước để đỡ vị đắng, vừa tưởng tượng mình đang ăn bánh kẹp ngoài cổng trường.
Thêm trứng, thêm xúc xích, thêm gà viên, thêm thịt xông khói, thêm ruốc thịt…
Còn chưa tưởng tượng xong thì trước mắt bỗng hiện lên cả đống chữ:
“Cười xỉu, người ta theo đuổi con gái thì tặng sandwich, bánh gato, mì bò bít tết… cậu ta thì tặng bánh kẹp.”
“Cậu ta còn thêm trứng, thêm xúc xích, thêm gà viên, thêm thịt xông khói, thêm ruốc thịt… đến mức muốn nhét luôn cả ông chủ vào bánh.”
Tôi không phân biệt nổi là mình bị ng/ộ đ/ộc sen đá hay đã đói đến mức xuất ả/o gi/ác.
Vì… tôi thực sự ngửi thấy mùi bánh kẹp.
“Buồn cười nhất là cậu ta còn để nhầm hộc bàn. Nữ chính Lục Dao đã không ngồi hàng ba cạnh cửa sổ suốt ba tháng rồi cơ mà.”
…Khoan?
Hàng ba cạnh cửa sổ?
Đó chẳng phải chỗ ngồi tôi đã đổi với Lục Dao ba tháng trước sao?
Tôi cúi đầu nhìn.
Trong hộc bàn… thật sự có một cái bánh kẹp.
Thêm trứng, thêm xúc xích, thêm gà viên, thêm thịt xông khói, thêm ruốc thịt…
Ch/ết ti/ệt! Một cái bánh thơm ngào ngạt thế này không phải của tôi, sao lại nằm trong bàn tôi?!
2
Tôi gom hết ý chí mới có thể cầm chiếc bánh đó, an toàn đặt vào tay Lục Dao.
“Bữa sáng người ta cho cậu, để nhầm vào hộc bàn tớ rồi.”
Nhưng cô ấy nhíu mày nhìn: “Nhiêu calo thế này, mình không ăn đâu. Cậu giúp mình vứt đi nhé?”
Tôi rụt rè hỏi: “Vậy… tớ vứt vào miệng được không?”
Cô ấy cười bật ra tiếng: “Tất nhiên rồi. Nếu sau này còn để nhầm, cậu cứ ăn thay mình nhé.”
Tôi lập tức cắn một miếng.
Thơm thật đấy. Thơm đến muốn khóc.
Tôi thậm chí không nhớ nổi lần cuối cùng mình được ăn chiếc bánh ngon thế này là khi nào.
Có lẽ là lúc mẹ còn sống.
Mẹ nấu ăn rất ngon.
Sườn xào chua ngọt đẫm sốt, thịt kho tàu béo mà không ngấy…
Thơm đến mức tôi cứ chạy vòng quanh bếp vì thèm.
Mẹ cười vỗ lưng tôi: “Ngoan nào, đợi bố về rồi cùng ăn nhé.”
Khi đó bố tôi làm công nhân trong xưởng.
Thường đi làm từ tờ mờ sáng, tối mới về, người nồng nặc mùi dầu máy.
Giống như ông già Noel, ông luôn lôi ra từ chiếc balo cũ kỹ những món quà nhỏ cho tôi và mẹ.
Kẹp tóc xinh, bánh quy ngon, còn có cả bánh kem dâu mà mẹ thích
Những ngày không phải đi ca sáng, bố sẽ đạp chiếc xe cà tàng đưa tôi tới trường.
Vừa đi vừa dặn: “Phải học thật giỏi, học đến đâu hay đến đó. Đừng lo chuyện tiền nong.”
Bố nói: “Có bán cả xoong nồi, bố cũng cho con ăn học đàng hoàng.”
Con Sâu Làm Rầu Nồi Canh
Con Sâu Làm Rầu Nồi Canh
Nhà tôi ở tầng năm, thường xuyên bị tầng sáu bắt nạt.
Có lần tôi đang phơi chăn ngoài ban công thì bị tầng trên dội nguyên một chậu nước xuống, ướt sũng cả cái chăn.
Tôi tức không chịu nổi, cũng hứng một chậu nước đầy, đổ ngược từ cửa sổ lên trên.
Tầng dưới lập tức náo loạn cả lên.