Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Phía Sau Ly Hôn Là Tự Do
Phía Sau Ly Hôn Là Tự Do
Kết hôn năm năm, tôi và Thẩm Tự Bạch vẫn không thể có con.
Sau đó, chúng tôi làm thụ tinh ống nghiệm suốt ba năm.
Cuối cùng đến năm thứ tám, tôi cũng mang thai đôi thành công.
Thế nhưng khi thai được hơn bốn tháng, tôi vô tình nghe thấy anh ta nói chuyện với bạn.
“Cậu bị tinh trùng yếu, người ta là Hứa Nặc đã chờ cậu ba năm, trước trước sau sau làm tới bảy tám lần IVF, người cũng già đi hơn chục tuổi, mà cậu lại sau lưng cô ấy chuyển hết quá nửa tài sản trong hôn nhân sang tên tiểu tam, cậu có thấy quá nhẫn tâm không?”
Thẩm Tự Bạch chẳng mảy may để tâm, chỉ khẽ nhướng mày.
“Nếu không phải thấy tội cho cô bé phải chịu khổ khi làm IVF, thì có lẽ tôi đã ly hôn với cô ta từ lâu rồi.”
“Cậu chưa thấy bộ dạng cô ta khi cởi đồ đâu, cả người toàn mỡ, mang thai rồi còn đầy mặt là nám, tôi nhìn mà buồn nôn.”
Tôi cúi đầu nhìn tờ kết quả khám thai trong tay, xoay người đi đến bệnh viện, đặt lịch phá thai.
Đạo Tuyển Phu
Đạo Tuyển Phu
Nha hoàn của ta dám trèo lên giường vị hôn phu của ta.
Sau chuyện ấy, ả quỳ trên mặt đất khóc lóc thảm thiết, nói hai người vì uống rượu mà hồ đồ.
Ta vốn luôn lấy ôn nhu làm chuẩn mực, nàng ta chắc mẩm rằng ta sẽ không phát tác.
Ta mỉm cười đưa tay ra, nàng ta ngỡ rằng ta muốn đỡ nàng đứng dậy.
Chỉ tiếc, bàn tay ta đưa ra, trước khi đỡ nàng dậy thì đã t.á/t cho nàng một cái nảy lửa.
“Cút.”
Kẻ th/ông dâ/m bên cạnh cũng không vui, lập tức tiến lên muốn lý luận với ta.
Ta thuận tay lại thêm một bạt tai.
“Ngươi cũng cút.”
Hắn nổi trận lôi đình, giận dữ uy hiếp sẽ đ/ứt hết việc buôn bán của nhà ta, chuyển toàn bộ sang cho thương hộ đứng đầu là Trọng Văn Các.
Ai ngờ, sau khi biết Trọng Văn Các chính là sản nghiệp của Tống gia, hắn lại khóa trái cửa, định c/ư ỡ/ng b/ứ.c ta.
Ta nhân lúc sơ hở, nh/ả/y từ cửa sổ tầng 3 xuống.
Chẳng bao lâu sau, đương triều Thừa tướng Thẩm ôm ta đá tung cửa phòng.
“Vừa rồi là dùng tay nào khinh nhờn nàng?”
Cô Dâu Là Mẹ Chồng Tôi
Cô Dâu Là Mẹ Chồng Tôi
Sắp tổ chức đám cưới rồi, mẹ chồng tôi đột nhiên bảo muốn mặc váy cưới cùng tôi lên sân khấu.
Bà nói thời trẻ khổ cực, giờ muốn bù đắp tiếc nuối năm xưa.
Chồng tôi đồng ý luôn, còn khuyên tôi phải rộng lượng hiếu thảo, thông cảm cho mẹ anh.
Tôi gật đầu lia lịa, ừ thì… chẳng phải chỉ là mẹ vợ cùng cưới với con dâu thôi sao, có gì ghê gớm!
“Anh yên tâm, em đồng ý mà.”
“Em cưới lần đầu, mẹ anh cưới lần hai, một lễ cưới thu hai lần phong bì, vừa tiết kiệm vừa kiếm lời, đúng là song hỷ lâm môn, ngày lành tháng tốt!”
“Hay thế này đi, em còn trẻ, sống lâu hơn, em chờ cũng được! Để mẹ anh cưới trước, em xếp hàng phía sau!”
Chỉ tiếc một điều.
Chuyện mẹ chồng tái hôn này, ba chồng tôi… có biết không nhỉ?
Xuyên vào nữ chính truyện ngược, Ta ngược tất cả trừ ta
Nghe đồn, mệnh ta vướng chữ ngược, là nữ chính truyện ngược.
Ấy thế mà lại bị nuôi thành một kẻ "gai góc".
Mười năm ta như một, rèn luyện thân thể, tu tập công pháp.
Chỉ chờ truyện ngược mở màn.
Cuối cùng, nam chính lệnh cho ta vào đầm rồng hang hổ lấy thuốc, cứu bạch nguyệt quang của hắn.
Phụ mẫu ruột đòi ta mổ đan điền, lấy linh căn tặng cho thiên kim giả.
Đám sư huynh sư đệ óc tàn nhìn đâu đâu, hùng hùng hổ hổ trách ta bắt nạt tiểu sư muội của chúng.
Ta giận đến dựng mày, mắt hổ trợn trừng, chân đá nam chính, tay xé đồng môn, nắm đấm to như cái nồi đất nện xuống tới tấp.
「Tổ cha cái truyện ngược, cũng dám xả hơi lên đầu bà!」
「Thôi vậy, ngược người khác cũng là ngược! Đã thế thì bà đây chống mắt lên xem, lũ ranh con các ngươi, bao giờ mới gọi ta một tiếng "Nương"!」
Mang Thai Với Thằng Bạn Thân
Mang Thai Với Thằng Bạn Thân
Hai tháng trước, tôi nổi hứng bất ngờ, lỡ ngủ với thằng bạn thân.
Sau đó thì… bỏ chạy như bị ma đuổi.
Gần đây cơ thể có gì đó sai sai, tôi tới bệnh viện kiểm tra.
Kết quả: có thai.
Tôi nổi điên nhắn cho Giang Dĩ Hành:
“Anh không có thói quen dùng b/ao à?”
Hắn trả lời:
“Hả???”
Tiền Ít, Tình Tan
Tiền Ít, Tình Tan
Sau khi trở thành bà nội trợ, chồng tôi mỗi tháng chỉ đưa cho tôi 500 tệ tiền sinh hoạt.
Thế mà còn bắt tôi dùng số tiền ấy để đi chợ, nấu cơm, đóng tiền điện nước, lo toàn bộ chi tiêu trong nhà.
Thậm chí còn mặt dày tuyên bố: “500 còn là cho nhiều đấy!”
Đàn ông trong nhà không chịu đưa tiền, thì tự nhiên sẽ có đàn ông bên ngoài đưa tiền thôi.
Khi ví tôi bắt đầu đầy lên, tôi cũng bắt đầu trang điểm, mua mỹ phẩm xịn hơn, đăng ký các khóa học đắt tiền hơn.
Đối mặt với nghi ngờ của chồng, tôi thản nhiên đáp:
“Thì là dùng 500 anh cho em để mua đó.”
Nhưng anh ta lại nổi cáu:
“500 còn không đủ mua đồ ăn, cô lấy đâu ra tiền mua mấy thứ đắt đỏ thế này?!”
Buồn cười thật, hóa ra trong lòng anh ta cũng biết rõ, 500 tệ căn bản là không đủ tiêu mà!
Người Vợ Hoàn Hảo
Người Vợ Hoàn Hảo
Sau khi ly hôn với vợ, tôi nóng lòng muốn cắt đứt mọi quan hệ với cô ấy.
Tôi cưới một cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp, mua chiếc xe địa hình mà tôi đã ao ước từ lâu.
Những ngày tháng tồi tệ đó cuối cùng cũng đã trôi qua, không bao giờ quay lại nữa.
Tôi cảm thấy mình như được sống lại.
Chính Thê Thế Gia
Chính Thê Thế Gia
Mẹ ta xuất thân thế gia, từ nhỏ đã dạy ta rằng, thân là nữ nhi phải biết cảm thông, biết thành toàn cho người khác.
Vì vậy…
Khi nữ nhi của ngoại thất, kẻ hại ch .t bà nước mắt đầm đìa trách móc ta ép nàng vào đường ch .t, đêm ấy, ta liền ấn đầ/u nàng xuống ao, dìm ch .t như một con cá thối, thành toàn cho nàng.
Ngoại thất của phụ thân khóc lóc thảm thiết, nói đường xuống Hoàng Tuyền xa xôi, nữ nhi nàng cô đơn hiu quạnh quá đỗi đáng thương. Ta là người biết cảm thông, bèn tiễn nàng một đoạn, cho mẹ con họ được đoàn tụ dưới suối vàng.
Tổ mẫu ta chẳng màng hiếu kỳ của mẹ ta chưa mãn, vội vàng chọn kế thất nối vào cửa, bảo rằng nếu Vũ phủ không có người nối dõi thì bà ch .t cũng không nhắm mắt.
Ta hiểu rồi.
Nhân lúc bà ta bị t/ê liệ/t không nói được, ta bưng một bát tuy/ệt tử dược đặt trước mặt phụ thân, quả nhiên khiến bà ta ôm hận mà ch .t, đến lúc nhắm mắt vẫn trừng to như mắt bò vì chẳng thể có được đứa cháu nối dõi.
Đáng thương thay phu quân ta, chẳng hiểu được cái gọi là “biết cảm thông” của ta.
Hắn dẫn ngoại thất cùng đứa con trai hoang trở về, bắt ta nhường vị trí:
“Ngươi không sinh được nhi tử, chẳng lẽ muốn ta tu/yệt hậu, ch .t không còn mặt mũi nào gặp tổ tông hay sao?!”
Thì ra… hắn thật sự muốn tuy/ệt hậu, mà lại ch .t chẳng chút vinh quang nào cả.
Là chính thê, ta đương nhiên phải biết cảm thông, giúp phu quân thành toàn mỹ mãn.
HỒNG TỤ KHÔNG TRỞ GIÓ
Kiếp trước, nàng là Thái tử phi đứng trên vạn người, tận tâm tận lực vì người mà nàng yêu, giẫm lên máu và nước mắt bao người, chính tay giúp hắn dẹp yên quyền loạn.
Đổi lại… là một ly rượu độc.
Là một câu nói lạnh như băng:
"Ta không cần một nữ nhân quá thông minh ở bên cạnh mình."
Đến chết, Triệu Tuyết Giao mới hiểu:
Nàng là kiếm, nhưng hắn chỉ cần một bông hoa biết cười.
Trùng sinh trở lại, nàng thề không bước chân vào Đông Cung thêm một lần nào nữa. Không yêu. Không phục tùng. Không rơi lệ.
Chỉ muốn đoạn tuyệt với con đường cũ — kể cả phải giả chết, kể cả phải đốt sạch dĩ vãng.
“Kiếp trước là cờ thí, kiếp này… nàng là kẻ đặt tay lên bàn cờ.”
Mẹ Không Nuôi Kẻ Phản Bội
Mẹ Không Nuôi Kẻ Phản Bội
Tôi vừa mua cho con trai một chiếc xe mới, nó hào hứng chở tôi đi dạo một vòng.
Vừa bước xuống từ ghế phụ, một cái bạt tai giòn tan liền giáng thẳng vào mặt tôi.
Bạn gái của con trai tôi, giọng chanh chua the thé:
“Con mụ già này, mày dám quyến rũ bạn trai tao sao?”
“Cái ghế phụ mày cũng dám ngồi à? Cả xe giờ nồng nặc mùi hồ ly tinh, cút xuống ngay cho tao!”
Con trai tôi không những không giải thích, ngược lại còn ôm cô ta đi tới triển lãm siêu xe.
“Cưng thấy bẩn à? Đi thôi, anh dẫn em đổi cái mới.”
Tôi bật cười, lật tay khóa hết tất cả thẻ ngân hàng của nó.
Một đứa con nhặt ngoài bãi rác về nuôi, nếu đã không biết điều thì để nó tự lăn về cái thùng rác của mình đi!