Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Năng lực nhìn thấu
Bỗng nhiên, tôi có thể nhìn thấy thuộc tính ẩn của mọi vật thể.
Trên đầu bạn trai đại gia của bạn thân hiện rõ mấy chữ: “Đã có vợ, nợ 3 triệu.”
Còn trên đầu bạn trai nghèo của tôi lại hiện: “Thiếu gia 10 tỷ.”
Cưới Nhầm
Cưới Nhầm
Nhiệm vụ thất bại, trước khi bị x/óa tôi hỏi hệ thống:
“Bây giờ tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?”
“Được.”
Tôi chậm rãi cởi đồ, đứng trước mặt Lục Kính Diệu.
“Xin lỗi, đã lừa anh, thực ra em là con gái.”
Lục Kính Diệu trợn mắt nhìn. Anh cũng thật tội nghiệp, đấu với nhau mấy năm trời mới biết kẻ thù truyền kiếp lại là con gái.
Trong ánh mắt kinh ngạc của anh, tôi an tâm nhắm mắt, đón chờ c/ái c/h/ết.
Nhưng tôi không ch/ết — tôi lại một lần nữa trở về thế giới này.
Hệ thống xin lỗi rồi nói:
“Khi cô ch/ết, tiến độ nhiệm vụ bỗng dưng tăng vọt, để bù đắp cho cô, cho cô cơ hội hồi sinh.”
“Giờ thân phận của cô là một quả phụ nhà giàu, chồng không về nhà, tiền tiêu thoải mái loại đó.”
Tôi gật đầu: “Tốt đấy, cuộc sống mơ ước. À, chồng không về nhà của tôi tên gì?”
“Lục Kính Diệu.”
Tạm Biệt Vai Phụ, Chúc Em Rực Rỡ
Tạm Biệt Vai Phụ, Chúc Em Rực Rỡ
Tôi mang bài tập đến cho anh bạn thanh mai trúc mã đang bị sốt, thì đột nhiên một dòng chữ nổi lướt ngang qua trước mắt:
【Chính là đêm nay, nữ phụ bị nam chính là/m cho mang thai, đến kết cục thì ch .t trên bàn mổ của một phòng khám nhỏ.】
Tôi ch .t sững tại chỗ.
Ngay lúc đó, cánh tay rắn rỏi của Giang Dã bỗng siết lấy eo tôi.
Cằm anh tựa lên vai tôi, giọng nói khàn khàn đầy uể oải và mập mờ:
“A Vụ, anh thấy khó chịu quá, đêm nay ở lại với anh nhé.”
Tôi có vóc dáng của cá koi
Vào ngày sinh nhật 20 tuổi, tôi có được thể chất cá chép may mắn.
Người càng đối xử tốt với tôi thì càng gặp may.
Người đối xử tệ với tôi thì càng gặp xui.
Thế là, cô bạn thân bị gãy răng cửa, bạn trai thì gãy chân, còn kẻ thù không đội trời chung lại trúng số.
Tẫn Hoan truyện
Trùng sinh một đời, ta quyết không làm Thái tử phi.
Hoàng đế hỏi ta lý do.
Ta chỉ vào vị Vương gia mắc chứng tự kỷ, “là chàng đã ngủ cùng thần nữ, nên phải chịu trách nhiệm.”
Tạ Vi Trần ấp úng biện bạch, “không……không……”
Ta mặt không đổi sắc, lại e thẹn mở miệng, “chàng nói mỗi ngày.”
3 ngày trước, thích khách hành thích.
Ta liều chết cứu giá.
Trên Kim Loan điện, luận công hành thưởng.
Hoàng đế hiền hòa hỏi ta, “Nguyện ý làm Thái tử phi chăng?”
Ta kiên quyết lắc đầu, “Thần nữ không nguyện.”
Lời vừa rơi, Thái tử Tạ Uẩn bóp nát chén trà trong tay.
Hắn trầm giọng quát, “Cố Tẫn Hoan! Đừng giở trò trẻ con!”
Hoàng đế liếc hắn một cái, rồi dịu dàng quay sang ta, “Vì sao? Trẫm biết các ngươi thanh mai trúc mã, tình ý sớm đã tương thông.”
Ta lại chỉ vào góc điện, nơi Vương gia Tạ Vi Trần ngồi, “Là chàng đã ngủ cùng thần nữ, nên phải chịu trách nhiệm.”
Tạ Vi Trần giật mình ngẩng đầu, kết kết bập bẹ, “không……không……”
Ta thản nhiên đáp, “Chàng nói mỗi ngày.”
“Bịch!” một tiếng, Tạ Vi Trần ngất đi.
Ta bình tĩnh giải thích, “Là vì chàng quá mức vui mừng.”
Tạ Uẩn nghiến răng, lôi kéo ta, “Phụ hoàng bớt giận, Cố Tẫn Hoan chỉ là cùng nhi thần giận dỗi mới nói vậy. Nhi thần thay nàng nhận tội.”
Hoàng đế trầm ngâm, “Vi Trần đã mười mấy năm chưa từng mở miệng nói một chữ.”
Đôi mắt ông đảo qua, rồi nheo lại cười, “Thành thân rồi, các ngươi phải hòa thuận tương kính, phu xướng phụ tùy, cầm sắt hòa minh.”
Sắc mặt Tạ Uẩn trắng bệch, “Phụ hoàng! Nhi thần……”
Hoàng đế lạnh giọng cắt lời, “Sao? Không được ư?”
Lâu lắm, Tạ Uẩn mới buông tay khỏi ta.
Chiếc Nhẫn Cưới Trên Tay Kẻ Khác
Trước ngày cưới, tôi phát hiện người yêu cũ của chồng sắp cưới – Phí Lâm – đăng ảnh khoe nhẫn kim cương xanh lên vòng bạn bè.
Chỉ nhìn thoáng qua, tôi liền nhận ra: đó là chiếc nhẫn cưới độc bản tôi tự tay thiết kế cho mình và Thẩm Khiêm.
Chỉ có duy nhất một chiếc trên đời. Thế mà, hiện giờ nó lại nằm gọn trên ngón tay của cô ta.
Tôi mất ngủ cả đêm, sáng hôm sau, lạnh nhạt mở lời:
“Chia tay đi.”
Thẩm Khiêm không thay đổi sắc mặt, chỉ nhíu mày nói như dạy dỗ:
“Diệp Ngôn, chúng ta sắp cưới rồi. Em nên cân nhắc kỹ, đừng để sau này hối hận.”
Tôi trả lời ngắn gọn: “Tôi không hối hận.”
Đêm hôm đó, anh uống say rồi gọi cho tôi:
“Ngôn Ngôn, em đâu rồi? Anh tìm mãi chẳng thấy em trong nhà…”
Người Duy Nhất Trong Mắt Anh
Bạn trai tôi gặp tai nạn xe, mất trí nhớ, cùng thanh mai trúc mã của anh ta ngọt ngào hôn nhau trong phòng bệnh.
Tôi vừa định bước vào cắt ngang, trước mắt bỗng trôi qua một hàng chữ bình luận.
“Nữ chính sao không nhìn thử chú nhỏ đi, anh ấy yêu cô đến phát điên mà chẳng dám nói, thật sự rất đáng thương.”
“Chú nhỏ lòng nguội lạnh đi uống rượu, trợ lý đang tìm người thay thế cho cô, nhưng không ai giống cả.”
“Đáng tiếc, chú nhỏ với thân phận phản diện cuối cùng sẽ rơi vào cảnh nhà tan cửa nát, chết thảm ngoài đường.”
… Chết thảm ngoài đường?
Tôi do dự một lát, xoay người đi đến quán bar.
Trong phòng bao quả nhiên có mấy cô gái ăn mặc giống tôi.
Chú nhỏ xoa mi tâm, giọng có chút bực bội.
“Tôi nói rồi, không cần, ai cũng không thể thay thế được cô ấy.”
Lời vừa dứt, tôi đẩy cửa bước vào.
Ánh mắt anh lập tức rơi xuống người tôi, nhìn rất lâu.
“Cô này, ở lại.”
Đích Tỷ
Đích Tỷ
Từ nhỏ ta đã quen nghe lời đích tỷ của ta, nàng nói gì ta đều nghe theo.
Tỷ ấy nói đi đằng Đông, ta tuyệt đối không dám đi đằng Tây. Ngày nàng gả vào Tạ gia làm dâu cả, ta cũng nghe lời nàng mà gả cho con trai thứ của Tạ gia.
“Tỷ muội đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn.”
“Thôi, nói ra muội cũng chẳng hiểu, tóm lại cứ nghe lời tỷ, tỷ sẽ bảo vệ muội cả đời!”
Ta quả thật không hiểu, nhưng ta biết nghe lời nàng thì sẽ không sai.
Sau này, hai huynh đệ Tạ gia cùng tử trận, nàng lại vội vàng chạy đến: “Thủ tiết vì nam nhân là chuyện mà chỉ kẻ ngốc mới làm! Mau thu dọn đồ đạc, tỷ đưa muội đi cùng.”
Ta nhìn đứa trẻ còn ngây thơ bên cạnh mình, lần đầu tiên không nghe lời nàng.
A KHƯƠNG
Mẫu thân ta bán đậu hũ ở trấn trên.
Dân trong vùng kẻ xa người gần đều kéo đến, có kẻ vì đậu hũ ngon, có kẻ lại vì muốn ngắm mỹ nhân.
Một ngày nọ, có hai bà tử đến, nói rằng ta là tiểu thư phủ Quốc công.
Mẫu thân ta bảo, họ là bọn buôn người.
Về sau, loạn quân tràn đến, mẫu thân dùng dao róc xương rạch nát dung nhan của mình.
Người muốn đưa ta tới Liêu Đông, đi tìm vị phụ thân Quốc công chết tiệt kia của ta.
...
TRẬN CHIẾN HÀO MÔN
Tôi là con gái ruột, nhưng lại sống trong khu ổ chuột suốt mười bảy năm. Nhưng cuối cùng, ba mẹ ruột cũng tìm lại được tôi.
Trong một đại sảnh nguy nga tráng lệ.
Người mẹ ruột nhìn tôi đầy áy náy.
“Tri Tri, mẹ đã sớm coi Gia Hân như con gái ruột, nên đã quyết định giữ con bé ở lại với chúng ta. Con sẽ không để bụng chứ?”
Tôi mỉm cười khẽ:
“Đương nhiên là không rồi ạ. Thật ra, con cũng rất khó rời xa ba mẹ nuôi của mình… Vậy con có thể để họ ở lại đây ở cùng không ạ?”
…