Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Cưng Chiều Đến Hết Đời
Tôi là chim hoàng yến của Cố Khải Bạch.
Bạch nguyệt quang của anh ta sắp về nước rồi.
Tôi nghe thấy anh ta hời hợt trêu đùa với bạn bè:
“Nuôi làm chim hoàng yến chơi chơi thôi, làm sao có thể cưới cô ta về nhà chứ!
Kết hôn đương nhiên phải môn đăng hộ đối mới được.”
Tôi tức đến mức không chịu nổi.
Quyết định trước khi bị anh ta vứt bỏ thì phải gõ một khoản lớn từ anh ta.
Thế là, tôi dùng số điện thoại mới âm trầm gửi cho anh ta một tin nhắn:
“Tôi mang thai con của anh rồi.”
“Không muốn để cô ta biết sao? Muốn tôi phá bỏ thì đưa tôi năm mươi triệu.”
Năm phút sau, tài khoản ngân hàng hiển thị chuyển vào một trăm triệu.
“Cho em gấp đôi, sinh đứa bé ra.”
Má ơi!
Cái gì thế này!
Ly hôn, khởi đầu của hạnh phúc
Ba tôi rất hào phóng.
Cô mua nhà, ông cho mượn hai mươi vạn.
Nhà bác hai sửa sang, ông cho mượn mười vạn.
Anh họ cưới vợ, ông lại cho mượn năm vạn.
Nhưng khi nhà tôi cần năm nghìn để mua tủ lạnh, ba lại nói không có tiền.
Mẹ giục ba đi đòi nợ, ba lại tìm đủ lý do:
“Tiểu Linh vừa mua nhà, còn đang gánh nợ, lấy đâu tiền mà trả?”
“Nhà em trai là nông dân, sửa nhà vét sạch rồi, còn gì nữa đâu?”
“Tiểu Trí vừa mới cưới vợ, em nỡ lòng nào đi đòi người ta ngay lúc này?”
Sau đó, ba từ chợ đồ cũ kéo về một cái tủ đông.
Nhưng đó là một cái đồ cổ, cứ chập chờn mất điện, tất cả thịt để trong đều hỏng hết.
Mẹ đập nát cái tủ đông, rồi nói ly hôn.
Ba không hiểu: “Chỉ vì một cái tủ lạnh thôi sao?”
Mẹ lạnh mặt: “Đúng, chỉ vì một cái tủ lạnh.”
Mẹ vung gậy xuống, cái tủ đông cũ kĩ hoàn toàn tắt ngấm, lửa cũng tàn.
Tôi không sợ, trái lại, chính ba bị dọa giật mình, nước trong tách trà văng hết lên người.
“Cô điên rồi sao? Đang yên lành lại đập nó làm gì!”
Mẹ không giải thích, chỉ buông hai chữ: “Ly hôn.”
Một Ngày Anh Biến Thành Người Khác
Một Ngày Anh Biến Thành Người Khác
Trong bữa cơm tối, mẹ chồng cầm điện thoại khoe với chúng tôi:
“Chị con thật là hiếu thảo, vừa gửi cho mẹ hai ngàn để mua quần áo.”
Chồng nghiêng đầu liếc sang tôi, rồi bất chợt vỗ bàn cái “rầm”:
“Vợ, em nhìn đi! Chị anh đã lấy chồng vẫn nhớ báo hiếu mẹ ruột. Còn em thì sao? Em đã gửi cho mẹ vợ anh hai ngàn đồng chưa?”
Trọng Sinh 19 Tuổi: Chồng Tôi Ở Công Trường
Xuyên về năm mười chín tuổi, tôi tìm thấy chồng mình – cái anh chàng nhỏ bé đáng thương đang ngồi ở công trường gặm bánh bao.
Tôi vừa nhìn, anh ấy liền cảnh giác ôm chặt cái bánh, lùi lại một bước.
“Cô định làm gì? Bánh này tôi nhặt được trên đường, không phải trộm đâu.”
Tôi gặp Chu Đằng năm hai mươi tám tuổi, còn anh hai mươi bảy.
Tôi tái hôn, mang theo hai đứa con. Anh thì lần đầu kết hôn, có tiền có thế.
Năm đó, Chu Đằng như phát điên mà theo đuổi tôi. Tôi do dự thật lâu, cuối cùng cũng gật đầu.
Chúng tôi bên nhau hai mươi năm. Hai mươi năm ấy, tôi chưa từng hiểu rõ tại sao anh lại chọn tôi.
Chẳng lẽ vì tôi xinh? Nhưng ở Bắc Kinh to lớn này, người đẹp đâu thiếu.
Hay vì tôi có học vấn? Nhưng đây là Bắc Kinh, một viên gạch rơi xuống cũng có thể trúng mười ông thạc sĩ Bắc Đại.
Tôi mãi không hiểu, hỏi anh thì anh lại không nói.
Anh càng giấu, tôi càng tò mò, cho đến một ngày, tôi lật mở nhật ký của anh…
Một Đời Chỉ Chọn Lê Lê
Từ nhỏ ta vốn là tính tình ôn hòa, chậm rãi.
Thuở bé lần đầu gặp tiên sinh, huynh muội tỷ muội đều tranh nhau khoe tài, chỉ có ta vẫn dửng dưng.
Đến tuổi cập kê chọn phu quân, các tỷ tỷ đều muốn gả cho công tử thừa tướng hay con cháu tướng quân. Đại nương lại hỏi, ta gả cho thư sinh nghèo kia có được chăng.
Nương ta vội vàng đưa ánh mắt ra hiệu, gấp đến mức chiếc khăn tay sắp bị vò nát.
Nhưng dưới ánh nhìn phức tạp của mọi người, ta chỉ chậm rãi thốt ra một chữ:
“Được.”
Về sau, thư sinh nghèo ấy trở thành Nhiếp chính vương.
Đang nghị sự cùng đồng liêu, chàng bỗng nhiên bật cười hỏi:
“Lê Lê à, cho nàng làm hoàng hậu để chơi có được không?”
Đám thượng thư, viện chính đều kinh hãi quỳ rạp xuống đất.
Ai nấy run rẩy đưa mắt nhìn về phía ta.
Ta ôm tiểu bạch cẩu, chỉ khẽ gật đầu:
“Được.”
Định Mệnh Cún Con, Tổng Tài Nhà Tôi
Khi tôi mở tiệm thú cưng, luôn có một con Border Collie tự mò đến tắm gội.
Tôi tưởng nó là chó hoang, còn chuẩn bị đăng tin tìm chủ giúp nó.
Ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng trôi qua một hàng chữ như “bình luận trực tiếp”:
【 Nam chính tuy giờ biến thành chó, nhưng cái tính sạch sẽ thì thật sự tồn tại. Ai đời chó mà ngày nào cũng tắm? 】
【 Nhưng lát nữa nó vừa ra khỏi cửa sẽ bị xe đụng, sau đó được nữ chính cứu. 】
【 Không chỉ vậy, khi khôi phục thành người, hắn còn tặng nữ chính tám mươi triệu để cảm ơn ơn cứu mạng. 】
Tôi kích động quá, lập tức túm lấy cái đuôi Border Collie đang định ra cửa:
“Đợi đã, tắm cho mày bao lâu nay, hay là làm chó của tao luôn đi?”
Ăn nhờ ở đậu
Bố mẹ ly hôn, tôi trở thành trẻ mồ côi.
Cô thấy tôi đáng thương, đưa tôi về nhà nuôi.
Tôi mặc quần áo cô nhặt từ bãi rác, ăn cơm bị anh họ cố ý rắc đầy muối.
Ngay cả chú cũng ghét tôi, hễ không vừa ý là đánh chửi tôi.
Người ngoài nhìn thấy, đều thở dài thương cảm cho tôi.
Nhưng tôi lại không nghĩ vậy, tôi cảm thấy mình là người may mắn.
Mất Trí Nhớ Nhưng Không Mất Em
Chồng tôi mất trí nhớ, duy chỉ quên mất tôi, tôi dứt khoát dẫn anh ta đi làm thủ tục ly hôn.
Ai ngờ sáng vừa ly hôn xong, tối anh ta đã khôi phục trí nhớ.
Anh ta lôi tôi ra khỏi đám người mẫu nam, nghiến răng nghiến lợi:
“Chỉ mất trí nhớ một ngày, mà thủ tục ly hôn em cũng làm xong rồi, tôi khó ưa em đến thế sao?”
Hây! Người này sao còn biết đổ ngược tội cho tôi nữa chứ!
Hoa Giữa Sương Mù
Hoa Giữa Sương Mù
Tôi là nhạc sĩ chuyên sáng tác riêng cho Cố Yến.
Hầu như tất cả các ca khúc của anh đều do tôi viết.
Một hotgirl mạng tên Kiều An đã hát ca khúc “Sương Hoa”bài tôi viết riêng cho anh trong buổi diễn cá nhân của cô ta.
Sau khi bị fan ruột của tôi chỉ ra chuyện vi phạm bản quyền, Kiều An và Cố Yến liền “đ/ấu kh/ẩu” trên mạng.
“Bản quyền là anh Cố Yến tặng cho tôi, tôi cũng không ngờ lại gây ra tranh cãi thế này.”
Cố Yến liền dịu dàng đáp lại:
“Yên tâm đi, tôi là ca sĩ gốc duy nhất, tôi cho em hát thì em cứ hát.”
“Bài hát này tôi tặng cho Kiều An, từ nay cô ấy cùng tôi đồng sở hữu bản quyền, bất cứ khi nào hát cũng không tính là vi phạm.”
Ngay lập tức, fan của cả hai ào ạt tràn vào phần bình luận để t/ấn c/ông tôi.
Đã thế thì… đừng ai hát nữa.
Ngày hôm đó, tôi tuyên bố thu hồi toàn bộ bản quyền.
Chỉ trong chốc lát, sự nghiệp mười năm ca hát của Cố Yến bỗng chốc trở về con số không.
Nhiếp Chính Vương Yêu Mật
Nhiếp Chính Vương Yêu Mật
Gả cho Nhiếp chính vương lạnh lùng quyền khuynh triều dã, ta đêm đêm cô độc phòng không.
Dẫu ta chủ động cầu hoan, hắn cũng coi như vô vật.
Mãi đến hôm ấy, đại tỷ tới tìm ta, ta ngang qua thư phòng.
Trong phòng bỗng truyền ra thanh âm ái muội trầm đục.
Trong khoảnh khắc, ta như rơi xuống hầm băng.
Thì ra hắn chẳng phải thanh tâm quả dục, mà là trong lòng đã sớm có người khác.
Đêm ấy, ta lưu lại hưu thư, quyết tuyệt rời đi.
Nào ngờ hắn lại lập tức trong đêm cõng ta về phủ, ép ta trên án kỷ:
“Phu nhân, bằng không nàng hãy nhìn lại cho rõ?”
Khi ấy ta mới phát hiện, khắp tường thư phòng, treo đầy xuân cu/ng đồ của ta trong đủ mọi tư thái…