Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
AI xem bói
【Bạn đã từng dùng AI xem mệnh chưa?】
Học kỳ mới, bạn cùng phòng của tôi bày ra một nghề tay trái tà môn.
Chỉ cần nhập bát tự ngày sinh vào phần mềm AI, AI sẽ tạo ra một bản “hướng dẫn vận mệnh”.
Sau khi tôi từ chối ba lần, lại tận mắt thấy hai người bạn cùng phòng kia, làm theo lời nó dặn, đốt bản sao thẻ dự thi vào lúc nửa đêm.
Kết quả là hôm sau, danh sách xét tuyển thẳng lại bỏ qua học bá đã đè bẹp họ suốt bốn năm, chọn hai người họ.
Khi cả ký túc xá đang hân hoan vì “đổi mệnh” thành công, Tôi lại nhớ đến lời dặn dò của bà nội lúc lâm chung, tay nắm chặt tay tôi:
“Bát tự của con không được nói cho bất kỳ ai biết.”
ĐÊM NGÀY VỌNG NIỆM
Khi đang quấn quýt cùng bạn trai giữa ban ngày.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng đạp cửa ầm ầm.
Tôi mơ màng mở mắt:
“Có người đang gõ cửa à?”
Người đàn ông bên cạnh lại cắn lấy vành tai tôi, giọng khàn khàn mơ hồ:
“Không đâu, bảo bối, em nghe nhầm rồi.”
Trước mắt tôi, dòng chữ từ khung bình luận lướt qua…
【Bé succubus, hay là em thử nhìn kỹ xem người trước mặt mình rốt cuộc là ai?】
【Cười xỉu hahaha, nam chính còn tưởng ký khế ước xong thì chỉ có thể một đối một, ai ngờ mình lại còn có thằng em song sinh cùng huyết mạch!】
【Hehe, hai anh em ăn chung mâm! Sau này khỏi lo bị đói, con nhóc này ăn ngon lành thật đấy!】
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Cửa ngoài vang lên tiếng gào run rẩy của một người đàn ông:
“Giang Vọng, mày mau lăn ra đây cho tao!”
…
NỮ NGƯ MINH NGỌC
Ta chạy nạn mưu sinh, từ tay Giặc Oa cứu được Thái Phi và Tiểu Vương gia.
Vương gia muốn lấy thân báo đáp, ta tự biết Vương gia và nữ nhi chài lưới có khác biệt một trời một vực.
Ta không cảm thấy mình thấp kém hơn ai, nhưng suy cho cùng, hôn nhân là một thứ phức tạp. Ta chỉ một lòng muốn trở về làng chài của mình để mưu sinh mà thôi...
LƯU LY TIÊN ÂM
Lúc Thượng thần r ó c tiên cốt của ta, m á u đã văng đầy người hắn.
Mà ta đã sớm uống đan dược che giấu cảm giác đau đớn.
Không những không đau chút nào, thậm chí ta còn có thời gian liếc nhìn nữ chính đang háo hức chờ đợi để được thay tiên cốt của ta.
Nhìn ánh mắt đắc ý của họ, ta cười.
Tiên cốt này cần nguyên thân phải băng thanh ngọc khiết mới có tác dụng.
Phụt, không phải chứ, không phải chứ, bọn họ thật sự cho rằng ta vì nam chính mà giữ thân như ngọc ư?
Thực tế thì, đứa bé trong bụng ta đã được ba tháng
GIỮA GIÓ VÀ TRĂNG CHỈ THIẾU NÀNG
Đích tỷ cao thượng, chính là quý nữ rực rỡ nhất kinh thành, sinh ra đã định làm mệnh phụ phu nhân. Nàng không tranh không giành, ung dung tự tại như cúc, khiến tất cả nam tử kinh thành đều si mê nàng. Vị hôn phu của ta cũng không ngoại lệ.
Thế nhưng nàng lại cố tình chọn một gã thợ săn nghèo rớt mồng tơi.
Ta khuyên nàng chân thành: "Nghe nói gã thợ săn kia tính tình không tốt, hơn nữa không môn đăng hộ đối, gả qua đó e là sẽ chịu khổ."
Đích tỷ chỉ hờ hững liếc ta một cái, rồi buông lời trách mắng: "Cuộc sống đạm bạc danh lợi, tự tại như mây trời có gì không tốt? Gia gia thanh liêm, nếu người còn sống, thấy mọi người theo đuổi danh lợi, trèo cao đạp thấp như vậy, ngài nhất định sẽ không vui."
Ta câm nín.
Chưa đầy một năm, nàng đã ly hôn với gã thợ săn kia, trở về phủ Tướng quốc.
Đêm trước ngày ta và Thụy Vương đại hôn, đích tỷ múa một điệu kinh hồng, đoạt lấy trái tim hắn, cùng hắn trải qua một đêm xuân.
Ngày hôm sau, nàng đội phượng quan, mặc áo choàng đỏ, ngồi kiệu tám người khiêng, đường đường chính chính lấy thân phận chính thê mà vào Vương phủ Thụy Vương.
Còn ta thì trở thành thiếp.
Sống cùng vinh quang, ta vì nàng mà toan tính, vì nàng mà chắn những mũi tên sáng, trở thành cái đích cho mọi lời chỉ trích.
Sau này ta bị những người thiếp khác hãm hại, ta quỳ xuống cầu xin đích tỷ giúp ta chứng minh sự trong sạch.
Nàng lại hờ hững gạt tay ta: "Công đạo ở trong lòng người, muội chưa từng làm, họ tự khắc sẽ không làm khó muội."
Cuối cùng ta bị Thụy Vương hành hạ đến chết.
Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã quay trở về ngày nàng kén phu.
Bạn thân từ địa phủ
Sau khi chết được sáu năm, vì mang khoản nợ khổng lồ ở Địa phủ, tôi buộc phải quay lại nhân gian để đòi nợ.
Tôi không có cha mẹ, nên chỉ còn biết gửi gắm hết hy vọng vào bạn thân.
Vừa bước chân vào nhà cô ấy, trước mắt tôi bỗng hiện ra hàng loạt dòng bình luận bay ngang:
【Cứu mạng! Nữ chính truyện ngược lại nổi điên rồi, đập hết mấy món đồ xa xỉ mà nam chính mua cho.】
【Nam chính ngoại tình khi vẫn còn hôn nhân, con trai thì không muốn nhận cô ấy là mẹ, chắc cô ấy đã rơi vào tuyệt vọng từ lâu rồi.】
【Không một ai dám bước vào, sợ kích động đến nữ chính. Đợi đã…!? Ai vừa tháo cửa phòng nữ chính thế kia! Còn bê đi luôn?! Còn ung dung đi thẳng vào nữa kìa!?】
Không sai, chính là tôi đây.
Tôi thấy bạn thân định làm chuyện dại dột, liền túm lấy cổ tay cô ấy, giật đi con dao, kích động hét lớn:
“Bạn thân à, mày biết tao sợ rắn nhất mà! Nhưng con rắn linh Bvlgari trên tay mày là ngoại lệ.”
“Còn nữa, mày khoan đã, tao còn phải trả món nợ ngoài Địa phủ đã.”
Nghe xong câu đó, bạn thân tôi cũng không khóc nữa, cũng không tiếp tục hành động dại dột, mà ngược lại đuổi theo tôi để chém:
“Con nhỏ chết tiệt, chết cũng không thấy mày về thăm tao, mà nhắc đến nợ là nhớ đến tao đầu tiên hả?!”
Dòng bình luận toàn màn hình sững lại:
【Tình bạn gì mà giống như đột nhập cướp đồ thế này…】
Chạy Đâu Cho Thoát
Bạn thân cãi nhau lạnh nhạt với người yêu, ngày hôm sau lại phát hiện mình mang thai.
Dưới sự khuyên nhủ của cư dân mạng, cô ấy quyết định ôm bụng bỏ trốn.
Trước khi đi, cô ấy chạy tới hỏi tôi: “Yến Tử, cậu có muốn đi cùng tớ không?”
Tôi đã đồng ý.
Sau đó, cô ấy bị bắt cả người lẫn con về nước, còn tôi thì bị nắm cổ áo đe dọa.
“Anh đâu có chiến tranh lạnh với em, em chạy cái gì? Chẳng lẽ… em cũng mang thai rồi?”
Xong rồi, tôi quên mất mình cũng đã kết hôn.
Hoàng Hậu Muốn Hòa Ly
Hoàng Hậu Muốn Hòa Ly
Ngày thái tử đăng cơ, ta trốn ra khỏi cung.
Quân truy đuổi bám riết khiến ta phải nhảy xuống sông, đại nạn không chết, ta được một người nông phu nơi thôn dã cứu về nhà.
Thiên hạ ca ngợi tân hoàng chung tình, bởi từ sau khi lên ngôi, người như phát điên mà tìm kiếm hoàng hậu đã mất tích.
Cáo thị tìm hoàng hậu dán đến tận thôn, bức họa kia lại giống ta như đúc.
Về sau, Cấm quân vây kín tiểu viện của ta, bóng dáng áo vàng rực rỡ dắt theo một đứa bé từ long liễn bước xuống.
“Về đi được không? Con cứ khóc mãi.”
CÂU CHUYỆN THÂM CUNG
Trong yến tiệc ngày xuân, đích tỷ để sổng mất con vẹt của Thái hậu.
Nàng rơi lệ, quỳ xuống cầu xin:
“Xin Thái hậu tha cho muội muội một mạng.
Nàng không cố ý làm chết con vẹt, chỉ là ham vui quá mức mà thôi.”
Nhưng con vẹt kia biết niệm kinh Phật, là vật Thái hậu vô cùng yêu thích.
Thái hậu giận dữ ngất đi, Hoàng đế lập tức hạ chỉ — đem ta dìm xuống hồ sen.
Đích tỷ ta nhờ danh tiếng hiền lương trung hậu, được đưa vào cung làm phi.
Khi ta mở mắt ra lần nữa, chỉ thấy đích tỷ đang cầm thiệp mời dự yến tiệc ngày xuân, chau mày than:
“Bao nhiêu là quý nữ như thế, Hoàng thượng sao có thể nhớ tới ta được chứ?”
...
Thai Cừu Non
Ở quê tôi có một món ăn được cho là còn ngon hơn cả thịt rồng, gọi là "thai dương" - tức cừu non chưa đủ tháng, được sinh ra khi cừu mẹ đang mang thai bị dọa cho sợ đến tột độ.
Thịt thai dương tươi ngon, mỡ mềm như đậu hũ, cắn một miếng là hương thơm lan tỏa khắp khoang miệng.
Bố tôi là một cao thủ chế biến món thai dương, nhưng nhà tôi không nuôi một con cừu nào.
Tôi tò mò hỏi mẹ tại sao. Mẹ tôi mặt mày tái nhợt, những ngón tay đặt trên bụng bầu không ngừng run rẩy.