Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Đêm Gấu Trắng
Đêm Gấu Trắng
Trong chuyến du lịch Tây Tạng, anh trai và chị dâu xúi giục thằng cháu lấy gói lạp xưởng cay ra cho gấu ngựa Tây Tạng ăn.
Nhìn con gấu bị cay đến mức vừa ng/u ng/ơ vừa buồn cười, ba người họ phá lên cười, còn quay video đăng lên mạng.
Không ngờ, chỉ sau một đêm, đoạn clip đã bùng nổ, lượt xem vượt cả triệu.
Anh chị tôi nảy lòng tham, muốn làm “hot streamer” kiếm tiền từ đó. Hôm sau đi đường, họ lại cố tình tìm gấu để cho ăn.
Điều khiến tôi rùng mình là — trong mắt tôi, con gấu ngựa vừa giả ngốc vừa đáng yêu kia, chính là con hôm qua đã ăn lạp xưởng.
Ngồi trong xe, tôi hé cửa sổ nhìn ra ngoài.
Con gấu ngựa đang háu hức nhai đồ ăn, nước dãi ròng ròng dưới cằm, dáng vẻ so với những con gấu khác quả thật có phần khôi hài.
Có lẽ chính vì thế mà anh chị tôi cứ mải mê quay clip, cười nói không ngớt, chẳng nỡ đi.
Bị nhét lạp xưởng cay, con gấu vung vẩy hai chân, há miệng th/è lư/ỡi, trông như đang biểu diễn trò hề.
Anh chị tôi càng cười to hơn.
…
TRỞ THÀNH ÁC MẪU NUÔI DẠY CON HOANG THÀNH KẺ HƯ HỎNG
Sau khi sinh cho Phí Diên một đứa con trai, ta cảm thấy đời này đã viên mãn rồi.
Trong mộng mơ màng, ta lờ mờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Phí Diên và quản gia.
“Hầu gia, đứa trẻ đó đã được chôn rồi. Nhưng dù gì cũng là huyết mạch của ngài, chúng ta làm vậy… có thật là đúng không?”
“Con của Tống Dao là nghiệt chủng, không xứng làm con ta. Chỉ có đứa bé do Thanh Nhiên sinh ra mới là huyết mạch của nhà họ Phí.”
“Giờ ngươi bế con của Thanh Nhiên đến trước giường của Tống Dao, cứ nói là đứa bé nàng vừa mới sinh.”
“Đợi sau này thằng bé lớn lên, kế thừa gia sản ngàn vạn của Tống Dao, rồi để nó nhận lại mẹ ruột là được.”
“Chỉ là khổ cho mẹ con Thanh Nhiên, phải chia lìa cốt nhục, tất cả đều là lỗi của Tống Dao, không chịu để Thanh Nhiên bước chân qua cửa.”
Ta cắn chặt răng, lạnh và đau như xé tâm can, nhưng trên mặt vẫn dịu dàng mỉm cười với đứa trẻ mà quản gia ôm vào:
“Đứa bé này, gọi là Diệu Tổ đi.”
Nhiều năm sau, Phí Diệu Tổ — kẻ được ta nuông chiều đến mức ngông cuồng vô độ — giận dữ nói với ta:
“Nương, cha ở bên ngoài nuôi một phòng nhị gọi là Liễu Thanh Nhiên. Con dẫn người đi đánh chết ả ta nhé?”
Ta mỉm cười gật đầu, trong mắt đầy xúc động:
“Vẫn là con trai của nương hiếu thuận nhất.”
Một bí mật không thể nói ra
Tôi có một bí mật không thể nói ra.
Hồi nhỏ, tôi từng giết chết một đứa trẻ cùng tuổi, rồi ném xác nó xuống giếng cổ.
Sau đó, tôi bỏ trốn khỏi ngôi làng, giả làm trẻ mồ côi rồi trốn vào viện phúc lợi trong thành phố.
12 năm sau, cảnh sát tìm thấy thi thể trong giếng cổ.
Nhưng pháp y lại nói xương cốt trong giếng là của một người đàn ông trưởng thành.
Chó Ngoan Câu Kim Chủ
Năm thứ hai làm chim hoàng yến của Lục Tự, tôi bắt đầu muốn chuyển chính thức rồi.
Dù sao thì kim chủ vừa có tiền vừa có sắc, lại còn giữ được cảm xúc ổn định cũng chẳng nhiều.
Cứ coi như tôi đã dốc hết toàn bộ thủ đoạn, câu anh ta như chó, ngày ngày theo sát sau lưng tôi biểu diễn cho mệnh văn học xem vậy.
Đúng lúc đó, từ lớp huấn luyện chim hoàng yến truyền tới tin tức ——
Bạch nguyệt quang đi du học Đức của anh ta ăn nhầm nấm độc, vừa khóc vừa làm ầm đòi về nước, bảo tôi mau thu dọn rồi chuồn đi.
Mà phía sau, kim chủ chẳng hay biết gì, chỉ biết cắm cúi khổ luyện, ngẩng đầu lên, mặt còn chưa thỏa mãn:
“Bé ngoan, tách thêm một chút nữa!”
BÁNH QUẾ HOA
Ta là con gái của tội thần, lưu lạc đầu đường xó chợ, suýt nữa bị bán vào chốn hồng trần.
May mắn thay, ta gặp được một vị tiểu thư thoát tục như tiên giáng trần.
Lần đầu gặp gỡ, ta được tiểu thư dùng một miếng bánh quế hoa dẫn ta về phủ.
Mười ba tuổi, tiểu thư lại dùng một miếng bánh quế hoa, dỗ dành ta học chữ đọc sách, còn bắt ta thay nàng quản lý việc trong nhà.
Nào ngờ, ngay sau đó tiểu thư lại khởi binh tạo phản.
Còn ta, lần đầu tiên bị bỏ lại quê cũ Lạc Dương.
Không còn bánh quế hoa nữa.
Thì ra, “tiểu thư” kỳ thực là đại công tử, về sau lại trở thành hoàng đế.
Khi hắn đến cầu ta trở về, trong tay cầm một hộp bánh quế hoa:
“Chiếu Chiếu, tiểu thư đến đón ngươi về nhà rồi.”
Ác Nhân Có Ác Nhân Trị
Ác Nhân Có Ác Nhân Trị
Khu chung cư tôi ở có một ông già vô cùng tai quái.
Chỉ cần bắt được cơ hội, ông ta sẽ khoá bánh xe của cư dân, bất kể là ô tô hay xe đạp, không một ai thoát khỏi.
Muốn mở khoá? Phải tìm ông ta.
Một ổ khoá, năm mươi tệ.
Xe của tôi cũng không tránh khỏi.
May thay, nhà tôi mấy đời đều làm nghề sửa khoá, không chỉ mở được cho mình mà còn giúp được người khác.
Từ đó, ông già kia ôm hận với tôi, rắp tâm gây chuyện khắp nơi.
Thậm chí có lần còn đóng dấu lên chiếc áo khoác lông vũ tôi vừa phơi ngoài ban công:
“Chuyên mở khoá 13944444444.”
Nhưng ông ta đã động nhầm người rồi.
Tôi lập tức viết số điện thoại ấy vào dòng quảng cáo “dịch vụ đặc biệt” trong… toilet nam.
Đàn ông ở cử
Nhà tôi có một quy củ kỳ lạ: đàn bà sinh con, đàn ông ở cữ.
Máu dưới thân phụ nữ còn chưa kịp ngừng, đã phải bị đuổi đi chẻ củi nấu cơm.
Còn đàn ông thì có thể thay phụ nữ nằm ổ ấm áp trong chăn, mỗi ngày được bồi bổ toàn món ngon vật lạ.
Nhưng sau khi mẹ tôi sinh con xong, người ở cữ không phải là cha tôi, mà là con chó vàng trong nhà.
LẠC KHA RỬA HẬN
Phu quân trước khi ra trận, đã đưa cho ta một phong thư hòa ly.
"Chuyến đi này hiểm nguy, chưa chắc đã trở về, nàng đừng vì ta mà phí hoài cả đời."
Kiếp trước, ta chỉ cho rằng hắn yêu ta sâu đậm. Dẫu sao, hắn từng nói có một loại yêu gọi là buông tay.
Sau này vẫn không có tin tức hắn tử trận, ta liền chờ hắn cả một đời. Trước khi cô độc bệnh chết, lại nghe tin hắn ở biên cương đã có vợ con đề huề.
Sự chờ đợi si tình của ta, chẳng qua chỉ là một trò đùa.
CẢ NHÀ TRÁCH TÔI TIÊU HOANG, TỚI KHI TÔI TIẾT KIỆM, HỌ HỐI HẬN RỒI
Tôi chăm chỉ lo toan cho gia đình, vậy mà vẫn bị mẹ chồng chê tiêu xài hoang phí.
Chỉ cần tôi tiêu tiền, bà ấy lại càm ràm bên tai tôi không ngớt.
Mua đồ ăn làm gì, ra chợ nhặt mấy món còn sót lại chẳng phải cũng được à?
Thuốc hết thì kệ nó, rèn luyện thân thể một chút là khỏe thôi, cần gì uống?
Điện chập chờn thì tự sửa, đỡ phải tốn tiền thuê thợ, toàn phí của trời!
Kiếp trước, tôi nghĩ những khoản đó là thiết yếu, không thể tiết kiệm.
Nhưng sau này, chồng tôi cho rằng tôi không biết giữ tiền, nói tôi phá của.
Con trai đến tuổi trưởng thành, thấy nhà hàng xóm mua xe mua nhà cho con, nó cũng trách tôi không biết tiết kiệm.
Tôi bệnh nặng phải nhập viện, họ không chịu trả viện phí, để mặc tôi sống dở chết dở mà qua đời.
Còn bảo tôi đáng đời, bình thường mà tiết kiệm hơn thì giờ đã có tiền chữa bệnh rồi.
Giờ sống lại một lần nữa, tôi làm đúng như những gì họ muốn – tiết kiệm triệt để. Nhưng chính họ lại là người hối hận đầu tiên.
Tình mẹ của người lái đò
Khi A Như được 2 tuổi, em trai cô bé chào đời.
Bố mẹ tháo sợi dây gai buộc ở cổ chân cô bé ra, mỉm cười nhìn cô chạy loạn quanh bếp.
Tôi hoảng loạn, mỗi ngày đều nắm lấy tai nhỏ của con bé mà lải nhải:
“Nơi này nguy hiểm, tuyệt đối không được đến gần!”
“Còn nữa, con chó bị xích ở cổng sân ấy, hung dữ lắm, đừng có mà chạy lại gần nó.”
“Nghe rõ chưa hả?”
A Như ngoan ngoãn gật đầu.
Bố mẹ cô đứng nhìn từ xa, trong mắt càng thêm chán ghét:
“Con nhỏ không có của quý này tám phần là đứa ngốc, suốt ngày cười với không khí.”
Họ không nhìn thấy tôi, vì tôi là ma, một con ma chuyên bảo vệ A Như.