Chữa Lành
Nội dung nhẹ nhàng, cảm động, truyền tải sự ấm áp, hi vọng và niềm tin vào cuộc sống. Thường có những nhân vật từng bị tổn thương, dần tìm được sự đồng cảm và yêu thương, mang lại cảm giác chữa lành cho độc giả.
Truyện mới cập nhật
TUỔI THƠ TỔN THƯƠNG VÌ MẸ RUỘT, TÔI ĐƯỢC MẸ CHỒNG CỨU RỖI
Tôi và chồng là người cùng làng. Hồi nhỏ, mẹ tôi thiên vị ghê gớm. Có gì ngon hay đồ chơi hay ho, đều dành cho chị gái tôi.
Cùng một quả táo, chị tôi lúc nào cũng cắn một miếng trước rồi mới đưa cho tôi.
Mẹ tôi thường bảo tôi:
“Nó là con bé ăn phân đấy, đừng để ý đến nó.”
Lớn hơn chút, tôi mới bắt đầu suy nghĩ:
“Tại sao người ăn phân lại không phải là tôi?”
Mãi đến lúc mẹ chồng bưng ra đĩa bí đao hầm cà tím, tôi mới thật sự nhận ra: IQ của tôi đã bị xúc phạm nghiêm trọng.
Tôi không biết nấu ăn, lại còn kén ăn.
Mẹ chồng nấu cả nồi to, tôi chỉ ăn đúng một bát nhỏ.
Trong miệng mấy bà cô hàng xóm trong khu, tôi chính là kiểu con dâu nhà người ta “được cưng chiều nên sinh hư, lười biếng ham ăn lại còn kén cá chọn canh”.
Món tủ của mẹ chồng là bí đao hầm cà tím, còn chồng tôi thì phụ việc bằng cách nấu mì trụng nước lạnh. Cả nhà ăn uống vui vẻ lắm.
Nhà tôi ăn uống đơn điệu đến mức hàng xóm có thể đoán chính xác hôm nay bữa cơm nhà tôi có gì.
Dựa vào đồ ăn nhà tôi, bạn có thể cảm nhận rõ sự luân chuyển của bốn mùa.
Tất nhiên, duy chỉ có buổi sáng là không bao giờ thay đổi: luôn là mì. Không hề bị ảnh hưởng bởi mùa nào hết.
Còn các món ăn của mẹ chồng thì mỗi mùa chỉ đổi một món, và chưa tới mùa thì đừng hòng có món đó.
Ví dụ như: mùa đông tôi thèm ăn đậu tằm, thì phải đợi đến… hè năm sau.
Xuân thì có trứng chiên với rau dền và ngò thơm, hè thì có cà tím hầm với đậu que và khoai tây, thu ăn súp lơ, đông thì hầm cải thảo.
Ưu điểm lớn nhất: rẻ mà chắc bụng.
Hôm nay là sinh nhật tôi. Khi mẹ chồng lại bưng ra đĩa “bí đao hầm cà tím vô địch”, đầu óc tôi lại trôi về những ký ức xa xăm...
NHỜ BÌNH LUẬN TA NHẶT ĐƯỢC CON NAM NỮ CHÍNH
Lúc lên núi hái thuốc, trước mắt ta bỗng hiện ra một hàng chữ.
“Con trai của nam nữ chính bị ném vào rừng phong thôn Hồng Phong sắp bị rắn cạp nia cắn chết. Mở màn cho một câu chuyện tình bi thảm.”
Ta giật mình lao về phía rừng phong và cứu được đứa nhỏ gần tổ rắn.
Nhưng hai tháng sau, ta lại thấy bình luận hiện lên.
“Con gái vừa đầy tháng của nữ chính bị kẻ thù bắt cóc bị vứt xuống hồ trong thôn Hồng Phong.”
“Xác của cô bé bị bèo tây cuốn lấy, chẳng rõ là chết đuối hay chết đói nữa? Quá thảm thương.”
Hả? Nữ chính sinh con nhanh vậy sao?
Trong cơn bàng hoàng, ta lại lao đi nhặt trẻ con.
Nửa năm trôi qua, bình luận lại nổ tung.
“Trời ạ. Nữ chính của truyện ngọt ôm con bỏ trốn, cặp song sinh long phượng bị nữ phụ độc ác đánh tráo rồi ném lên đỉnh núi Ước Nguyện bị cóng đến chết.”
Trời đánh thật. Rốt cuộc là có bao nhiêu nữ chính thế này?
Ta liều mình trèo lên đỉnh núi ôm về một đứa trẻ.
Trong mấy năm ngắn ngủi, chỉ dựa vào mấy dòng chữ bay loạn kia, ta đã nhặt về đứa trẻ thứ tư, thứ năm... thứ mười...
Lạy trời cao đất rộng.
Cầu xin các vị nhân vật chính đừng để thất lạc con trẻ nữa, ta thật sự không nuôi nổi đâu.
LÝ PHÁN PHÁN TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ TOẢ SÁNG
Ba mẹ ruột không cho tôi gọi họ là ba mẹ, chỉ được phép gọi là chú và dì.
Vậy mà sau này, khi tôi đỗ vào Thanh Hoa, họ lại đi khắp nơi khoe khoang:
“Đây là con gái tôi…”
Tôi mỉm cười phản bác:
“Chú dì à, con cái không thể nhận bừa được đâu.”
…
MỸ NHÂN TÂM KẾ: TRẢM LONG
GIỚI THIỆU:
Đêm trưởng tỷ khó sinh, Thái tử lại đang cùng nữ xuyên không ngắm sao trên mái nhà.
Trưởng tỷ là chính thê của Thái tử, cũng là thanh mai trúc mã của hắn. Thế nhưng kể từ khi Thái tử mang về một nữ tử xuyên không, hắn liền lạnh nhạt với trưởng tỷ, bỏ mặc không ngó ngàng đến nữa.
Sau khi trưởng tỷ qua đời, để lại một hài nhi đáng thương.
Một tháng sau, ta được gả vào Đông cung, trở thành trắc phi.
Nữ xuyên không tới cửa khiêu khích:
“Điện hạ hứa với ta đời này kiếp này chỉ có một đôi. Dù ngươi có gả vào Đông cung, cũng không giành được tình yêu của điện hạ. Ta khác các ngươi – những nữ tử cổ đại ngu muội.”
Ta khẽ cười, mím môi không đáp.
E rằng nàng không biết, nữ nhi thế gia từ nhỏ đã tinh thông tâm kế.
Trưởng tỷ thất bại, bởi nàng có tình.
Còn ta thì không giống vậy—
Ta đến là để trảm long!
Con Đường Của Thẩm Tư Thần
Mẹ tôi tin chắc “chửa con trai thèm chua, chửa con gái thèm cay”.
Vì muốn sinh được con trai nối dõi tông đường, suốt năm tháng mang thai bà không dám chạm đến một hạt ớt nào, dù vốn dĩ trước đó rất thích ăn cay.
Ai ngờ trong một lần sang nhà dì út, bà vô tình ăn phải món cà xào có rắc ớt bột. Vừa cắn một miếng đã cay xộc lên, tức đến nỗi ch/ửi ầm cả nhà, còn suýt đ/ộng th/ai.
Đến ngày sinh, quả nhiên là một đứa bé gái. Bà chẳng thèm liếc mắt nhìn, lạnh lùng vứt tôi cho dì út:
“Con t/iện nh/ân này hại tôi mất con trai, thì để nó cho cô ta nuôi! Nếu cô ta không chịu thì quẳng ra sân, nói là ố/m ch/ết rồi cũng được. Tóm lại, tuyệt đối không để con bé chắn đường con trai tôi!”
Nói xong, bà còn chưa kịp hồi phục đã vội vàng chuẩn bị sinh thêm đứa thứ hai.
Vậy là dì út biến thành “mẹ tôi”. Vì nuôi tôi, cả đời dì không lấy chồng.
Tôi ra đời với cái “tội” không phải con trai. Hồ sơ hộ khẩu ghi mẹ đ/ẻ là dì út, còn mẹ ruột tôi – người mang nặng đ/ẻ đau lại coi như chưa từng sinh ra đứa con gái này.
Năm sau, bà thực sự sinh được con trai. Từ đó, tôi chính thức mang họ Thẩm của dì út, còn tên – “Thẩm Tư Thần”cũng do dì đặt. Vì sao là cái tên ấy, dì chưa từng giải thích.
Anh trai tôi là nhân vật nam chính, còn tôi, lúc ba tuổi, đã từ chối chị dâu trà xanh
Anh tôi dẫn bạn gái về nhà: “Bảo bối, sau này cô ấy sẽ là chị dâu của em.”
Tôi ngậm núm vú giả, chớp chớp mắt: “Nhưng mà anh ơi, trong điện thoại anh ghi chú chị gái của tiểu bảo bối, người gọi video hôm qua đâu phải là cô này mà?”
Bạn gái của anh lập tức đập cửa bỏ đi.
Cười chết mất, bảo bối này chuyên trị các loại trà xanh tâm cơ.
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Mật Nương dung mạo ngọt ngào, nhưng số phận lại bi ai.
Một trận lũ lụt cuốn trôi cả quê nhà, cũng khiến nàng tan cửa nát nhà.
Nàng bị dòng người tị nạn vây quanh, vô tri vô giác chạy nạn đến tận quan ngoại.
Nàng cứ ngỡ cả đời này sẽ thành một cô hồn chốn tha hương, không ai đoái hoài, không ai xót thương, bệnh chết rồi sẽ bị một tấm chiếu cuốn đi ném cho sói hoang ăn thịt.
Cho đến khi một thiếu niên du mục không giỏi ăn nói xuất hiện, hắn đã giúp nàng chữa lành cho con cừu non đang bệnh, còn tống cổ lũ du côn định bắt nạt nàng.
Bên dưới ráng chiều, nàng bỗng nhận ra thân hình của thiếu niên kiệm lời này vô cùng cao lớn, cùng khuôn mặt bầm tím của hắn đã làm lay động trái tim vốn đã nguội lạnh với mọi thứ của nàng.
Góc nhìn của nam chính:
Ba Hổ là người cực kỳ sợ phiền phức, để tránh những mối quan hệ gia đình rắc rối, trước khi trưởng thành hắn đã tách ra sống riêng cùng nô bộc và đàn gia súc của mình. Đối với chuyện thành gia lập thất, hắn lại càng thận trọng hơn.
Một ngày, khi đang chăn thả gia súc, hắn gặp một chiếc xe bò chở người tị nạn, một cô nương trầm tĩnh đang dắt theo một con chó đã thu hút sự chú ý của hắn. Một người một chó, người thì chết lặng, chó thì cảnh giác. Hắn chợt cảm thấy trái tim mình loạn nhịp, trời thương xót, cuối cùng cũng để hắn gặp được người cùng tính tình.
Nhưng Ba Hổ không ngờ rằng mình lại nhìn nhầm. Con chó lại là một kẻ thích lo chuyện bao đồng, còn người cũng không phải là kẻ ưa tĩnh lặng.
Thế nhưng, lần nhìn nhầm này lại là vận may lớn nhất trong cuộc đời hắn.
Nội dung chính: Ẩm thực, ngọt ngào, cuộc sống hàng ngày
Tóm tắt một câu: Những ngày tháng tự tại chăn nuôi, nuôi ong
Ý nghĩa: Hết khổ sẽ đến sướng
Người Cha Khiếm Thính
Từ nhỏ tôi đã không có mẹ, chỉ có bố.
Bố tôi là người bị điếc một bên tai.
Tôi là đứa trẻ mà ông vớt được từ dưới sông lên.
Dân làng khuyên ông: “Đứa con hoang nhặt về nuôi không bao giờ nên người đâu.”
Nhưng bố chưa từng bỏ rơi tôi, cho đến khi ông lâm bệnh nặng, cô nhỏ lại muốn bỏ ra ba vạn tệ để “cưới” tôi về làm vợ cho đứa con trai ngốc của bà...
Nhà Trẻ Trong Hậu Cung
Nhập cung mười năm, ta vẫn chẳng được sủng ái, cũng chẳng có lấy một đứa con.
Hoàng thượng hỏi ta: “Uyển Ninh, nàng có muốn hài tử không?”
Muốn!
Một năm sau, người phát hiện đứa trẻ khi xưa chỉ to bằng bàn tay, nay đã có thể vung chiếc xẻng sắt, làm ra mười món ăn cùng một bát canh cho cả cung nhân.
Ta hoảng hốt, vội vàng kéo công chúa quỳ xuống khấu đầu cầu xin tha tội.
Người lại thu hồi vẻ kinh ngạc, ôn hòa nói: “Uyển Ninh, hài tử nàng nuôi rất tốt.”
“Trẫm lại ban cho nàng thêm một đứa.”
……
“Trẫm còn muốn ban cho nàng thêm một đứa nữa.”
……
“Nơi đây còn có hai đứa nữa.”
Ba năm, năm đứa trẻ.
Mười mấy năm trôi qua, lần đầu tiên ta bưng điểm tâm cầu kiến hoàng thượng.
Người nhíu mày, hiện vẻ không vui, tưởng rằng ta muốn kháng chỉ.
Ta vội vàng mở miệng: “Hoàng thượng, liệu có thể cho thiếp được đổi sang cung điện rộng lớn hơn chăng? Chiêu Hoa điện thực sự quá nhỏ, chẳng thể chứa nổi nhiều người đến vậy……”
Lời còn nghẹn nơi khóe miệng, hoàng thượng mấy phen muốn mở miệng, lại nuốt trở vào.
Tôi nghe được tiếng lòng của đứa con khi mang thai
Ngoài ý muốn mà tôi lại mang thai con của ảnh đế. Thế nhưng, bạn thân lại khuyên tôi mau chóng bỏ đứa bé đi.
May mà, tiếng lòng của bé con trong bụng tôi ngược đời hết chỗ nói:
"Mẹ ơi! Đừng tin cô ta! Kiếp trước mẹ từ chối khoản bồi thường trên trời, cuối cùng mẹ con mình chết thảm lắm!"
Thế là bầu không khí xoay chuyển ngay lập tức.
Tôi dứt khoát nhận lấy tờ chi phiếu trống của Giang Triệt, dọn vào căn hộ cao cấp, chăm chút cả nhan sắc lẫn diễn xuất, được mẹ chồng hết mực yêu thương.
Cho đến khi “bạch nguyệt quang” của Giang Triệt tìm đến cửa:
“Anh Triệt, biết người biết mặt chưa chắc biết lòng, loại phụ nữ này vì trèo cao mà chuyện gì cũng làm được!”
“Phải làm xét nghiệm quan hệ cha con mới yên tâm được!”
Anh không lập tức phản bác. Trái tim tôi lập tức trĩu nặng xuống đáy vực.
Bé con trong bụng cũng cuống quýt:
"Xong rồi xong rồi! Ba ba mắc bệnh nghi ngờ nặng nhất đó!"