Chữa Lành
Nội dung nhẹ nhàng, cảm động, truyền tải sự ấm áp, hi vọng và niềm tin vào cuộc sống. Thường có những nhân vật từng bị tổn thương, dần tìm được sự đồng cảm và yêu thương, mang lại cảm giác chữa lành cho độc giả.
Truyện mới cập nhật
Bé gái nhận nuôi
Khi vợ chồng Đông Bắc đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi con, họ vừa nhìn thấy tôi đã ưng ngay.
Viện trưởng sốt ruột, khuyên nhủ hết lời:
“Con bé này đi ba bước thở năm lần, người yếu như sên, đánh nấc còn to hơn cả máy hút mùi!”
“Tối qua nó ho đến xé ruột xé gan, phải đưa đi viện giữa đêm… Nhận đứa này về chẳng khác gì rước một tượng Bồ Tát bằng lưu ly về nhà, đụng vào là vỡ!”
Tôi cứ tưởng sau khi nghe xong “thành tích lẫy lừng” của tôi, họ sẽ bỏ cuộc.
Ai ngờ hai vợ chồng mắt sáng rực, kiên quyết như chém đinh chặt sắt:
“Yếu với chả đuối gì chứ! Toàn nói linh tinh! Chúng tôi nhất định nhận nó! Nhìn đã thấy thương rồi!”
Dòng bình luận đột nhiên lướt qua:
【Đúng là bố mẹ Đông Bắc, hành động đỉnh thật! Lúc này CPU của viện trưởng chắc cháy mất rồi!】
【Không hổ là bố mẹ của nam phụ độc ác, tâm cơ thâm sâu, muốn để nữ chính ngược văn mềm yếu dễ thương của chúng ta đi chữa lành cho đứa con trai mắc chứng tự kỷ u ám của họ…】
【Cười ch/t, nữ chính của chúng ta thân mềm, yếu đuối, dễ bị đẩy ngã, còn thích đánh mấy cái nấc nhỏ xíu, là để sau này được nam chính cưng chiều hết mực mà. Với điều kiện gia đình của bố mẹ Đông Bắc nhà nam phụ này, làm sao mà nuôi nổi tiểu bảo bối như thế được chứ!】
XIN MẸ 200 TỆ TIỀN MỪNG SINH NHẬT
Nhà mổ bò, mẹ tôi gửi cho tôi một hũ lớn thịt bò cay.
Tôi cảm động khoe với bạn trai, ai ngờ anh ta nói:
“Bé yêu à, có phải em chưa từng được ba mẹ yêu thương không?”
Tôi nổi giận:
“Chẳng lẽ cứ phải cho tiền mới gọi là thương? Một hũ đầy ắp thịt bò thế này không phải là tiền à? Anh có biết thịt bò đắt cỡ nào không?”
Bạn trai nhún vai:
“Nói ba mẹ em trọng nam khinh nữ thì em lại không vui. Thôi bỏ đi, là anh lắm lời.”
Ngay sau đó, tôi nghe thấy mẹ anh ấy gọi đến:
“Bò nhà mình mổ hết rồi, bán được 200.000 tệ, mẹ chuyển hết vào tài khoản cho con rồi đấy.”
Anh ấy thản nhiên đáp:
“Con biết rồi.”
“À, mẹ có làm cho chị con một hũ thịt bò cay, chuyện tiền bán bò thì đừng lỡ lời nhé.”
...
Kính Từ
Kính Từ
Sau khi tiễn đứa cháu út vào đại học, tôi sung sướng nằm trên giường, cuối cùng cũng được yên tĩnh!
Thế nhưng, vừa chợp mắt thì lại xuyên không, tỉnh dậy đã thành Hoàng Thái hậu.
Thôi kệ, an hưởng tuổi già ở đâu chẳng được?
Đang cảm thán, một cục bột nhỏ lấm lem lăn đến bên chân, rên ư ử.
Gì nữa đây? Lẽ nào mệnh ta đã định, cứ phải nuôi cháu mãi sao?
MƯỜI DẶM HỒNG TRANG SẼ CÙNG TA TRỞ VỀ
Vị hôn thê yểu mệnh của Thẩm Hoài Chu đã quay trở về.
Nàng không hề biết hắn đã có gia thất, chỉ ôm lấy hắn mà khóc lóc, lệ rơi tựa hoa lê trong mưa.
Ngày thứ nhất, Thẩm Hoài Chu bảo ta phải lấy thân phận biểu muội của hắn mà xưng hô.
Ngày thứ ba, hắn trao cho ta một phong thư hòa ly.
“Nàng ấy lưu lạc chốn dân gian đã nhiều năm, chịu đủ mọi khổ sở. Nàng nhường cho nàng ấy đi. Đợi nàng ấy khá hơn, ta sẽ lại đón nàng về làm bình thê.”
Ta bình thản đón lấy tờ thư hòa ly.
“Được.”
Tính theo ngày tháng, e rằng biểu ca thật sự của ta cũng sắp tới đón ta trở về Giang Nam rồi.
...
Khi Anh Gặp Em, Thế Giới Liền Có Tiếng Nói
Lại một lần nữa chọc cho mấy đứa nhỏ trong cô nhi viện khóc, viện trưởng liền dắt tôi đến trước mặt một cặp vợ chồng trẻ.
“Các người muốn tìm bạn cho cậu con trai tự kỷ thì con bé này là thích hợp nhất. Nó là đứa nhiều mồm… à không, là hoạt bát nhất trong viện.”
“Chỉ có một điều, một khi đã nhận nuôi nó rồi thì tuyệt đối đừng trả nó lại đây. Đấy coi như là lời cầu xin duy nhất của tôi.”
Cặp vợ chồng trẻ dường như không nghe thấy câu sau, xúc động reo lên:
“Chúng tôi muốn chính là con bé này!”
Tôi không hiểu “tự kỷ” nghĩa là gì, chỉ nghe mẹ mới dịu dàng nói:
“Tự kỷ có nghĩa là con có thể thoải mái nói chuyện với anh ấy, anh ấy sẽ chẳng bao giờ chê con phiền.”
Đôi mắt tôi sáng rực.
Trời ơi, đúng là bạn trò chuyện trời sinh dành cho tôi rồi còn gì!
Hai Đứa Con Của Tôi, Sao Có Thể Là Phản Diện?
Tôi đi đến cô nhi viện để nhận nuôi con, viện trưởng dắt ra mấy đứa bé trai, bé gái.
Là một kẻ mê nhan sắc, tôi lập tức nhìn trúng hai đứa trẻ đẹp đẽ, ngoan ngoãn nhất trong số đó.
Vừa định mở miệng, trước mắt tôi bỗng hiện lên dòng chữ như đạn bay trên màn hình:
【Mami à, hai đứa này sau này chính là đại phản diện hủy trời diệt đất, còn có cả nữ phụ ác độc nữa đó!】
【Mami chết đi, bọn họ chịu cú sốc lớn, một đứa dấn thân học y, trở thành thiên tài trẻ nhất giới y học, đứa kia lao vào nghiên cứu, biến thành nữ học giả tài năng. Đến lúc đó, bảo bối của chúng ta sẽ phải chịu đủ mọi đau khổ do bọn họ gây ra…】
【Đúng đó đúng đó, Mami nhiều tiền như vậy, chi bằng cứ nhận nuôi bảo bối của chúng ta thôi, cưng chiều cô ấy thành tiểu thư hào môn!】
Tôi sững người vài giây, rồi dứt khoát chỉ tay vào hai đứa trẻ kia.
“Chính là hai đứa này!”
Chỉ có những đứa trẻ phi thường, mới xứng làm con gái của tôi – Thẩm Kim Dược.
—-

MÃ SĂN SALE 9.9 LAZADA
– Mã ưu đãi độc quyền cho Fan của Metruyen & Laophatgia
– ÁP GẦN NHƯ TOÀN SÀN
– MÃ HIỆU LỰC TỪ 8H TỐI ngày 8.9.2025
💥 Giảm 20% tối đa 100K cho đơn từ 300K
1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkq3?cc
💥 Giảm 18% tối đa 70K cho đơn từ 200K
1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkJS?cc
1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkvn?cc
1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkJJ?cc
Cách áp mã:
✅ Bước 1: Khi Click vào sẽ mở app laz và hiện mã giảm giá
✅ Bước 2: Copy mã giảm giá này
✅ Bước 3: Tới thanh toán và dán mã vào mục Voucher
✅ Bước 4: Thanh toán đơn hàng
MẪU ĐƠN YẾN
GIỚI THIỆU:
Toàn kinh thành đều biết, đích nữ của Bá Công phủ là kẻ tự nguyện theo đuổi Bùi Cẩm Hằng.
Bùi Cẩm Hằng vào quân doanh, nàng theo vào dựng trại nấu cơm, chỉ sợ hắn ăn không no.
Bùi Cẩm Hằng đi sứ, nàng cải trang làm xa phu, chỉ vì lo đường sá xóc nảy khiến hắn ngủ không yên.
Họ Từ và họ Bùi, hai nhà sát vách bao đời, ta cùng hắn thanh mai trúc mã, trong lòng sớm đã định: không lấy ai ngoài hắn.
Ngày thành thân, mười dặm hồng trang, cả thành chúc mừng.
Thế nhưng Bùi Cẩm Hằng lại bỏ ta mà đi ngàn dặm xa xôi, đón biểu tỷ gả từ Đại Quy trở về.
Vậy mà ta vẫn bước vào cửa Bùi gia, gả cho Bùi Đại lang – thân mang trọng bệnh, ngày tháng chẳng còn bao nhiêu.
Nửa tháng sau, Bùi Cẩm Hằng ôm biểu tỷ trở về, đứng trước mặt ta, giọng điệu cứng nhắc:
“Vị trí chính thất, biểu tỷ không tranh với nàng, nhưng mong nàng hiểu chuyện, đừng quấy nhiễu nàng ấy.”
Tên này, thật là ngu ngốc!
Người ta gả là gả vào Bùi gia, chứ nào phải chỉ cưới mỗi một công tử như hắn?
Một cuộc liên hôn, giúp biểu đệ ta phong làm Thái tử, huynh trưởng nắm giữ ba quân…
Từ nay về sau, ta có quyền, có tiền, phu quân không được thì thôi!
Thiên hạ này, chuyện tốt đều bị ta chiếm hết.
Còn Bùi Cẩm Hằng… Hắn là cái thứ gì chứ!
Chị Gái Của Hổ Con
Khi anh trai ruột nhà hào môn tìm được tôi, tôi đang trên núi… đấm nhau tay bo với một con hổ Đông Bắc.
Anh nói tôi là thiên kim thật sự của nhà họ Cố, muốn tôi về nhận tổ quy tông.
Tôi chỉ vào con hổ Đông Bắc bướng bỉnh kia:
“Trừ khi cho tôi mang nó đi theo. Cái đồ không phân được lớn nhỏ, dám hống hách với tôi, tôi vẫn còn chưa đánh cho đã tay đâu.”
Anh trai hào môn giật mình, run run gật đầu:
“Cũng… cũng không phải không được, nhưng nuôi hổ thì phải có giấy phép, để anh lo liệu, em cứ về nhà trước đã.”
Tôi đồng ý, đi trước một bước.
Về đến nhà họ Cố, lại nghe thấy “giả thiên kim” và cậu em trai nhà giàu xì xào:
“Nghe nói mang về một con dã thú hung dữ, chẳng lẽ là heo rừng?
Lôi heo rừng về thì mặt mũi nhà họ Cố để đâu? Sau này đến trường, cậu cũng sẽ bị chê cười vì có một bà chị heo rừng đó!”
Cậu em trai mới năm tuổi, tức giận đẩy mạnh tôi:
“Chị đi đi, đồ nhà quê, em không cần chị heo rừng!”
Hổ Đông Bắc mà bị chê là heo rừng?
Chọc giận nó chẳng khác nào chọc vào Diêm Vương.
Nó vốn đã bị tôi đánh cho uất ức một bụng lửa chưa xả được, cái tính nóng nảy ấy mà biết chuyện này… liệu có cắn luôn “giả thiên kim” một phát không?
SAU KHI TỈNH NGỘ, TÔI HỌC CÁCH NUÔI DẠY CON LẠI TỪ ĐẦU
Sau khi lên mạng, tôi mới biết.
Cách mẹ nuôi dạy tôi trước kia là sai lầm.
Và cách tôi nuôi dạy con gái mình cũng chẳng đúng đắn gì.
Lần này, tôi quyết định thử nghe theo những lời khuyên trên mạng để chăm sóc con thật tốt.
Đồng thời… cũng học cách nuôi dưỡng lại chính bản thân mình.
...
MƯU SINH
Mẹ tôi sinh ba đứa con gái.
Từ nhỏ tôi đã nghe bà nội chửi bới: nào là đồ “của nợ”, nào là “sao chổi, tử cung hư nát”, còn xúi bố tôi đánh mẹ:
“Không có con trai chống lưng thì mày đáng đời!”
Mẹ tôi chỉ biết khóc, ôm chặt chị cả và em ba, mặc cho bà nội muốn mắng gì thì mắng.
Về sau, mỗi lần bà nội lại mở miệng chửi, tôi — đứa chẳng chen được vào vòng tay của mẹ — liền xông lên cãi nhau với bà.
“Bà không phải cũng là đàn bà sao?”
“Còn dám chửi nữa thì tôi xé nát cái miệng bà đấy!”
...