Chữa Lành
Nội dung nhẹ nhàng, cảm động, truyền tải sự ấm áp, hi vọng và niềm tin vào cuộc sống. Thường có những nhân vật từng bị tổn thương, dần tìm được sự đồng cảm và yêu thương, mang lại cảm giác chữa lành cho độc giả.
Truyện mới cập nhật
Âm Thanh Bị Đánh Rơi
Mỗi lần cãi nhau, Lương Huấn đều cố ý tháo máy trợ thính.
Không nghe, không nhìn, không nói, dùng im lặng để chiến tranh lạnh với tôi.
Bạn bè khuyên nhủ:
“Anh ấy quá yếu đuối, quá nhạy cảm, em càng phải bao dung hơn.”
“Dù sao thế giới của anh ấy nhỏ bé như vậy, chỉ còn lại mình em thôi.”
Tôi tin, và lần nào cũng nhún nhường, lần nào cũng chủ động làm hòa.
Cho đến khi cô học muội cũng khiếm thính giống anh ấy xuất hiện.
Lương Huấn biết dỗ dành cô ấy, biết làm cô ấy vui, khi cãi nhau còn chủ động nhận sai.
Tôi nhìn anh dịu dàng yêu thương một người khác, bỗng chốc như được gõ tỉnh.
Đêm đó tôi đề nghị ly hôn, nhưng Lương Huấn lạnh mặt tháo máy trợ thính.
Anh không nghe thấy.
Ngày hôm sau, anh mở cửa phòng, vẫn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng như trước kia.
“Giang Hi Vi, vào đây đi, anh tha thứ cho em.”
Nhưng đáp lại anh, đã không còn là tôi nghẹn ngào rơi lệ.
Căn nhà trống trải, chỉ có tờ giấy dán trên cửa khẽ rung trong gió.
“Lương Huấn, thế giới của anh rất nhỏ, nhưng thế giới của tôi vẫn còn rộng lớn.”
“Con đường sau này, tôi sẽ không thể đi cùng anh nữa.”
Ly hôn, khởi đầu của hạnh phúc
Ba tôi rất hào phóng.
Cô mua nhà, ông cho mượn hai mươi vạn.
Nhà bác hai sửa sang, ông cho mượn mười vạn.
Anh họ cưới vợ, ông lại cho mượn năm vạn.
Nhưng khi nhà tôi cần năm nghìn để mua tủ lạnh, ba lại nói không có tiền.
Mẹ giục ba đi đòi nợ, ba lại tìm đủ lý do:
“Tiểu Linh vừa mua nhà, còn đang gánh nợ, lấy đâu tiền mà trả?”
“Nhà em trai là nông dân, sửa nhà vét sạch rồi, còn gì nữa đâu?”
“Tiểu Trí vừa mới cưới vợ, em nỡ lòng nào đi đòi người ta ngay lúc này?”
Sau đó, ba từ chợ đồ cũ kéo về một cái tủ đông.
Nhưng đó là một cái đồ cổ, cứ chập chờn mất điện, tất cả thịt để trong đều hỏng hết.
Mẹ đập nát cái tủ đông, rồi nói ly hôn.
Ba không hiểu: “Chỉ vì một cái tủ lạnh thôi sao?”
Mẹ lạnh mặt: “Đúng, chỉ vì một cái tủ lạnh.”
Mẹ vung gậy xuống, cái tủ đông cũ kĩ hoàn toàn tắt ngấm, lửa cũng tàn.
Tôi không sợ, trái lại, chính ba bị dọa giật mình, nước trong tách trà văng hết lên người.
“Cô điên rồi sao? Đang yên lành lại đập nó làm gì!”
Mẹ không giải thích, chỉ buông hai chữ: “Ly hôn.”
Một Đời Chỉ Chọn Lê Lê
Từ nhỏ ta vốn là tính tình ôn hòa, chậm rãi.
Thuở bé lần đầu gặp tiên sinh, huynh muội tỷ muội đều tranh nhau khoe tài, chỉ có ta vẫn dửng dưng.
Đến tuổi cập kê chọn phu quân, các tỷ tỷ đều muốn gả cho công tử thừa tướng hay con cháu tướng quân. Đại nương lại hỏi, ta gả cho thư sinh nghèo kia có được chăng.
Nương ta vội vàng đưa ánh mắt ra hiệu, gấp đến mức chiếc khăn tay sắp bị vò nát.
Nhưng dưới ánh nhìn phức tạp của mọi người, ta chỉ chậm rãi thốt ra một chữ:
“Được.”
Về sau, thư sinh nghèo ấy trở thành Nhiếp chính vương.
Đang nghị sự cùng đồng liêu, chàng bỗng nhiên bật cười hỏi:
“Lê Lê à, cho nàng làm hoàng hậu để chơi có được không?”
Đám thượng thư, viện chính đều kinh hãi quỳ rạp xuống đất.
Ai nấy run rẩy đưa mắt nhìn về phía ta.
Ta ôm tiểu bạch cẩu, chỉ khẽ gật đầu:
“Được.”
A KHƯƠNG
Mẫu thân ta bán đậu hũ ở trấn trên.
Dân trong vùng kẻ xa người gần đều kéo đến, có kẻ vì đậu hũ ngon, có kẻ lại vì muốn ngắm mỹ nhân.
Một ngày nọ, có hai bà tử đến, nói rằng ta là tiểu thư phủ Quốc công.
Mẫu thân ta bảo, họ là bọn buôn người.
Về sau, loạn quân tràn đến, mẫu thân dùng dao róc xương rạch nát dung nhan của mình.
Người muốn đưa ta tới Liêu Đông, đi tìm vị phụ thân Quốc công chết tiệt kia của ta.
...
Báu vật của tôi
Nghe giọng mẹ trong điện thoại, tôi bỗng lặng đi.
Buổi chiều xem vòng bạn bè, thấy chị dâu đăng ảnh mì trộn tương bò, tôi nhìn mà thèm, mới hỏi chị có thể gửi link mua không, tôi cũng muốn mua một ít.
Chị dâu ngạc nhiên, gửi cho tôi tin nhắn thoại, nói nhà có, tương bò là mẹ tôi làm, hương vị thật sự không tệ.
Thế là tôi nhắn cho mẹ, bảo mẹ gửi cho tôi hai hũ.
Kết quả, tin nhắn như đá chìm đáy biển, cả buổi chiều mẹ cũng không trả lời.
Trớ trêu thay, tôi còn thấy mẹ đang trò chuyện rôm rả với họ hàng trong nhóm gia đình.
Trong lòng tôi thắc mắc, không hiểu vì sao mẹ cầm điện thoại mà lại không đáp lại tôi.
Tối đến, khi tôi đang ăn cơm, mẹ gọi điện sang.
Hơi thở tôi treo lơ lửng cả buổi, cuối cùng cũng buông xuống được.
Vội vàng bắt máy, lòng vẫn còn mong chờ.
“Cái tương bò đó, con còn muốn nữa không? Muốn thì chuyển cho mẹ năm trăm tệ, con cũng biết thịt bò bây giờ đắt lắm, mẹ đâu có tiền.”
Niềm vui vừa nhen nhóm trong lòng, ngay lập tức bị từng lời của mẹ như một gáo nước lạnh dội từ đầu xuống chân.
Tôi bỗng im lặng, không biết nên đáp thế nào.
Thấy tôi không nói gì, mẹ lại mất kiên nhẫn, tiếp tục hỏi:
“Sao thế? Năm trăm tệ cũng không nỡ à? Con biết mẹ bệnh đấy chứ, phải dậy từ sáng sớm đi chợ mua thịt bò, rồi về nhà còn phải rửa, băm, xào nấu cực nhọc thế nào không? Con thì nhẹ tênh mở miệng đòi ăn hai hũ tương bò, mà mẹ thì phải bỏ ra bao nhiêu công sức.”
Từng lời trách móc của mẹ, càng nghe lòng tôi càng nghẹn đắng.
Nghịch Mệnh Chi Tử
Ta đói đến mức gặm tuyết, gặp được hai vị tiên.
Trong số đó, có một vị rất kiều diễm, còn thích ta, đưa kẹo cho ta ăn.
Ta há miệng liền gọi y là “nương”.
Vị kia cũng xinh đẹp, nhưng lại ghét ta, phăng lấy viên kẹo trong tay ta, quát:
“Lục Thanh, ngươi lại tùy tiện cho phàm nhân tiên đan!”
Rồi y khinh bỉ cười rằng:
“Lục Thanh, ngươi rốt cuộc bị đứa nhỏ bẩn thỉu đó coi là nương — ngươi định nuôi nó sao?”
Y làm cho vị thích ta phải tức giận rời đi.
Mười năm sau, ta chuẩn bị bái đường thành thân.
Một vị tiên mĩ lệ phá cửa mà vào.
Một chi thuật vừa phóng, liền biến ta trực tiếp thành tã lót bé xíu——
“Lần này nương ngươi thật sự tức rồi.”
“Đi, theo phụ vỗ về nương nhà ngươi đi!”
TÔI LÀ HỌC SINH NGHÈO TRONG LỚP HỌC QUÝ TỘC
Năm lớp 12, ba mẹ cắt hết tiền sinh hoạt, ép tôi phải nghỉ học.
Không còn đường lui, tôi đành bước vào một ngôi trường quý tộc — nơi tụ họp toàn con ông cháu cha.
Chỉ vì thành tích học tập của tôi xuất sắc nên trường chấp nhận miễn toàn bộ học phí.
Nhưng… tôi vẫn cần tiền sinh hoạt để sống qua ngày.
Nhịn đói gần nửa tháng, tôi mặc bộ đồ rách nát cũ kỹ nhất của mình, cuối cùng cũng lấy hết can đảm…
Nhìn về phía đám con nhà giàu trong lớp — những người chưa bao giờ nghiêm túc học hành:
“Các bạn… có ai cần người làm bài tập không? Một bài… chỉ cần năm tệ thôi.”
Những thiếu gia tiểu thư đang mải khoe của lập tức im bặt, đồng loạt quay sang nhìn tôi, ai nấy đều sững sờ.
Vài giây sau, tiếng hò hét vang lên khắp lớp:
“Chỉ năm tệ? Coi thường ai đấy? Năm trăm tệ! Viết cho tôi trước!”
“Tôi ra năm nghìn tệ, tôi xếp đầu!”
“Năm vạn! Đô la Mỹ nhé!”
“Thắp đèn trời đi! Hôm nay lão tử phải xem ai dám giành suất đầu tiên với ông!”
...
NHA HOÀN THĂNG CẤP KÝ
Ta và muội muội đều là nha hoàn tam đẳng trong phủ Quốc công.
Một hôm, nàng bỗng đưa cho ta một viên trân châu to bằng quả long nhãn.
Ngày hôm sau, trên áo choàng thêu kim tước mà Hoàng thượng ban cho tiểu công gia lại thiếu mất một viên nam châu. Cả phủ xôn xao, lục lọi khắp nơi để tìm.
Muội muội run rẩy lên tiếng:
“Tỷ tỷ có một viên… trông chẳng giống thứ mà nha hoàn nên có…”
Ta bị đánh đến chết ngay tại chỗ.
Lần nữa mở mắt, ta đã quay về tiểu viện của bọn buôn người.
Chu ma ma của phủ Quốc công đang chọn mua nha hoàn nhỏ tuổi.
...
ĐÔNG VŨ HÓA XUÂN HÀN
GIỚI THIỆU:
Tin xấu: Bị bán vào nhà họ Ngô, cẩn trọng hầu hạ suốt ba bốn năm, vừa mới có chút ngày lành thì nhà họ Ngô bị tịch biên.
Tin tốt: Nhà họ Ngô được đại xá, gia quyến được thả, ngay cả lão gia cũng không phải chịu tội chết.
Tin xấu: Bị lưu đày tới Ninh Cổ Tháp.
Tin tốt: Nhà ta ở Ninh Cổ Tháp.
01
Ta tên là Đông Vũ, sinh ra tại thôn Bình Sơn, vùng biên cương Đông Bắc.
Ngày ta chào đời là một ngày tuyết lớn, thế nhưng trời lại khác thường mà không đổ tuyết, chỉ rơi một trận mưa.
Tổ mẫu bảo, nha đầu này không phải thứ tốt lành gì, đến cả ông trời cũng chẳng ưa, chi bằng sớm đem vứt lên núi sau tế thần linh hoặc nuôi mãnh thú, để chúng no bụng rồi khỏi xuống núi làm hại gia súc.
Cha ta ngồi xổm ở góc tường, rít mạnh mấy hơi thuốc lá khô, rồi bế ta lên, phả thẳng một làn khói vào mặt, khiến ta sặc khói mà bật khóc. Người đàn ông thật thà ấy lần đầu tiên trong đời trái ý cha mẹ, nhất quyết giữ ta lại.
Mấy chuyện này là cô cô ta sau này kể lại, bởi khi ta ba tuổi, cha—người im lặng bảo vệ và nâng niu ta như châu ngọc—đã qua đời.
Một năm sau, tình lang thanh mai trúc mã của mẹ ta thi đỗ tú tài, quay về tìm bà. Mẹ nhìn ta đang chơi bùn ngoài cửa, ôm ta vào lòng hôn thật chặt, để lại một đôi khuyên tai bạc.
Từ đó, ta chẳng còn gặp lại người mẹ trầm lặng mà u sầu như cha nữa.
Tổ mẫu cướp lấy đôi khuyên tai mẹ để lại, ban đầu ngồi trên tảng đá trước cửa chửi rủa mẹ và ta mấy ngày liền. Nhưng trong nhà ngoài ngõ việc gì cũng cần người làm, nên bà đổi thành vừa chửi ta và Tiểu Hoàng trong sân, vừa bận bịu đến mức như con vụ quay tròn.
Cô cô không chịu được, dẫn ta theo tổ phụ ra đồng làm việc, con chó nhỏ cũng lon ton chạy sau ta. Ta từ chập chững biết đi đến lúc biết cắt cỏ, chẻ củi, thỉnh thoảng còn mò được vài con cá dưới sông mang về. Tổ mẫu vẫn hằn học mắng: “Nha đầu chết tiệt, coi chừng bị thủy quái kéo xuống nước!”
Vậy mà đến bữa cơm lại múc cho ta một bát canh cá đầy, miếng ngon nhất—bụng cá—luôn nằm trong bát của ta.
Tài năng trồng trọt trong ta bắt đầu bộc lộ, như thể ta chính là đứa con của ruộng đồng, mà vốn dĩ ta chính là như thế.
Tổ phụ dạy ta cấy lúa, gieo hạt, dựng giàn cho cây leo, bấm ngọn cho mầm non... Ông ngạc nhiên khi những việc ấy chỉ cần dạy một lần ta đã thạo, rồi lại thở dài vì ta là một nữ hài.
Ta hỏi ông:
“Ông ơi, sao con là nữ hài thì ông lại thở dài? Là vì con phải gả đi, nuôi tốn cơm uổng công ư?”
Ông đưa cho ta một nắm dâu rừng hái ở triền dốc:
“Gì mà gả với không gả, con gái con đứa, không biết xấu hổ. Cả ngày bị cô cô con dạy mấy cái chuyện vớ vẩn gì thế hả?
Ta nhét dâu vào miệng nhai loạn, tay quệt mồ hôi trán, tiếp tục đào hố trồng ngô, miệng lầm bầm hứa chắc:
“Con không lấy chồng đâu, lớn lên sẽ rước chàng rể về, cùng phụng dưỡng tổ phụ, tổ mẫu và cả cô cô nữa.”
Ông nhìn ta cười:
“Nha đầu ngốc, nữ tử mà giỏi quá thì sau này sẽ khổ cả đời đấy. Ông chỉ mong con lấy được chồng, sống những ngày tháng an lành.”
Trong cái oi nồng của mùa hạ, một cơn gió thổi đến, cuốn lời ta vừa thốt bay lẫn trong gió:
“Con chính là ngày lành, nơi nào có con, nơi đó chính là ngày lành.”
Vườn rau nhỏ ta chăm sóc trĩu quả, thỏ ta nuôi cũng sinh đàn đẻ lứa. Khi cô cô và tổ mẫu bận bịu trong bếp, bà vừa mắng ta là đồ tham ăn đầu thai, vừa dạy ta cách biến những món ăn đạm bạc thành tinh tế như hoa.
Đến năm ta chín tuổi, tổ mẫu gần như không còn mắng ta nữa—không biết là vì tuổi cao mắng không nổi, hay cuối cùng cũng đã chấp nhận ta rồi.
Ta thì vẫn vui vẻ, trong lòng tính toán chờ đến phiên chợ lớn sẽ mang mấy con thỏ mới sinh đi đổi vài con gà con, gà đẻ trứng, trứng lại nở gà, vừa ăn được vừa bán lấy tiền—nhà ta chắc chắn sẽ ngày càng khấm khá hơn.
Trọng Sinh: Cháu Ngoại Không Phải Rác Rưởi
Mỗi lần đi vệ sinh.
Tôi dùng báo cũ, chị lại có thể dùng giấy vệ sinh mềm mại.
Tôi than là không công bằng.
Bà ngoại liếc tôi một cái:
“Đồ người ngoài, ăn ở trong nhà ta, còn dám kén cá chọn canh?”
“Cháu ruột là hàng quý, cháu ngoại chỉ là cọng rau, mày có tư cách gì để so sánh với nó?”
Sau đó, tôi vô tình làm ướt một cuộn giấy, làm chị tức.
Đêm hôm đó, chị lấy tờ báo ướt dán chặt vào mũi miệng tôi.
Chết rồi, tôi mới biết.
Mẹ hàng tháng đều chuyển cho bà ngoại khoản tiền nuôi dưỡng lớn.
Giấy vệ sinh trong nhà, là từ tiền mẹ mua.
Ngay cả tờ báo dùng để bịt chết tôi, cũng là mẹ nhặt về.
Mở mắt lần nữa, tôi trở về đúng ngày đầu tiên đến nhà bà ngoại.