Chữa Lành
Nội dung nhẹ nhàng, cảm động, truyền tải sự ấm áp, hi vọng và niềm tin vào cuộc sống. Thường có những nhân vật từng bị tổn thương, dần tìm được sự đồng cảm và yêu thương, mang lại cảm giác chữa lành cho độc giả.
Truyện mới cập nhật
Chuyện Của Trương Tiểu Tuấn
Sau khi chú mèo tôi nuôi suốt năm năm qua đời, tôi luôn chìm trong buồn bã.
Cho đến một ngày, hai tháng sau, tôi bất ngờ nhận được lời mời kết bạn trên WeChat:
“Mẹ ơi, chuyển tiền cho con với.”
“Dạo gần đây con quen một bé tam thể trên trời, đẹp tuyệt trần. Theo đuổi mãi mà vẫn chưa cưa đổ.”
“Nhớ đốt cho con nhiều thịt gà, cá hồi đóng hộp với pate khô nhé, bé ấy thích mấy món đó.”
“Yêu mẹ. Meo.”
1
Khi nhìn thấy dòng tin nhắn đó, tôi thực sự nghi ngờ bản thân đang quá đau buồn mà sinh ra ảo giác.
Không nói đến chuyện mèo của tôi đã mất hai tháng rồi…
Một con mèo thì sao có thể dùng điện thoại, lại còn biết dùng WeChat nhắn tin cho tôi?
Nhưng không hiểu sao, tôi lại lưỡng lự rồi nhấn “Chấp nhận” lời mời.
Có lẽ là để xem kẻ giả mạo này rốt cuộc là ai, mục đích là gì.
Cũng có thể là vì trong lòng tôi vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Ảnh đại diện của người đó là một khối màu trắng.
Tôi phóng to lên xem kỹ thì mới nhận ra:
Là ảnh cận mặt một chú mèo trắng đang lim dim ngủ.
Đôi mắt híp nhỏ, lông có phần khô xơ.
Nhìn… xấu tệ.
Tôi nhíu mày.
Chắc chắn không phải là mèo của tôi.
Còn chưa kịp thoát ảnh, tin nhắn liền ập tới như sóng vỗ:
“Mẹ ơi, sao không nói gì vậy?”
“Mẹ ơi, con biết tự chụp ảnh rồi đó! Vừa thay avatar mới, đẹp không?”
“Là con nè, Trương Tiểu Tuấn!”
Tôi cau mày.
Giờ lừa đảo cũng tinh vi đến mức này sao?
Ngay cả tên mèo nhà tôi cũng biết?
“Mẹ không nhận ra con sao?”
“Con là thật đó! Con có thể chứng minh!”
“Con từng cứu mẹ lúc mẹ suýt ch/ết đuối!”
“Lúc mẹ mất mùi, con cũng giúp mẹ đánh dấu lại!”
Tôi thoáng khựng lại.
Những chuyện này… đúng là đã từng xảy ra.
Chỉ là… không giống hệt như nó nói.
“Suýt ch/ết đuối” chẳng qua là hôm đó tôi ngâm bồn tắm hơi lâu,Trương Tiểu Tuấn đứng ngoài cửa kêu gào inh ỏi,Rồi lao vào một cú, rớt ngay vào bồn nước, hoảng loạn bám chặt lấy cổ tôi,Để lại ba vết sẹo không bao giờ mờ được.
Còn chuyện “đánh dấu mùi”…
Tôi nghiến răng, gõ mạnh vào khung chat:
“Cậu tè bậy lên bộ ga gối mới thay của tôi đấy! Còn dám nói hả?!”
Tin vừa gửi xong, đối phương im lặng vài giây.
Sau đó là một tấm ảnh cận mặt khác, vẫn là chú mèo trắng ấy, mặt dí sát camera.
“Mẹ đừng giận nữa, xem ảnh mới của con nè”
Tôi càng nhìn càng tức.
Mà càng tức… nước mắt càng tuôn.
Cho đến cuối cùng, tôi ôm chặt điện thoại, vừa run vừa khóc.
“Cậu thật sự là Trương Tiểu Tuấn sao? Thật sự là cậu sao?”
Lần này đối phương không nhắn chữ.
Mà gửi đến một đoạn ghi âm:
“Meo meo meo meo, meo meo meo meo meo.”
Tôi khóc nấc lên:
“Tôi chẳng hiểu cậu nói gì cả…”
Trương Tiểu Tuấn gửi thêm một dòng chữ:
“Mẹ đúng là ngốc nghếch.”
“Con nói, mẹ đừng khóc nữa, con vẫn luôn ở đây mà.”
Hệ Thống Giao Tiếp Động Vật
Sau khi liên kết với hệ thống “giao tiếp động vật”, tôi mở một phòng livestream chuyên trò chuyện với thú cưng.
Một blogger chuyên vạch trần giả dối chỉ vào một con border collie rồi hỏi: “Nó đang nghĩ gì vậy?”
Sau khi kết nối xong, mồ hôi tôi túa ra như tắm.
Vì con border collie cứ lặp đi lặp lại ba chữ.
“Giết hắn đi!”
Âm Dương Tráo Mệnh
Trong tiệm giấy tiền v/àng m/ã của tôi, có một đôi vợ chồng bước vào.
Người vợ khẽ ôm lấy bụng bầu, run rẩy dựa sát vào lòng chồng, gương mặt lộ rõ sự sợ hãi.
Cô ta khẽ run run hỏi tôi:
“Ở đây… có thể trừ t/à được không? Tôi cảm thấy có thứ gì đó đang á/m lấy mình.”
Cô ta không hề nói sai. Ngay lúc này, phía trên đỉnh đầu cô, đang có một n/ữ qu/ỷ toàn thân đ/ẫm m/áu ngồi chồm hổm.
Tôi vốn chỉ làm việc cho người ch/ết, chẳng giúp người sống bao giờ. Nhưng thấy tình cảnh đó, tôi vẫn tốt bụng nhắc nhở một câu:
“Tiệm của tôi nằm ở nơi giao giới giữa âm và dương. Người nào có thể bước vào đây, thường là vận hạn đã kề cận.”
Người chồng lập tức khinh bỉ, nh/ổ một bãi nước bọt xuống đất, rồi vừa chửi rủa vừa hất vợ ra:
“Tôi đã nói rồi, mấy chỗ thế này toàn l/ừa g/ạt! Ban đầu hù dọa người ta sắp gặp họa, rồi sau đó kiếm tiền.”
Nói xong, hắn bỏ đi.
Người vợ lại không đi theo. Trái lại, cô ta đột ngột thu lại vẻ khiếp sợ, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười kỳ lạ:
“Không trừ tà cũng được… nhưng cô có thể cho tôi gặp con qu/ỷ đó một lần không?”
Tôi Mới Là Kẻ Ngốc
Tôi gả cho một tên “ngốc” vừa to vừa khỏe.
Cái gì cũng nghe lời tôi.
Thuốc bổ tôi đưa thì ừng ực uống, vòng cổ chó tôi bảo đeo thì lập tức ngoan ngoãn chấp hành.
Cho đến một ngày, tôi bắt gặp anh ta một bên ở bàn đàm phán khí thế ngất trời, một bên lại nhắn tin cho tôi:
“Vợ ơi, ra ngoài buộc dây giày không biết làm, hu hu.”
Bình luận như mưa rơi:
[Nữ phụ thật sự nghĩ chồng mình là tên ngốc ngay cả mặc quần lót cũng phải có người giúp đó hả?]
[Trên giường thì chiêu thức nhiều đến bay trời, giả ngốc thì đứng đầu bảng!]
[Có ai ăn sung sướng như anh ta đâu! Mỗi lần cao trào đến chết đi sống lại, sau đó còn khóc lóc đòi nữ phụ dỗ dành nữa!]
A CHIÊU NHẶT ĐƯỢC MỘT GIA ĐÌNH
A Chiêu không cha không mẹ bị người ta gọi là “đứa trẻ hoang”.
Không muốn làm đứa trẻ hoang, muốn có một gia đình của riêng mình, A Chiêu quyết định đi nhặt cha mẹ về.
Đúng lúc A Chiêu đang rối rắm không biết nên đi đâu nhặt người, “ầm” một tiếng, có một nữ nhân từ trên trời rơi xuống, ngay bên cạnh cô.
A Chiêu vui mừng khôn xiết:
“A nương~”
Sau đó, A Nương vì A Chiêu không có cha mà đau lòng không nguôi.
A Chiêu nhặt quần áo bên sông, gặp một người đàn ông bị nước cuốn trôi, còn hôn mê chưa tỉnh, cô bé vui mừng reo lên:
“A cha ơi!”
Cô bé kéo “cha” về nhà, đến cửa nhà liền lớn tiếng gọi:
“A Nương, mau ra xem, con nhặt được cha rồi~~”
Bên đường có thiếu niên mặt tái nhợt, A Chiêu:
“A ca!”
Có cô nương bỏ trốn ra ngoài, A Chiêu:
“A tỷ~~~”
Tất cả đều trở thành người nhà của cô, được cô gom hết mang về.
A Chiêu nhặt nhặt mãi, nhặt được a nương, nhặt được cha, ca ca, tỷ tỷ, tạo thành một “gia đình chắp vá” hạnh phúc.
A Chiêu nhìn người ta có em trai em gái, cô bé rất ngưỡng mộ, nói bằng giọng non nớt:
“A Chiêu muốn làm chị.”
Bốn người: ……
Đủ rồi, đừng nhặt nữa.
Sau đó, giới tu chân có thêm một cô bé có thể hô mưa gọi gió.
Cô bé ấy, a nương cô là đệ nhất luyện đan sư của Thần Y Cốc, a cha cô là Kiếm Tông Vô Thượng Tiên Tôn.
A ca cô là thiên tài ngộ tiên căn hiếm có, a tỷ cô là tiểu sư muội được tông môn sủng ái, a đệ cô là tiểu thái tử của tộc yêu láng giềng.
Ai dám làm A Chiêu khóc, đừng hòng sống yên ổn trong giới tu chân!
BẠN ĂN CŨNG LÀ BẠN ĐỜI
Văn án:
Tên đầu gấu trường sau khi tỏ tình với hoa khôi rồi bị từ chối, vì tức giận nên chơi trò rải tiền ngay trong lớp.
Rất nhiều người ùa vào nhặt. Tôi do bụng đói đến hoa mắt nên cũng chen vào.
Chỉ vừa cúi xuống nhặt được một tờ tiền đỏ, trước mắt liền trôi qua hàng loạt dòng chữ như bình luận trực tiếp.
【Con nhỏ pháo hôi này ở đâu ra vậy? Nó không biết mấy người đi nhặt tiền đều là bạn bè của nam phụ sao?】
【Ha ha ha, nam phụ làm vậy chỉ để diễn trò cho nữ chính xem thôi, không ngờ lại có đứa tưởng thật.】
Tôi nắm chặt tờ tiền trong tay, xấu hổ ngẩng đầu lên. Quả nhiên, tất cả ánh mắt trong lớp đều đang dán chặt vào tôi.
Đúng lúc này, hoa khôi trường xuất hiện ở cửa lớp.
Tên đầu gấu vì muốn thể hiện bèn dúi luôn nắm tiền còn chưa kịp rải hết vào tay tôi.
“Sau này tiền tiêu vặt của tôi, cậu cứ xài hết đi.”
…
TRẦN ÚC CÔ NƯƠNG
Khi ta thay tiểu thư gả vào Thanh Hà Thôi thị, Thôi Thiệu năm xưa cao ngạo kiêu hãnh đã trở thành một phế nhân sau khi chịu cung hình.
Hắn không hề thích ta, ngày thành thân thậm chí còn không có lấy một nghi thức.
Sau này hắn lật án thành công, Thanh Hà Thôi thị lại khôi phục vinh quang.
Tiểu thư goá phụ cầm hôn thư năm xưa tìm đến tận cửa, nguyện ý cho con trai đổi tên họ, nàng ta cũng không chê Thôi Thiệu không thể làm chuyện vợ chồng.
Ta không có lý do gì để tiếp tục ở lại.
Ngay khi ta đang thu dọn hành lý chuẩn bị rời đi, Thôi Thiệu mang theo một thân hàn ý, đè ta xuống giường.
「Nàng dám bỏ đi, hôm nay ta sẽ khiến nàng không xuống được giường!」
Ngọc bội bên hông hắn cấn vào ta đau điếng.
Khi Nữ Xuyên Thư Gặp Nữ Trọng Sinh
Ta xuyên vào sách, trở thành nữ phụ.
Nữ chủ thanh nhã như cúc, không tranh không đoạt, Vậy mà từ một nông nữ lại bước lên ngôi Hoàng hậu.
Nữ phụ ta hao tận tâm cơ, mưu mô trăm bề, Kết cục là người người phản bội, thân quyến quay lưng, chính mình đầu rơi máu chảy.
Ngay cả phu quân của ta, trong lòng cũng chỉ khắc sâu bóng hình nữ chủ.
Lúc ta vừa xuyên đến, nữ chủ hãy còn là nha hoàn bên cạnh ta.
Phu quân ở khắp nơi đều che chở nàng, Vì nàng mà cùng ta nhiều lần tranh cãi.
Ta phất tay áo rộng, ngạo nghễ cười:
“Thích đến thế, liền ban cho chàng làm thiếp đi!”
Đã làm thiếp… ắt không còn tư cách đăng vị Hoàng hậu nữa rồi.
Sau khi xuyên không, tôi trở thành mẹ của nữ chính
Sau khi xuyên không, tôi bày sạp bán xúc xích nướng trước cổng trường.
Đêm đó, một cô gái loạng choạng bước ngang qua trước mặt tôi.
Ngay lập tức, vô số dòng bình luận hiện ra trước mắt.
【Nam chính lớn tuổi đúng là quá mạnh, nữ chính đi còn không vững nổi kìa.】
【Ép buộc + văn phòng PLAY, chính là cái vị cấm kỵ này! Quá đã!】
【Đây chắc là lần nữ chính mang thai đó hả?】
Khi đầu tăm tre đâm vào ngón tay tôi, tôi gọi cô gái lại:
“Hứa Miểu, có cần tôi giúp báo cảnh sát không?”
Bước chân cô khựng lại, cảnh giác quay đầu, đôi mắt đỏ hoe ngập nước mắt.
“Chị là ai?”
“Mẹ thất lạc nhiều năm của em đây.”
Tôi đã nói dối.
Tôi chính là cái “nghiệt chủng” mà đám bình luận kia nhắc đến.
SAU KHI HOÀ LY, BÀ MẪU TRỌNG SINH MUỐN ĐI THEO TA
Văn án:
Phu quân ta muốn cưới kỹ nữ thanh lâu làm thê tử.
Khi hòa ly, ta vốn tưởng rằng sẽ không đấu lại được bà mẫu, cũng sẽ không giành được đứa nhỏ.
Kết quả là bà mẫu mở miệng nói, đứa nhỏ và bà, đều thuộc về ta.
Mọi người: ……
Sau đó, bà mẫu lấy lòng hỏi ta:
“Con dâu à, con xem, lão đại nhà ta không được, nhưng ta còn có lão nhị, dáng dấp cũng khá tuấn tú…”