Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Bầu Trời Đầy Sao
Bầu Trời Đầy Sao
Trước kỳ thi đại học, em gái đã giả mạo tôi để viết một bức thư tình gửi cho “nam thần” của trường.
Anh ta lạnh lùng mắng tôi: “Thật kinh tởm.”
Tôi trở thành trò cười của mọi người, bị b/ắt n/ạt suốt một tháng.
Vào đúng ngày thi đại học, tay phải của tôi bị đ/ánh g/ãy.
Trong phòng thi, tôi dùng tay trái để làm bài và thậm chí còn không hoàn thành xong bài thi.
Sau khi bị đ/ẩy từ trên lầu xuống và chet, tôi mới biết được rằng tất cả đều là kế hoạch của em gái.
“Rốt cuộc thì tôi thua chị ở điểm nào? Muốn thi đại học lắm à, vậy thì xuống dưới lòng đất mà thi đi.”
“Sau này, bố mẹ chỉ có một mình tôi là con gái, họ sẽ chỉ yêu thương tôi thôi.”
Khi mở mắt ra một lần nữa, tôi đã trở về vào buổi sáng của cái ngày tôi nhận bức thư tình.
Em gái tôi, với vẻ mặt ngượng ngùng, đưa cho tôi một bức thư tình: “Chị ơi, chị có thể giúp em đưa cho Từ Gia không?”
Tôi mỉm cười: “Em yên tâm, chị sẽ sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy cho em.”
Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Đã Yêu Người Khác
Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Đã Yêu Người Khác
Khi tôi còn sống, Chu Diện đã chán ghét tôi, vứt cho tôi một tờ đơn l/y hôn, rồi đi kết hôn cùng người phụ nữ anh ta yêu, người lúc ấy đang mang thai.
Ngày anh ta thành hôn cũng chính là ngày tôi ch .t vì t/a/i n/ạ n xe. Tôi ch .t rồi, nhưng anh ta lại phát đi/ên.
Sau đó, tôi sống lại.
Chu Diện cam đoan với tôi: “Anh không hề ở bên cô ta, anh có thể cho em xem lịch sử cuộc gọi, mật khẩu WeChat, ghi chép trên xe, thậm chí cả camera giám sát dọc đường đi mỗi ngày!”
Anh ta mệt mỏi cầu xin: “Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu không?”
Tôi từ chối. Khi tôi yêu, anh ta chán ghét tôi; còn giờ đây, khi anh ta đưa tim ra đặt trước mặt tôi, tôi không cần nữa.
Hôn Nhân Giả Sao Lại Thành Thật Rồi?
Hôn Nhân Giả Sao Lại Thành Thật Rồi?
Trên đường chồng lái xe đưa tôi về nhà, anh nhận được một cuộc điện thoại.
Trong loa bluetooth vang lên giọng nữ: “Em về rồi, anh l/y hôn với cô ta được không?”
Tôi nhìn thấy anh dừng xe bên đường, trong mắt tràn đầy nhẫn nhịn.
Sợ quá, tôi vội vàng đeo tai nghe, nhắm mắt giả vờ chìm đắm trong âm nhạc.
Trời ạ, chồng tôi có mối tình đầu sao?!
Nhưng thì sao chứ? Mỗi tháng anh ta đưa tôi một trăm vạn chi phí sinh hoạt, còn không đủ để tôi ngậm miệng sao!
Gia Đình Yêu Thương
Gia Đình Yêu Thương
Trại trẻ mồ côi sắp đóng cửa, chỉ còn lại mình tôi là chẳng ai muốn nhận nuôi.
Bất đắc dĩ, viện trưởng bèn giả vờ “va quẹt” với một đôi vợ chồng thật thà đi xe ba gác, bắt họ phải nhận tôi về.
Đúng lúc ấy, trên không trung lại hiện ra những dòng bình luận lạ lùng:
【Nữ phụ, đừng có đi hại người tốt nữa!!! Chưa hiểu vì sao không ai muốn nhận nuôi cô ta à? 】
【Loại hạt giống xấu bẩm sinh này chắc chắn sẽ không ai đồng ý thôi.】
【Yên tâm, cái thứ v/ong ân bội nghĩa này nuôi không quen đâu, chưa đầy một tháng sẽ lại bị v/ứt b/ỏ thôi.】
Đôi vợ chồng kia ngây người ngẩng đầu nhìn trời, rồi không lâu sau cùng ngồi xổm xuống, dịu giọng hỏi tôi:
“Con à, có muốn theo tụi bác về nhà không?”
“Chú chở con đi xe ba gác, cho con hóng gió nhé.”
Trước mặt tôi là hai gương mặt hiền lành, chân chất.
Bên cạnh, viện trưởng thì không ngừng ra hiệu bằng mắt, như hối thúc tôi phải gật đầu.
Tôi liếc nhìn những dòng bình luận đang lấp lóa trên không, bĩu môi đầy bướng bỉnh:
“Con không đi.”
Bình luận lập tức sôi trào:
…
Thời Gian Không Quay Lại
Chu Duệ chết vào ngày kỷ niệm chín năm kết hôn của chúng tôi.
Cảnh sát nói, khi gặp tai nạn, anh vẫn còn nắm chặt chiếc nhẫn định tặng tôi.
Trong đám tang, một người phụ nữ xuất hiện. Cô ta gầy gò, khuôn mặt tái nhợt, bụng lại nhô cao. Đôi mắt nhìn tôi chứa đầy hận ý.
Cô ta nói:
"Tôi và Chu Duệ đã ở bên nhau sáu năm. Nếu không có cô, anh ấy đã cầu hôn tôi rồi."
"Bây giờ, con tôi cũng chẳng còn cha nữa."
Nói xong câu cuối cùng, cô ta bất ngờ lao tới, đẩy tôi từ cửa sổ xuống.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về sáu năm trước đúng ngày sinh nhật hai mươi lăm tuổi của tôi. Cũng chính là ngày Chu Duệ gặp cô ta.
Xuân Phong Lại Về
Trên vòng bạn bè, tôi khoe chiếc túi nhỏ do cậu bạn trai tặng. Hôm sau, bạn trai cũ liền cho người chở tới một xe đầy túi Chanel.
Tôi cứng miệng: "Có tiền thì đã sao? Em trai trẻ tuổi, có những thứ anh có nhiều tiền cũng chẳng mua nổi."
"Thế à?"
Anh ta nới lỏng khuy tay áo, tháo đồng hồ trên cổ tay, cúi mắt nhìn tôi: "Chưa chắc đâu."
Tôi Phát Tài Trong Truyện Ngược!
Tôi Phát Tài Trong Truyện Ngược!
Khi người môi giới dẫn tôi đi xem nhà, một dòng chữ đột nhiên hiện ra trước mắt tôi:
【Sau này nam chính sẽ mua lại căn nhà này với giá gấp 10 lần, không biết cô gái chet tiệt nào sẽ dựa vào căn nhà này mà phát tài đây.】
Tôi sững sờ mất ba giây, rồi dứt khoát ký hợp đồng mua nhà.
Nửa đêm, tôi càng tính toán khoản vay mua nhà càng tuyệt vọng, tự hỏi không biết có phải mình bị trúng đ/ộc do ăn quá nhiều đồ ăn nhanh nên mới tin trên đời này có bình luận trực tuyến hay không?
Kết quả là các bình luận lại hiện lên lần nữa:
【Tại sao nữ chính lại vứt hết đống đồ xa xỉ mà nam chính tặng đi thế?】
【Cứu tôi với, có thể cho tôi xuyên vào trong đó không! Tôi muốn đi nhặt quá!】
Tôi bật dậy, phóng ngay chiếc xe ba bánh nhỏ của mình đến nhà nam nữ chính. Mặc kệ thật giả, cuối cùng vận may lớn này cũng đến lượt tôi rồi!
Nếu Công Lược Thất Bại, Họ Sẽ Chết
Mọi người đều biết, hai cậu bạn thanh mai trúc mã của chị kế đang theo đuổi tôi.
Họ đều đoán xem tôi sẽ yêu ai.
Cho đến một ngày, tôi thấy một loạt bình luận hiện lên trên không.
【Nữ phụ không thật sự nghĩ nam chính và nam phụ thích cô ta đấy chứ?】
【Họ bị hệ thống ép buộc phải chiếm được cảm tình của cô ta, nhưng người họ thật sự thích là nữ chính cơ.】
【Đợi đến khi cô ta thật lòng yêu họ, cô ta sẽ bị vứt bỏ, rồi họ sẽ quay lại “truy thê hỏa táng tràng” với nữ chính.】
Tôi hiểu rồi, nếu không “cưa đổ” tôi, họ sẽ phải chet.
Cho Đến Khi Em Đổi Lời Đáp
Cho Đến Khi Em Đổi Lời Đáp
Ba năm yêu thầm bạn thân của anh trai, đến khi cô em gái nuôi của anh ấy trở về, tôi quyết định chia tay và lặng lẽ chấp nhận cuộc hôn nhân gia đình sắp đặt.
Lễ đính hôn được tổ chức kín đáo, chỉ mời người thân thiết nhất.
Lúc dâng trà đổi cách xưng hô, điện thoại anh trai reo.
Anh nghe máy, vừa cười vừa trêu:
“Tiệc đính hôn của Hy Hy mà cậu cũng không tới, thiệt cho Hy Hy từ nhỏ đã chạy theo gọi cậu là anh.”
Đầu dây bên kia, giọng Thẩm Dự An khựng lại:
“Anh nói ai đính hôn?”
Ái Luyến Bệnh Thái
Ái Luyến Bệnh Thái
Trước khi cưới, tôi đột nhiên đổi ý, bỏ rơi Thẩm Kha người tôi từng yêu sâu đậm, để chọn… Giang Vọng, kẻ mà tôi g/hét nhất.
Ai nấy đều kinh ngạc, kể cả Giang Vọng.
Anh ngỡ tôi đang trêu chọc mình, giọng khàn hẳn đi:
“Em từng nói tôi là kẻ bám đuôi, là đồ đ/iên, là bín th/á.i. Sao em lại chọn tôi? Rõ ràng em ghét tôi nhất mà.”
Đúng vậy, tôi từng ghét anh nhất.
Nhưng chính con người mà tôi ghét nhất ấy, ở kiếp trước, khi tôi bị b/ắt c.ó c, là người duy nhất bỏ lại tất cả để cứu tôi, thậm chí vì che chở cho tôi mà ch .t dưới lưỡ/i d/ao.
Được sống lại một lần nữa, tôi nắm lấy tay anh:
“Từ hôm nay, em sẽ không ghét anh nữa. Em yêu anh, được không?”
Giang Vọng cụp mắt, cười tự giễu, chẳng tin lời tôi:
“Tôi đi.ê/n như vậy, sao em có thể yêu tôi?”
“Sao lại không thể chứ?”
Bởi vì, bây giờ tôi… còn điên hơn anh.