Huyền Huyễn
Xây dựng thế giới giả tưởng với yêu ma, thần tiên, pháp thuật, tu luyện. Đây là thể loại giàu trí tưởng tượng, mang đến cảm giác phiêu lưu và mở rộng trí óc.
Truyện mới cập nhật
Sư Tôn Không Muốn Làm Quý Phi
Sư Tôn Không Muốn Làm Quý Phi
Ngày thứ hai sau khi ta xuyên thành sư tôn pháo hôi, hệ thống liền… mất liên lạc.
Mãi đến hơn mười năm sau,nó mới run rẩy tìm đến ta, lên tiếng đầy chột dạ:
【Sau này ngươi sẽ thu bốn đồ đệ quan trọng.】
【Một kẻ là đan tu chuyên luyện độc hại
người,một là kiếm tu đủ sức diệt thiên hủy
địa,một là yêu tu tộc hồ ly, thích m/oi ti/m g/an ăn sống,còn lại là một hoàng tử phản diện, mưu mô thâm hiểm, sẽ khiến cả môn phái ngươi bị di/ệt s/ạch.】
【Hệ thống bên ta trục trặc, đến hơi muộn… chắc ngươi chưa thu ai làm đệ tử chứ?】
Ta gãi đầu, ngập ngừng nói:
“Ý ngươi là… mấy đứa kia hả?”
Tay chỉ về sau lưng:
Một đứa đang dùng lò luyện đan nấu thuốc trừ sâu,một đứa thì vác bản mệnh kiếm băm tỏi làm cơm,đứa còn lại biến thành tiểu hồ ly đuổi gà bắt ch/ó.
Mượn Thai - Núi Quỷ Phủ 14
Nữ thuộc âm, nam thuộc dương.
Hợp âm dương, tránh cửu ương.
Trong làng có một điều cấm kỵ bất thành văn: Đàn ông lấy vợ, đêm tân hôn nếu vợ không phải thân xử nữ thì sẽ vĩnh viễn không nhận được sự chúc phúc của thần Tống Tử.
Đoạn tử tuyệt tôn.
Bạn nghĩ rằng đây là giả, nhưng thực ra đều là thật.
Tranh Hút Hồn - Núi Quỷ Phủ 13
Sau khi chị tôi nổi đình nổi đám trở thành ngôi sao hàng đầu thì đặc biệt thích ăn rắn. Chị ăn rắn nhỏ như ăn hành lá, cứ nhai sống rồi nuốt luôn. Cảnh tượng đó khiến tôi tê cả da đầu, còn chị lại có vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Đồng thời, tôi phát hiện thời gian chị tự nhốt mình trong biệt thự ngày càng dài, nhưng trong căn nhà đó, ngoài những bức tranh treo đầy tường ra thì chẳng có gì cả.
Sau này, chị tôi mất tích, còn tôi thì thấy bức chân dung của chị và những người đàn ông khác treo trên tường.
Nhưng trong tranh, khuôn mặt chị lại đầm đìa máu và nước mắt.
Nhớ Mãi Không Quên
Ta bị chính tay hắn g/i/ế/t c/h/ế/t, hồn phách tan biến.
Chỉ còn một hồn lạc vào luân hồi, ký ức tiền trần đều đã quên sạch.
Một ngàn năm sau, giữa rừng Tang Mộc, ta lại gặp hắn.
Hắn vẫn là Chiến Thần, còn ta chỉ hóa thành một con hồ ly nhỏ bé bình thường.
Một lần tham rượu say khướt, ta ngã vào lòng hắn, từ đó ăn chực uống không tại Lưu Vân Cung của hắn.
Một ngày kia, ta nằm trên giường hắn, lười biếng suy nghĩ:
[Tối nay ăn gì nhỉ?]
Hắn vén rèm bước vào, buông lỏng đai lưng ta, chậm rãi cúi người xuống.
“Ăn ta thế nào? Hoặc… để ta ăn ngươi.”
Cơm nhà, mắt khách
Lan có chồng, có con, có một căn nhà yên ấm giữa phố nhỏ. Mỗi sáng, chồng cô dậy sớm nấu cơm, thơm lừng căn bếp. Mỗi tối, anh ôm vợ con ngủ, ấm áp như bất cứ gia đình hạnh phúc nào.
Nhưng đã hai mươi ngày liên tiếp, Lan chỉ ngủ được ba tiếng mỗi đêm. Cô bị đánh thức bởi tiếng khóc trong mơ, bởi cảm giác có người đứng ở đầu giường. Người ta bảo cô là suy nghĩ nhiều nên mất ngủ, nhưng cơ thể cô rã rời như bị lún vào 1 đầm lầy, từng chút nhấn chìm cô. Mặc cho Lan giãy dụa, cố gắng thoát khỏi nó.
Cho đến sáng hôm ấy, khi Lan gặp một cô gái lạ bên quầy rau, mặc áo vải, tay ôm túi đừn vài chiếc lá khô, sách và một ít giấy vàng kì lạ, vừa nhìn đã mỉm cười:
“Xem duyên, bói toán, không phải 999 nghìn chỉ 99 nghìn thôi chị ơi. Biết đâu hợp duyên.”
Và từ đó, một cuộc “ăn cơm vợ – nhìn khách – hôn quỷ” chậm rãi mở ra.
Một người chồng tốt. Một người cha tử tế. Và một kẻ đang dâng sinh đang bí mật làm gì đó với vợ con.
~~~~~~~~~~Được hoàn thiện vào 25/8, cùng đón đọc nhé~~~~~~~
Vực Linh Miêu - Núi Quỷ Phủ 12
Bố tôi cặp với ba cô bồ, ngày nào cũng chẳng làm gì mà chỉ tụ tập ở nhà "họp hành".
Mẹ tôi không những không tức giận mà còn hầm canh tẩm bổ cho ông, chỉ sợ bố tôi lực bất tòng tâm.
Sự Cám Dỗ Của Làng Dương Thủy – Núi Quỷ Phủ 11
Ngủ đủ một nghìn người đàn ông thì có thể rời khỏi làng Dương Thủy mãi mãi.
Hôm nay là ngày thứ 58 tôi rời làng, nếu ngày kia không quay về, tôi sẽ biến thành một bà lão.
Trong nhà vệ sinh trên máy bay, tôi ôm hôn người đàn ông vừa mới quen biết, trong lòng thầm tính, đây là người thứ tám trăm ba mươi.
Chị gái tôi vì không tìm được đàn ông sau khi rời làng, đã bị hiến tế cho thần Dương Thủy, mãi mãi bị giam cầm dưới đáy nước.
Chị ấy là nỗi nhục của làng Dương Thủy.
Nhưng từ nhỏ tôi đã có thiên phú khác thường, bất kỳ người đàn ông nào tôi để mắt tới, đều không thể thoát khỏi lòng bàn tay của tôi.
Nhưng tôi không biết, ngủ càng nhiều đàn ông, kết cục càng thảm.
BẠN GÁI MA CỦA CHÀNG TRAI TRUNG KHUYỂN
Tôi mở một tiệm tạp hóa ở Địa phủ.
Địa phủ không có nguồn hàng, tôi chỉ có thể nhờ bạn trai dương gian của mình, xin anh ấy đốt một ít xuống cho tôi.
Một tháng sau, bạn trai tôi tức điên lên: “Chết rồi ở dưới đó chơi vui lắm hả, mấy cái thứ này, sao lúc còn sống em không nghĩ đến chuyện thử với anh?”
KÝ SỰ SƠN HẢI 3: THẦN NÔNG
Bạn tôi đi đến Thần Nông Giá lấy hàng, rồi sau đó biến mất giữa núi rừng.
Không lâu sau, cửa tiệm nhận được một chiếc thẻ nhớ cùng một bức tượng gỗ hình người không có khuôn mặt.
Khi thẻ nhớ được mở, hình ảnh bạn tôi xuất hiện trước ống kính, với gương mặt đầy bất an:
“Đừng bao giờ động vào Bách Thảo Yến. Người sống… không thể nhìn thấy Thần Nông…”
Chưa kịp nói hết câu, cậu ấy đã thét lên một tiếng thảm thiết, như bị một sức mạnh vô hình kéo đi, rồi biến mất khỏi màn hình.
Vì sự an nguy của bạn mình, tôi lập tức lên đường đến Thần Nông Giá.
Nào ngờ, đã có một âm mưu khó lòng gọi tên đã bao trùm lấy tôi…
…
Long Nữ Kiếp
Nương của ta vốn là con cá chép hóa rồng.
Thế nhưng sau khi hóa rồng, nương chưa từng quay lại nữa.
Khi ta liều chết tìm được nương, thì nương đã là phi tử của Long Vương, đang nhìn dưỡng nữ với đầy thương yêu:
“Con muốn gì, mẫu phi cũng sẽ đáp ứng.”
Tiểu long nữ tươi cười, chỉ vào ta:
“Vậy thì lột da nàng ta xuống, cho nữ nhi làm giẻ lau chân.”