Sảng Văn
Nhân vật chính thường được buff mạnh mẽ, gặp đâu thắng đó, kẻ thù bị hạ gục dễ dàng. Người đọc có cảm giác thoả mãn, “đã mắt” khi theo dõi hành trình của nhân vật.
Truyện mới cập nhật
Tôi Có Một Nhóm Chat Toàn Người Xuyên Không
Lâm Tịch là một nhân viên văn phòng điển hình trong vòng xoáy 996/007. Cô làm việc quần quật ngày đêm, nhưng vẫn không mua nổi một cái toilet trong cái thế giới tấc đất tấc vàng này.
Một đêm nọ, sau khi đi tiếp khách về, cô bỗng nhiên được thêm vào một nhóm chat. Trong nhóm, mọi người đều giống như mắc "bệnh trung nhị", ai nấy đều tự nhận mình đã xuyên không và nhập vai thành nhân vật nào đó.
Nào là người xuyên đến thời cổ đại, tận thế hoang tàn, xã hội nguyên thủy... thậm chí có người còn xuyên cả vào trong sách!
Hệ thống của nhóm chat thông báo, chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ mà họ đưa ra, thực hiện nguyện vọng của họ sau khi xuyên không, là có thể nhận được phần thưởng.
Có người tag tên cô, nói rằng mình đã xuyên không qua thế giới khác và nhờ cô giúp đỡ xem bố mẹ mình sống thế nào. Đổi lại, cô sẽ nhận được 10 lượng vàng. Lâm Tịch tưởng ai đó đang đùa, liền thuận miệng đồng ý. Ai ngờ ngay giây sau, trước mặt cô đột nhiên xuất hiện mấy hạt đậu phộng bằng vàng...
Sau đó, trong nhóm liên tục có những người kỳ lạ tag tên cô.
Có người nói mình đang ở tận thế hoang tàn, nhờ cô đi xem kẻ từng hại chết mình có bị báo ứng không, thù lao là một lọ dung dịch phục hồi gen.
Có người nói mình sống ở thế giới nguyên thủy, nhờ cô giúp đi tìm con mèo mà mình từng nuôi dưỡng, thù lao là đá quý thiên nhiên nguyên chất, không ô nhiễm.
Có người nói mình chết ở thời cổ đại, nhờ cô vạch trần nguyên nhân thực sự cái chết của mình, để kẻ sát nhân phải đền tội. Thù lao là sách cổ thất truyền, hoặc tranh của các danh họa có tiếng.
...
Nhìn thấy những món thù lao hấp dẫn...
Lâm Tịch: "Tôi tình nguyện, tôi có thể, cái gì tôi cũng làm được hết!"
Tag: Xuyên không – Hiện đại hư cấu – Xuyên thư – Nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lâm Tịch ┃ Vai phụ: ┃ Khác:
Một câu tóm tắt: Thật khó tin, hóa ra thật sự có người xuyên không!
Lập ý: Tích cực hướng về phía trước.
Đi Xa Là Mất Nhau
Đi Xa Là Mất Nhau
Ngày chồng tôi nhận được visa, tôi mới biết anh ấy sắp bị điều ra nước ngoài công tác suốt 5 năm trời.
Tôi tức đến toàn thân run rẩy, cố gắng kìm nén cảm xúc trước mặt hai đứa con và các bậc trưởng bối trong nhà.
Mãi đến ngày trước khi anh rời đi, tôi mới có cơ hội nói chuyện riêng với anh.
Câu đầu tiên anh nói là: “Anh sợ em ngăn cản. Anh không muốn bỏ lỡ cơ hội này.”
“Thế anh bảo em phải làm sao? Một mình trông hai đứa con, còn phải chăm sóc cả ba mẹ anh nữa à?”
“Em cố gắng một chút đi, Miểu Miểu, xem như vì anh, vì các con. Sau lần này trở về, mọi thứ sẽ khác. Anh có cơ hội lên làm phó tổng. Năm năm công tác ở nước ngoài, mỗi năm anh có mười lăm ngày nghỉ, nhất định sẽ về thăm em và bọn trẻ. Mức lương thì trong nước có một phần, công ty bên nước ngoài còn trả thêm một phần nữa.”
Bất kể tôi mềm mỏng khuyên nhủ hay lý lẽ phân tích, anh vẫn sáng hôm sau bảy giờ đúng rời khỏi nhà, lên đường đi công tác nước ngoài.
Tin nhắn đầu tiên anh nhận được sau khi đặt chân tới nơi là, đơn ly hôn tôi gửi.
Và tin nhắn đầu tiên khi anh về nước sau 5 năm là, thiệp cưới của tôi.
Tặng Cả Chồng Lẫn Bệnh Tật Cho Tiểu Tam
Tặng Cả Chồng Lẫn Bệnh Tật Cho Tiểu Tam
Đi công tác về nhà, tôi phát hiện ra… bệnh nhân của mình lại đang lăn lộn trên giường với chồng tôi.
Cô ta trưng ra vẻ đáng thương.
“Bác sĩ Mạnh, từ khi ở bên Minh Thành, tôi cảm thấy bệnh của tôi tiến triển tốt hẳn.”
“Chị tốt bụng chút đi, nhường anh ấy cho tôi được không?”
Tôi vừa tát vừa lao đi làm thủ tục ly hôn, chia tài sản trong chớp mắt. Chúc hai người họ trăm năm hạnh phúc.
Hay lắm, một người vừa được chẩn đoán ut, một người thì đang giấu chuyện nhiễm H I V.
Tôi chỉ muốn xem, cuối cùng ai là người hại ch.t ai.
NGỦ CÙNG SÓI
Tôi xuyên không và trở thành nữ phụ độc ác trong một hệ thống. Nhiệm vụ của tôi là phải chọc tức chàng người sói một cách thậm tệ.
Nam chính dường như đã hiểu ý.
Tôi vung tay, định cho anh ta một cái tát. Nào ngờ lại ước lượng sai chiều cao, cái tát cứ thế in thẳng lên vòm ngực rắn chắc của anh ta.
Hệ thống ngây thơ reo lên: "Ký chủ tuyệt vời!"
Hai tai nam chính tức đến đỏ bừng.
Sau đó, dưới sự chỉ đạo của hệ thống, tôi trói nam chính vào ghế rồi đẩy ngã, dùng chân trần giẫm lên chiếc đuôi của anh ta.
Tôi ngập ngừng hỏi: "Cậu chắc đây là cách làm anh ta tức giận không?"
Hệ thống quả quyết: "Tất nhiên rồi! Cậu xem, anh ta tức đến đỏ mặt rồi kìa, hơi thở cũng dồn dập hơn. Rõ ràng là tức không nhẹ đâu."
Tôi gật đầu, dùng sức giẫm mạnh hơn.
Nào ngờ, sức lực của con người so với người sói chẳng đáng là bao. Người đàn ông dưới chân đột nhiên rên lên một tiếng.
Bị tôi giẫm đến... thoải mái rồi.
Ký Sinh Trùng Trong Buổi Tiệc Tốt Nghiệp
Ký Sinh Trùng Trong Buổi Tiệc Tốt Nghiệp
Chị chồng tôi bất ngờ @ tôi trong group gia đình:
【Ngô Lưu, cô có ý gì vậy hả? Tôi chỉ bảo để con trai tôi tổ chức tiệc tốt nghiệp chung với con gái cô thôi mà, tụi nhỏ là anh em họ, cô dựa vào đâu mà không đồng ý?】
Đúng là đầu óc có vấn đề.
Con trai chị ta thi đại học từ năm ngoái, lại chỉ đậu trường trung cấp. Năm nay còn mặt dày đòi bám theo tiệc tốt nghiệp của con gái tôi.
Tôi còn chưa kịp nói gì, mẹ chồng đã lên tiếng:
【Năm ngoái thằng cháu lớn của tôi bị thiệt thòi rồi, năm nay nhất định phải làm rình rang cho nó.】
Chồng tôi cũng góp lời:
【Không sao, làm thêm vài bàn tiệc nữa cũng được, mọi người vui vẻ là được mà. Dù sao thì em dâu chị ấy cũng có tiền.】
Tôi giận muốn bốc hỏa, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ đồng ý.
Chỉ vì… ở kiếp trước, tôi đã kiên quyết từ chối chị ta.
Kết quả là con trai chị tức giận bỏ nhà đi nhậu xuyên đêm, số/c rượ/u rồi ch .t ngay tại chỗ.
Chị ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi, cầm d/a/o ch/é/m đi/ên loạn khiến tôi và con gái mất mạng.
Lần này vừa mở mắt ra, tôi lập tức nhắn cho chị ta:
【Làm, nhất định phải làm! Chị nhớ mời hết họ hàng bạn bè đến nhé, tôi sẽ cho các người một buổi tiệc hoành tráng nhất.】
Chồng Tôi Là Chuyên Gia Nhận Diện “Trà Xanh”
Chồng Tôi Là Chuyên Gia Nhận Diện “Trà Xanh”
Chồng tôi từng tài trợ cho một sinh viên nghèo.
Cô ta nhân lúc tôi vắng nhà đã mặc trộm áo ngủ của chồng, đăng lên Weibo với dòng caption: “Áo ngủ của anh trai thật thoải mái”, rồi công khai khiêu khích tôi.
Nhưng tôi chẳng hề sợ hãi, vài chiêu thôi là khiến cô ta thân bại danh liệt.
Tiệc Mừng Không Mời Cha
Tiệc Mừng Không Mời Cha
Cháu trai đậu đại học với thành tích vượt ngoài mong đợi, mẹ nói muốn tổ chức tiệc mừng ở nhà hàng do tôi làm chủ.
Sau khi bàn bạc với chồng, vợ chồng tôi quyết định chỉ lấy giá gốc.
Trong quá trình đặt thực đơn, tôi cũng đã xác nhận kỹ giá từng món ăn, rượu bia với chị dâu.
Nhưng đến khi tiệc mừng kết thúc suôn sẻ, mẹ lại chặn chị dâu đang rút ví:
“Vân Vân nó nói rồi, tiệc mừng cháu đậu đại học này là cô nó bao hết. Con đừng khách sáo.”
Tiếng thông báo “Khách hàng đã hủy thanh toán” vang lên như tiếng sét bên tai tôi.
Tôi không tin nổi, nghẹn họng:
“Anh chị có nhiều khách, đãi tận ba mươi bàn, mà anh cả lại sĩ diện, đặt toàn món tốt.
Chỉ tính giá gốc cũng phải một triệu rưỡi một bàn, ba mươi bàn là bốn mươi lăm triệu rồi.”
“Nhà em làm ăn buôn bán, không cần kiếm lời của anh chị, nhưng ít nhất cũng không thể lỗ vốn chứ?”
Mỹ Nhân kinh thành thập niên 90
Văn án
Sinh ra đã có hộ khẩu ở kinh thành, dung mạo như hoa trong ngõ nhỏ. Theo đuổi Từ Mộng, ngay cả mấy cậu bé trong hẻm cũng có thể xếp thành một hàng dài. Thế nhưng bước ngoặt vận mệnh lại đến đúng năm nàng thi đại học.
Thi trượt, mẹ bất ngờ qua đời, công việc thì vấp trắc trở khắp nơi...
Mãi đến trước khi lìa đời nàng mới biết: giấy báo trúng tuyển đã bị người ta lấy mất, tiền đền bù giải tỏa nhà cũ cũng bị cướp đoạt, ngay cả cái chết của mẹ cũng đầy nghi hoặc. Có người đã mạo danh nàng, cả đời sống thuận buồm xuôi gió, còn nàng thì ôm hận mà chết.
Mở mắt ra lần nữa, Từ Mộng trở về con ngõ quen thuộc, căn tứ hợp viện rách nát, hàng xóm ồn ào náo nhiệt. Nhìn tờ lịch treo tường in rõ con số 1990, nàng đã quay lại mùa hè trước kỳ thi đại học một năm.
Lần này, Từ Mộng nắm tay mẹ bước ra khỏi cánh cửa nhà ấy…
---
Tag: Làm ruộng văn · Xuyên thư · Sảng văn · Niên đại văn · Nhẹ nhàng
Vai chính: Từ Mộng, Hàn Quý Minh
Một câu tóm tắt: Chính văn đã hoàn.
Thông điệp: Luôn tích cực, hướng về phía trước.
---
Thập Niên 70: Quân Tẩu Trùng Sinh Mang Theo Không Gian Làm Giàu
Kiếp trước, Tô Nhiễm Nhiễm ngu ngơ mà bỏ lỡ người đàn ông hết lòng yêu thương cô. Đến khi anh vì cứu cô mà chết oan trong trận đại hồng thủy, hình bóng anh cứ day dứt, ám ảnh cô mãi trong từng giấc ngủ chập chờn.
Ông trời thương tình, ban cho cô một cơ hội làm lại từ đầu. Trở về ngày anh đề nghị ly hôn, Tô Nhiễm Nhiễm ôm lấy giọt máu của anh trong bụng, mang theo không gian Linh Tuyền thần bí quý giá, quyết tâm sửa chữa mọi lỗi lầm.
Kiếp này, cô sẽ không bao giờ buông tay. Cùng chồng về hải đảo xa xôi, cùng nhau vượt qua gian khó, chăn nuôi, cày cấy, tích lũy của cải… và quan trọng nhất là trân trọng tình sâu nghĩa nặng mà kiếp trước cô đã vô tình đánh mất.
Còn Thẩm Hạ – người đàn ông ít nói, chất phác – nay lại được người vợ bé nhỏ chủ động nũng nịu, ôm ấp hôn anh. Trong lòng anh vừa hoang mang vừa hạnh phúc, chỉ còn biết nuốt nước bọt, ghìm nén cảm xúc mà xác nhận:
“Nhiễm Nhiễm, em đã suy nghĩ tường tận rồi chứ? Về sau này… chẳng còn cơ hội nào để hai ta ly hôn đâu đấy.”
Và đáp lại anh, là nụ cười dịu dàng cùng tình yêu thiết tha, bỏng cháy, điều mà anh vẫn hằng mong đợi.
✨ Một câu chuyện ngọt ngào, ân ái, vừa có không gian thần bí, vừa có người quân nhân kiên cường sắt đá cùng cô vợ hiền thục mà vẫn mạnh mẽ.
Khi Tôi Và Bạn Thân Cùng Xuyên Vào Kịch Bản Phim Cẩu Huyết
【Bạn thân song xuyên + Quân hôn + Thay đổi kết cục + Làm giàu phát tài + Vả mặt】
Trì Ngọc Nhan và Hứa Bán Hạ xuyên vào đúng kịch bản được viết ra cho hai người họ.
Vừa xuyên tới đã rơi ngay vào đêm tân hôn, hơn nữa cả nhà chồng lẫn nhà mẹ đẻ đều là tử địch.
Để có thể sống sót ở nhà chồng, hai người đành phải giả làm nguyên chủ, tiếp tục đóng vai kẻ thù không đội trời chung. Thế nhưng, trong những lần va chạm, họ lại hỗ trợ lẫn nhau.
Chỉ là… dù sao họ cũng chỉ là những nữ phụ độc ác trong kịch bản. Nếu không tìm ra “nữ chính” thật sự, cuộc sống của họ sẽ chẳng thể yên ổn. Nhưng rồi, từng nhân vật phụ lần lượt xuất hiện, tất cả đều bị cô bạn thân đánh cho thảm hại.
Đến cuối cùng, họ mới sững sờ phát hiện—nữ chính vốn được định sẵn từ đầu, đã bị họ dẫm nát dưới chân từ lâu.
Trì Ngọc Nhan ôm bụng bầu, ngắm dáng vẻ bá khí của cô bạn thân mà khẽ thở dài:
“Các người nói xem, đi chọc ai không chọc, lại dám động vào bạn thân của tôi… bị hóa vàng cũng chẳng oan!”